Y ở nơi đó gào thét, cách đó không xa lại có người bò tới trước mặt một cỗ xác chết, ôm lấy gào khóc lớn tiếng, hiển nhiên là người thân bị pháo bắn chết, người nọ vừa khóc vừa hô.- Huynh đệ a, là ca ca hại ngươi rồi. Lúc ấy chúng ta lưu lại trong thôn trang của Từ Châu, an ổn sống tốt, làm sao sẽ có hôm nay. Đây là ca ca dẫn đệ tự tìm con đường chết a!
Du kích Đồng Thanh Sơn nổi trận lôi đình chỉ vào người nọ mắng to.- Bậc khốn khiếp nhiễu loạn quân tâm này, chém ngay lập tức!
Chư tướng ghé sát bên cạnh Đồng Thanh Sơn cũng không dám cầu xin, kẻ gào khóc kia là Bả tổng, năm đó từng được Triệu Tự Doanh thu nhận, sau đó trốn ra, lại bị người của Xưởng Vệ chiêu mộ đưa về điền trang phía nam Thanh Châu, nội ứng ngoại hợp phá thôn trang Từ Châu, xem như lập nhiều công lớn, sau khi trở về đã được đề bạt thành Bả tổng, huynh đệ cũng có chức danh Ngũ trưởng, vẫn luôn thổi phồng bản thân chọn đúng, ai ngờ được có kết cục của hôm nay.
Nghe thấy chủ tướng hiệu lệnh, lập tức có binh lính sang bắt người chém đầu ngay lập tức, đội đốc chiến ở trên ngựa không màn tất cả, nhìn thấy người chạy loạn chính là chém giết, kỵ binh quay trở về cũng gia nhập vào trong đội ngũ đốc chiến, trật tự rốt cuộc được ổn định rồi.
Du kích Đồng Thanh Sơn thần sắc dữ tợn nói.- Chư vị, phản loạn không biết sống chết, muốn đao sắc tiếp chiến với chúng ta. Bọn chúng muốn buông bỏ ưu thế hỏa khí, ngược lại nghĩ muốn tới đây khoe khoang anh hùng. Đây là thời cơ thật tốt bọn đàn ông chúng ta chuyển bại thành thắng. Ép bọn huynh đệ bên dưới đi lên, chúng ta vẫn là lấy nhiều đánh ít, ta không tin đánh không vỡ bọn giặc này!
Bọn người bên dưới lúc này cũng không có cách nào tưởng tượng, ở Liêu Trấn sang đây, tháng ngày ở hai phủ Đăng Lai chịu khổ thật sự không quá tốt, hiện giờ thật vất vả trở về lại đường ngay nẻo chính, có tiền đồ trên quan lộ, làm sao vứt bỏ lại như thế được. Dù sao quan trên cho lời ăn nói, buộc bộ tốt xông tới trước, sau đó lại dùng đội nhân mã ép lên, còn có cơ hội thắng!
Tướng lĩnh quan quân Liêu Trấn đã nhận ra được hỏa khí nhân mã Từ Châu sắc bén, nhưng vẫn là không tin đối phương sẽ trong đao sắc tiếp chiến thắng được mình. Sĩ tốt quan quân dù bất kham thế nào, ít nhiều cũng có tổ chức và liên thủ, cũng biết sa trường tiến lên như thế nào. Bọn giặc nơi đất liền hẻo lánh các ngươi có được kiến văn gì, chúng ta cứng đối cứng xem thử!
Du kích Đồng Thanh Sơn dặn dò xong bên này, lại là xoay người nói với gia tướng Tổng binh Dương Quốc Đống.
- Vừa rồi có nhiều đắc tội, làm phiền hồi báo Đại soái. Bộ hạ của ta bằng lòng ra sức tiến lên đánh tan phản loạn. Kính xin Đại soái theo sau phái binh tương trợ, lấy nhiều đánh ít, nhất định đại thắng!
Vừa rồi gia tướng Tổng binh Dương Quốc Đống phái tới bị Liêu binh dùng đao bức ép, quả nhiên là vẫn chưa hoàn hồn, vào lúc này cũng không có chút hảo khí, Du kích Đồng Thanh Sơn kia không mảy may ậm ờ, chính là đưa ngay hai miếng vàng nặng trịch sang, lúc này mới khiến gia tướng kia sắc mặt ít nhiều hòa hoãn một chút. Gia tướng kia gật đầu nói.- Xin đại nhân yên lòng, đại cục làm trọng, ty chức đây liền trở về bẩm báo.
Du kích Đồng Thanh Sơn gật đầu, quay đầu hô to nói.- Các huynh đệ, cơ hội lập được thưởng đã tới rồi, anh dũng giết địch a!
Y dõng dạc hô, tuy nhiên bên dưới lại là tức giận kêu khóc quát mắng hỗn loạn thành một cục, cũng may hỏa pháo không nổ vang, mọi người ít nhiều trấn định tinh thần, nhìn binh mã Từ Châu đối diện không ngừng đi tới gần, khoảng cách càng gần lo lắng với hỏa pháo càng ít đi. Hỏa pháo của bọn giặc dù thế nào cũng sẽ không ngộ thương phe mình, đội ngũ theo giết chóc và cưỡng bức dần dần tụ lại.
Cách không tới hai trăm bước, tặc binh Từ Châu đi không nhanh, tuy nhiên trận hình chỉnh tề kia và nhan sắc đen thùi lùi kia lại khiến cho trống ngực mọi người đập dồn dập, cầm bước này quan quân lại có đội quân gì có qua?
Chính ngay lúc này, Du kích Đồng Thanh Sơn nghe thấy tiếng vó ngựa sau lưng vang lên, quay đầu lại nhìn sang, lại là thân binh truyền lệnh của Tổng binh Dương Quốc Đống. Sau khi thân binh này tới gần ở trên ngựa hô to nói.- Đại soái có lệnh, xin Đồng đại nhân yên lòng tiến lên, trên dưới quân ta đều sẽ ép lên. Đây là quyết thắng, ai nếu buông thả, lập tức quân pháp xử trị!
Có được hứa hẹn này, sức mạnh của Du kích Đồng Thanh Sơn lại đầy đủ lên không ít, hô lớn một tiếng tuân lệnh, quay đầu lại là thúc giục các doanh tiến lên, quan binh dưới tay y cuối cùng gắng gượng giữ gìn trận hình tốt, lại bắt đầu uể oải đi về phía trước nghênh đón.
*****************
- Súng hỏa mai và cung tiễn đồng loạt bắn một lượt!
- Nâng ngang trường mâu tiến lên!
Từng đạo mệnh lệnh bát đầu truyền đạt xuống dưới, bắt đầu từ hàng thứ nhất, bọn gia đinh theo thứ tự để nằm ngang trường mâu, nện bước cũng theo đó biến đổi chậm lại, đi từng bước tiến lên, còn gia đinh súng hỏa mai nhồi nhét xong đạn dược đều chạy chậm tiến lên, ở trước mặt đội ngũ năm mươi bước bắt đầu trong lúc tiến lên xếp thành hàng, bày thành một đội hàng ngang lớn ba hàng rời rạc.
Gia đinh súng hỏa mai không ngừng thổi đoạn đầu ngòi dẫn lửa trên mỏ chim, bọn cung thủ lắp tên vào trên cung, vào lúc này người người đều rất nôn nóng, bởi vì tiền tuyến hàng ngũ quan quân nhích tới gần quá chậm, những binh tốt đó rõ ràng rất chần chừ, tuy nhiên có chỗ tốt, bên này vẫn là đang tiến lên.
Cuối cùng tới trong tầm bắn, cờ xí lay động, tiếng còi thổi lên, súng hỏa mai bắt đầu khai hỏa, nhìn thấy được khói trắng nhanh chóng tràn ngập lan tỏa trước hàng ngũ, bọn cung thủ thì bắn vãi mũi tên trong tay, kẻ tay chân nhanh nhạy bắn ra được hai mũi, sau khi khai hỏa bắn tên, không có người nào đi nhìn chiến quả của mình, tất cả xoay người chạy về hướng hàng trận trường mâu.
Sau nháy mắt đồng loạt khai hỏa này, quân giáo binh tốt hàng đầu của quan quân đều là ngã xuống một mảnh, lập tức có một chút hoảng loạn bối rối, nhưng thúc giục của đội đốc chiến kỵ binh quân tướng đằng sau càng nóng vội, tới gần đao sắc tiếp chiến mới có cơ hội, mỗi người đều nghĩ như vậy, nhưng ngay trong lúc chần chừ do dự này, nhìn thấy hàng ngang rời rạc ngăn ở trước mặt mới vừa rồi kia chạy lùi ra sau. Điều chẳng hiểu ra làm sao này làm cho bọn sĩ tốt quan quân tin tưởng, kẻ địch đang trốn, chúng ta truy đuổi theo chém giết.
Sĩ khí quan quân nhanh chóng nhấc lên phấn khởi, ai nấy đều đang hò hét, ai nấy đều đang hô điên cuồng, từ Liêu Trấn bị Thát tử đuổi tới Sơn Đông, ở Sơn Đông lang thang vất vưởng bị người kỳ thị, nếu như không tòng quân ngũ kiếm cơn còn không bằng chết như vậy. Con mẹ nó liều mạng là được rồi!
Hàng trước bắt đầu xung phong, hàng sau theo đó xông lên, toàn bộ đội ngũ càng chạy càng nhanh, không người nào dám thả chậm bước chân, bởi vì đại đội vừa động, đội đốc chiến đằng sau liền động theo, chậm chân hoặc là xoay người, đao thương đằng sau đã lập tức tới tiếp đón, lui sau phải chết, còn không bằng đi tới trước liều mạng tìm đường sống.