Thái giám Thôi Văn Thăng tâm tình phấn chấn chốc lát, tuy nhiên lập tức liền tỉnh táo trở lại, những người trẻ tuổi vô pháp vô thiên đó, dã tâm cực lớn đó sẽ đáp ứng điều này không? Nếu không muốn đánh thắng thì sao? Với giao tình của bọn họ ở trên quan trường, với quyền thế tiền tài của chúng, chỉ sợ hiện giờ sớm chính là Tổng binh một trấn rồi.
Tuần phủ Triệu Ngạn bên đó đang nói rất cao hứng, lại nhìn thấy mấy người đối phương thần sắc lạnh nhạt, thậm chí ngay cả vẻ mặt trao đổi ánh mắt cũng không có. Thôi Văn Thăng bên cạnh thở dài, Triệu Ngạn hiển nhiên biết điều kiện này của mình đối phương không có động lòng. Triệu Ngạn ngẩn người, mở miệng nói.- Đây chính là quan Tổng binh, nếu thâm phẩm hàm Đô đốc, không có cấp bậc nhất nhị phẩm thật làm không được. Đây chính là võ tướng đỉnh cấp nhất của Đại Minh chúng ta.
Đối phương vẫn thờ ơ như trước, Thôi Văn Thăng ho khan mấy tiếng, Triệu Ngạn lần này quay đầu không hề che đậy, kinh ngạc nhìn Thôi thái giám. Thôi Văn Thăng chần chừ chốc lát, cũng là nói.- Hẳn không chỉ một con đường này. Triệu đại nhân nói ra để cho các vị Từ Châu tham tường một chút.
Triệu Ngạn lông mày nhăn lại, thái độ này của Thôi thái giám thật sự quá cổ quái một chút, rốt cuộc là đứng ở một phía triều đình hay là đứng ở một phía giặc Từ Châu đây. Tuy nhiên ai ngờ tới được, vừa mới bắt đầu nói chuyện đã rơi vào cục diện bế tắc. Cũng may phía mình vừa bắt đầu đã đưa ra điều kiện cao nhất. Triệu Ngạn lầm bầm chốc lát, lại là mở miệng nói.- Các vị có lẽ cố thổ khó rời, nếu ở lại nơi Từ Châu này, vậy thì chỉ có thân phận Tham tướng rồi. Triều đình nhiều nhất cấp cho một cái Tham tướng, hai cái Du kích và một Đô ty, một Thủ bị. Mặt khác tự mình cắt cử, binh mã cũng không được vượt quá năm nghìn.
Từ Châu là yếu địa then chốt của thiên hạ, chiếm cứ nơi này, tương đương chặn ngang cắt đứt Nam Bắc Trực Lệ, bất cứ lúc nào cũng can dự được vào tào vận, cho nên triều đình vừa không muốn đáp ứng ở nơi này, cũng không bằng lòng cho quá nhiều biên chế, tuy nhiên đây đều chỉ là một phía triều đình mong muốn mà thôi.
Binh bộ Thượng thư tiền nhiệm, Tuần phủ Phượng Dương đương nhiệm, Đại sứ chiêu an Từ Châu Triệu Ngạn sau khi nhìn thấy mình nói xong những điều này, đối phương vẫn như cũ là bộ dáng thờ ơ, không có trao đổi ánh mắt riêng với nhau, không có lén thì thầm với nhau, vẫn là thản nhiên nhìn mình như vậy, chẳng lẽ đối với điều kiện này vẫn là không hài lòng? Triệu Ngạn lông mày nhăn lại. Trong điều kiện Nội các, Lục bộ cấp cho ông ta, hai điều kiện này chính là cao nhất rồi, thậm chí hai điều kiện này cho dù bên này đàm định xong, bên kia cũng chưa hẳn sẽ ưng thuận, như thế vốn dĩ không có cách nào đả động đối phương sao?
Như vậy kế tiếp còn nói chuyện cách nào, điều kiện còn lại càng thêm khắc nghiệt, phương lược chiêu an bên phía Binh bộ lấy ra, chỉ cấp cho giặc Từ Châu sáu cái phẩm hàm Thủ bị, còn không được trú đóng ở một nơi, còn muốn kiểm điểm binh mã, ít nhất phải rút bớt chín thành binh mã của giặc Từ Châu, thậm chí còn có người mang hộ tin lại đây, bảo ông ta đàm phán điều kiện với giặc Từ Châu, phải lấy đi được một phần sản nghiệp đối phương gầy dựng các nơi, nếu như đối phương thức thời, vậy thì đưa cho điều kiện phóng khoáng hơn, thậm chí tháng ngày sau này của bản thân Triệu Ngạn cũng thương thảo được.
Những thứ này đều là ý nghĩ kỳ lạ từ thưở khai thiên, ngồi ở kinh thành vỗ đầu suy ngẫm ra được. Lần này tiêu diệt nhằm vào giặc Từ Châu, Triệu Ngạn thân làm Binh bộ Thượng thư tham dự rất nhiều, ông ta đương nhiên hiểu rõ đối phương là thực lực gì. Từ phủ Hà Gian dọc theo Vận Hà vào Sơn Đông, suốt đường tới được Từ Châu, càng ấn chứng được điểm này, đối phương làm sao sẽ nịnh bợ triều đình, làm sao sẽ đưa ra sản nghiệp của mình, thật là trò cười lớn tựa trời.
Các vị quan trong triều đều cảm thấy lần này tuy rằng là triều đình bị bức chiêu an, nhưng đây là cho giặc Từ Châu thể diện rất lớn, giặc Từ Châu hẳn nên cảm động đến rơi nước mắt, từ nay về sau tiến vào đường ngay nẻo thẳng được người nắn vuốt, nhưng như thế làm sao có khả năng?
Từ lúc vừa bắt đầu đối mặt, Tuần phủ Triệu Ngạn liền biết phải bắt đầu từ chỗ cao nhất, e rằng phải đáp ứng những thứ không thiết thực đều phải đáp ứng, bằng không thế nào cũng phải sụp đổ, nhưng không ngờ rằng mấy cái này nhìn không hợp với hiện tại, đối phương lý lẽ đều lười để ý tới, vậy bọn chúng rốt cuộc muốn làm cái gì? Triều đình bên này muốn chiêu an, các ngươi tức thì án binh bất động, đây chẳng lẽ không phải đưa ra thành ý sao? Chẳng lẽ vào lúc này còn có gì phản phục? Hoặc là vào lúc ấy án binh bất động thậm chí lui về sau là vì cái khác?
Tuần phủ Triệu Ngạn ở bên cạnh suy nghĩ thiên hồi bách chuyển, Thôi Văn Thăng bên kia lại hờ hững mở miệng.- Triệu công tử, các vị, vừa rồi Triệu đại nhân đã nói ý tứ của triều đình, nếu như muốn nói chuyện, vậy chính là đôi bên đều phải nói chuyện. Các ngươi cũng nói thử ý của bên phía các ngươi.
Lời này xem như khiến tình cảnh có chút lúng túng ngưng trệ dịu đi. Triệu Tiến gật đầu với Vương Triệu Tĩnh bên cạnh, sau đó mở miệng nói.- Nhị vị nếu như mang theo văn thư, vậy ghi ngớ lại điều kiện của bọn ta. Chớ nên sau khi xong việc lại quên. Dời cái bàn cho mấy vị đây ngồi vào, bút mực các thứ cũng trù bị sẵn rồi.
Bốn gã sư gia phụ tá sau lưng Thôi Văn Thăng và Triệu Ngạn sắc mặt cũng không nhìn tốt chút nào, bọn họ làm phụ tá cho hạng người như vậy cũng không phải người đọc sách tầm thường không tiền đồ, trên mình đều có công danh cử nhân. Sở dĩ không đi làm quan, chẳng qua chỉ là muốn mượn sức mạnh của ông chủ tiến thêm một bước nữa, mưu đồ càng lớn hơn nữa. Nhưng ở nơi này lại bị gọi làm văn thư, đây thật sự là khiến người ta căm tức phẫn nộ, nhưng cũng chỉ là căm tức trong lòng.
Căm tức thì căm thức, mặc kệ là Triệu Ngạn và Thôi Văn Thăng hay là mấy vị sư gia phụ tá kia, đều đối với quyết định của bọn người Triệu Tiến không có dị nghị gì, mặc kệ là từ đại cục hay là điều nhìn thấy bên đường, bọn họ biết ai mới là phía nắm chắc chủ động.
Bàn ghế bày xong ở sau lưng Triệu Ngạn và Thôi Văn Thăng, bọn phụ tá đi sang ngồi xuống, bút nghiên giấy mực cũng là trù bị sẵn, mà sau lưng đám người Triệu Tiến cũng có văn thư ngồi xuống, chỉ có điều thứ trong tay cầm chính là bút đầu cứng dường như làm từ lông chim, đây khiến một đám người Triệu Ngạn và Thôi Văn Thăng có chút khinh bỉ, nghĩ thầm rằng đây vốn dĩ không phải nơi đường lối ngay thẳng.
Vương Triệu Tĩnh mắt nhìn Triệu Tiến, sau đó mở miệng nói.- Triệu đại nhân, Thôi công công, tại hạ trước tiên khoanh định nơi chốn, sau đó chúng ta lại bàn bạc kỹ càng.
Mở đầu này khiến cho người triều đình sang chiêu an sửng sốt, Vương Triệu Tĩnh cũng không quản cử chỉ của bọn họ, tự tại mở miệng nói.- Lấy Từ Châu làm tâm, phía nam bao gồm phủ Hoài An, phủ Dương Châu và phủ Phượng Dương. Phủ Phượng Dương này ngoại trừ Trung Đô hoàng lăng. Phía tây là phủ Quy Đức Hà Nam. Phía đông thì là phủ Duyện Châu và phủ Đông Xương của Sơn Đông, chúng ta bàn trước tiên chính là những nơi chốn này.