Vào giữa tháng chạp rất nhiều thuyền của đại bang đều là đậu vào bờ nghỉ ngơi đón mừng năm mới, năm nay Lý Đán theo thường lệ đón năm mới ở Bình Hộ này, nơi này nhìn vui sướng hớn hở, đầu mục các lộ và chủ thuyền đều tụ tập, cả ngày không ngừng yến tiệc, đây là lúc bọn chúa biển trong một năm khó có được nghỉ ngơi tiếp nữa, buông thả hưởng lạc, tất cả mọi người đều sẽ không bỏ qua cái vui sướng này.
Lý Đán mở tiệc mời mấy nghĩa tử, nghĩa đệ trọng yếu nhất, mấy người này đều là theo họ Lý, vốn dĩ lại là họ Trịnh. Sở dĩ tới đây nương tựa cũng là lúc trước đánh không lại, chỉ đành bị thâu tóm, nhưng sau khi sang đây chăm chỉ làm việc, làm kẻ trượng nghĩa, trên trên dưới dưới đều là kính trọng xem trọng, địa vị cũng càng ngày càng cao, hiện giờ đã là đỉnh cao cốt lõi nhất của đại bang.
Sau khi yến hội trở về, chính vào lúc đêm khuya, Lý Đán đột nhiên bụng đau như xoắn, con chó biển già trải qua sống chết dĩ nhiên không cảm thấy mình ăn đồ hư bị đau bụng, lập tức hô gọi con cháu nhà mình, bảo bọn họ lập tức lên thuyền bỏ trốn, còn nói các ngươi báo không được thù, cũng không cần nghĩ tới báo thù, đi đất liền tìm một cường hào che chở an thân, giàu có sống qua quãng đời còn lại. Lời còn chưa nói xong, liền có võ sĩ Oa quốc xông vào tới nơi giết người.
Hộ vệ trong nhà của Lý gia ở Bình Hộ không thiếu, có người luyện võ vong mạng chiêu mộ từ Mân Việt tới, cũng có lãng nhân và võ sĩ Oa quốc, chỉ là đối phương tính kế đã lâu, trong lúc gấp gáp nghênh chiến, bên trong hộ vệ lại có nội ứng động thủ, khiến cục diện càng thêm không chịu nổi.
Lý Đán kia làm long đầu nhiều năm, có hộ vệ trung thành của mình, chính là những kẻ này hộ vệ Lý Tư Minh một đường xông ra ngoài. Những người khác bên trong đại viện đã không màn tới được nữa, chúa biển Đại Minh ở Bình Hộ hết sức khẩn yếu, chém giết nội chiến đại bang long đầu đỉnh cấp như Lý Đán này thành Bình Hộ mấy vạn hộ dân theo đó đại loạn, cũng may nhờ hỗn loạn này, bọn Lý Tư Mân mới hộ vệ được Lý Tư Minh trốn đi
.
Cường hào trên biển bậc này biết sống chết khó dò, từng bước hung hiểm, cho nên đều sẽ an bài sẵn đường lui, nhưng ai cũng không ngờ được người Trịnh gia thân tín này đột nhiên phản loạn, ngay cả đường lui kia cũng không đáng tin rồi. Nhưng lưu lại ở Bình Hộ chỉ là cái chết, con đường sống duy nhất chính là đi cảng biển lấy thuyền rời đi.
Phải nói mưu kế và cử động của người Trịnh gia này thật sự quá mức bí mật, khiến cho người của chính nhà bọn họ trong lúc nhất thời cũng không có kịp hiểu ra chuyện gì. Nhìn đại viện Lý Đán bốc cháy, rất nhiều người của Trịnh gia đều xông vào cứu người hộ vệ, bên phía cảng biển thậm chí còn không biết xảy ra chuyện gì, kết cuộc liền khiến tàn dư của Lý gia liều chết trốn ra điều khiển được thuyền xuất bến.
Ở trên thuyền cũng có chém giết tranh đấu, tháng ngày Lý Đán làm long đầu rất lâu, cho dù những sức mạnh Trịnh gia dẫn dắt kia cũng cảm ơn niệm tình, rất nhiều người lại ngay tức khắc phản bội, ngăn chặn người Trịnh gia thả bọn Lý Tư Minh và Lý Tư Mân rời khỏi. Truy đuổi ở trên biển cũng là như thế, mấy lần sắp bị đuổi kịp, mấy lần nhảy lên thuyền chém giết, lẽ ra ở trên biển khai chiến, một khi bị đội thuyền chiếm ưu thế tới gần móc lấy, nhảy thuyền chém giết, đó chính là chín chết một sống.
Bởi vì Trịnh gia này làm quá mức bí mật, cho nên mới khiến Lý Đán cuống lên không kịp phòng bị, cũng có lẽ bởi vì đây quá mức bí mật, dẫn tới ngay cả người của chính Trịnh gia cũng không có cách nào hoàn toàn điều động hết được, thậm chí thế lực của chính Trịnh gia cũng có rất nhiều người nghĩ không thông. Đây liền lưu lại cho kẻ chạy trốn còn sót lại của Lý gia vô số khe hở, thậm chí Lý Tư Mân còn dám dẫn đội thuyền đảo vòng quanh gần kề Bình Hộ, không ngừng thu gom sức mạnh, tính toán phản công.
Nhưng theo thì giờ trôi đi, Trịnh gia nhanh chóng điều động sức mạnh trở lại, kẻ còn sót lại của Lý gia chớ nói tới phản công ngay cả chạy trốn cũng trở nên rất khó khăn. Sau hai lần hải chiến vứt bỏ mấy chục chiến thuyền, hơn hai ngàn người, Lý Tư Mân quyết định phải trốn. Nhưng biển lớn mênh mang, từ Oa quốc tới Mân Việt và Nam Dương đây vốn chính là phương viên thế lực của đại bang Lý gia, cũng là nơi chốn Trịnh gia khống chế được. Trịnh gia này vốn chính là dân đất An Bình Phúc Kiến, Lý gia cũng không dám lui về Phúc Kiến, sợ bên đó sớm đã bị người ta thâm nhập xúi giục.
Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có cảng Hải Châu này đi được, bên đó không có quan phủ quan quân, hơn nữa còn là có cường hào đầy đủ thực lực che chở được. Trên đường lẩn trốn khó khăn chiến đấu thảm liệt đã xảy ra mấy lần, cũng may người Lý gia còn sót lại đều là hạng người ngoan cố, thà rằng đồng quy vu tận cũng sẽ không chạy trốn cầu mạng sống. Mấy lần ở trên biển sắp đuổi kịp, đều có con thuyền chuyển hướng xông tới đội thuyền của truy binh, thậm chí còn có kẻ đốt cháy con thuyền phe mình muốn đi giằng co với thuyền địch, cứ như vậy tới được cảng Hải Châu.
Cảng Hải Châu bên này đối với tất cả mọi người của đại bang Lý gia cũng không phải bí mật, người đôi bên ngươi đuổi ta chạy không có kéo giãn khoảnh cách, đối phương khẳng định cũng sẽ đuổi tới nơi này.
Nghe thấy Lý Tư Minh và Lý Tư Mân kể rõ, Thạch Mãn Cường và Diệp văn thư hai mắt nhìn nhau. Diệp văn thư cười nói.- Các ngươi yên lòng ở nơi này nghỉ ngơi, trên biển chăm lo không được, ở khu bắc Hoài An này ai cũng không động được vào các ngươi!
Lẽ ra có lời hứa hẹn này đã đủ để khiến lòng người yên ổn, nhưng Lý Tư Minh và Lý Tư Mân sau khi nhìn thấy thế lực của Từ Châu ở cảng Hải Châu liền muốn mượn binh báo thù. Bọn họ biết rằng nơi này có xưởng đóng thuyền, có đầy đủ gỗ lớn tạo thuyền lớn, còn chiêu mộ được thủy thủ và hải viên, các loại binh khí càng là không thiếu. Sau nữa món lợi lớn hải mậu này mọi người cũng là rõ ràng, chạy mấy chuyến làm ăn liền kiếm ra tiền tài đủ nhiều. Tới lúc đó lấy cảng Hải Châu làm chỗ dựa, đại nghiệp báo thù không phải không làm được.
Tuy nhiên Thạch Mãn Cường và Diệp văn thư đối với thỉnh cầu này chỉ là cười nói mình không làm chủ được, sau đó bảo bọn họ nghỉ ngơi thật tốt. Lý Tư Minh và Lý Tư Mân tuy rằng bất đắc dĩ nhưng cũng chỉ đành nghe theo lời đối phương dặn dò.
Đợi yến tiệc chấm dứt, Thạch Mãn Cường và Diệp văn thư đi ra, Diệp văn thư chỉ nói là.- Long đầu trên biển mới nổi này, vốn chỉ có nguồn của cải và thế lực lớn như vậy, trước giờ đại bang Lý gia ưng thuận đủ loại điều kiện, bọn họ chưa chắc ưng thuận. Nói không chừng còn phải thương đàm lần nữa. Nhưng bọn người còn sót lại của Lý gia này, chỉ dựa vào được chúng ta.
Thạch Mãn Cường gật đầu, ý tứ của Diệp văn thư y hiểu rõ, hiện giờ có hai lựa chọn, một cái là gia ra đám tàn dư này đổi lấy giao tình của đại bang trên biển mới lên chức này, nhưng muốn phát triển đội thuyền của mình và sức mạnh trên biển chỉ e là lại phải bắt đầu lại lần nữa. Một cái là lưu lại tàn dư của Lý gia này, nhưng đây tất nhiên sẽ nảy sinh xung đột với Trịnh gia này, nói không chừng sẽ làm xấu tới mậu dịch của cảng Hải Châu. Mỗi một cái lựa chọn đều sẽ có tổn thất, vả lại không kịp thỉnh Triệu Tiến bên đó quyết đoán. Nếu Thạch Mãn Cường tự mình quyết định, một khi có trọng trách, Thạch Mãn Cường và các đoàn trưởng, chủ quản khu bắc Hoài An đều phải gánh vác.
Hai người ở trong bóng đêm đi về phía trước mấy bước, Thạch Mãn Cường trầm giọng nói.- Đại ca từng nói qua, của người khác là của người khác, mình có được mới yên lòng nhất. Những người này của Lý gia chúng ta phải lưu lại đây!
Cả đêm đó Thạch Mãn Cường bận rộn tới nửa đêm mới ngủ, ngoại trừ giám sát phòng ngự của cảng biển Hải Châu, ngoài ra còn muốn dùng tới gia đinh và nghĩa dũng cưỡi ngựa thậm chí quan binh cưỡi ngựa điều động được ở khu bắc Hoài An và gần kề cảng biển. Ngoại trừ đội ngũ linh hoạt và trông coi cảng biển, còn phải đi tới ven bờ nam bắc cảng Hải Châu, nhìn xem đối phương có sẽ ở nơi đó đổ bộ hay không, đương nhiên, nếu kẻ địch dám đổ bộ lại đây, đó chính là tự tìm đường chết.
Sáng sớm hôm sau, Thạch Mãn Cường ăn được một nửa bữa sáng, gia đinh đã sang báo lên tin tức, ngoài cảng biển xuất hiện đội thuyền, vả lại cũng là đội thuyền treo cờ nhận biết của Lý gia, ba mươi mấy chiếc thuyền lớn nhỏ, chiếu theo khuôn phép, đội thuyền treo cờ nhận biết bậc này được thẳng suốt vào cảng, thế nhưng sau khi có đề phòng ngày hôm qua, trước khi con thuyền tới gần, hỏa pháo trên pháo đài trước tiên nã pháo cảnh cáo, sau đó có thuyền tam bản sang dẫn đường, thuận đó tăng thêm cảng cáo.
Hỏa pháo nổ vang đã nói rõ thái độ của một phía cảng Hải Châu, mà pháo đài của cảng này cũng khiến cho đội thuyền mới tới này bỏ đi ý niệm không thiết thực trong đầu. Bọn họ ở ngay ngoài cảng neo đậu dừng thuyền, sau đó sai phải một con thuyền nói muốn vào cảng tìm người làm chủ được nói chuyện. Người đi sang này cao thấp cảng Hải Châu đều rất quen thuộc, phải nói là Lý Lão Hải cùng chung xã giao, lại đang trong kiến tạo nhắc ra rất nhiều đề nghi.
Gia đinh bẩm báo như vậy.- Lý lão gia muốn gặp hai vị Lý Tư Minh và Lý Tư Mân, nói chỉ là nói chuyện sẽ không động thủ.
Thạch Mãn Cường trầm ngâm chốc lát, lập tức chính là ưng thuận, sau đó dặn dò bọn gia đinh đều là soát người cả hai phía, ai cũng không cho phép mang theo binh khí đi vào, tùy tùng cũng không được đi theo, gia đinh Triệu Tự Doanh sẽ vào lúc gặp mặt giám thị đôi bên. Thạch Mãn Cường hiểu được đạo lý, trên mặt đất Từ Châu chỉ có Triệu Tự Doanh được làm chủ, người khác không có thân phận làm xằng bậy. Y không sợ đắc tội người nào hoặc là thất lễ như thế nào. Thạch Mãn Cường chỉ nghe mệnh lệnh của Triệu Tiến.