Lúc bọn họ đi ra, thôn trang ở chỗ đó đã bị làm cỏ, thôn dân mười người không còn lại một, chỉ có một số thanh niên cường tráng trốn thaoast được. Mã Đồng Tế và Lê Hoàng Hà dựa vào công phu thương bổng nhanh chóng áp đảo những thanh niên này, sau đó hai người thay nhau ra ngoài báo tin, giúp cho các thám tử đội Nội Vệ đi cùng đại quân thoát được một mạng, thậm chí còn biến cái thôn trang kia thành binh trạm trung chuyển. Những tráng niên kia cũng bị bọn họ giao cho trọng trách canh gác, đại thể vẫn còn giữ vững được.
Tiếp đó, kỵ binh thuộc hạ của Cát Hương từ Khúc Phụ tới bên này. Ở nơi này tập hợp tối đa lương thảo, lưu lại mấy chục gia đinh thủ vệ, Cát Hương suất lĩnh bộ hạ đột kích bên cánh quan quân, chính là ở nơi này nghỉ ngơi lần cuối cùng, bằng không chạy một quãng đường dài như vậy, thể lực nhân mã tiêu hao hết, hiệu suất giết đich không khỏi sẽ kém đi nhiều lắm.
Nghỉ ngơi chỉnh đốn ngắn ngủi, sau khi lương thảo được bổ sung đầy đủ cấp cho súc vật, Mã Đồng Tế và Lê Hoàng Hà cùng cử động với bộ hạ của Cát Hương. Cát Hương vào lúc này không còn quản gì nữa, cũng mặc kệ việc phải chiếu cố tới con cháu của đồng liêu. Lúc này nhiều hơn một phần sức mạnh chính là nhiều hơn một phần khả năng thắng lợi, huống chi, hai gã tráng niên này còn mang theo mười mấy người đang đỏ mắt báo thù, sức mạnh này thật sự là không ít.
Mã Đồng Tế và Lê Hoàng Hà chiến đấu kịch liệt nửa ngày, bị thương đổ máu, nhưng chiến thắng trở về. Bọn họ bảo toàn đội ngũ Nội Vệ, tiếp ứng quân của Cát Hương, lại ra trận giết địch, còn mang về mười bộ hạ trung thành, đích thật là biểu hiện xuất sắc, công huân tích lũy, còn trẻ như vậy dĩ nhiên cần phải đề bạt.
Cát Điền Phong không biết chính là, Mã Xung Hạo và Lê Đại Tân đều viết thư đề nghị Triệu Tiến, lúc này không nên chỉ dùng người thân. Mã Đồng Tế và Lê Hoàng Hà tuổi còn trẻ, lúc này không vội đề bạt khen thưởng. Tuy nhiên, Triệu Tiến trả lời rất đơn giản, nếu như bởi vì nguyên nhân của các ngươi, ta không có chiếu theo khuôn phép đề bạt tướng sỹ có công, như vậy mới tính là chỉ biết dùng người thân. Lời này nói ra, Mã Xung Hạo và Lê Đại Tân dĩ nhiên không còn gì để nói.
Mọi người thật ra đều biết hai vị đoàn trưởng đoàn tuần đinh này rất vui mừng đồng thời cũng rất căm tức. Mã Xung Hạo oán hận Trần Thăng, nói không phải làm đau lòng con mình, nhưng không nghĩ tới Mã Đồng Tế lại lớn gan như vậy, nếu chẳng may mất mạng thì làm sao đây? Về phần Lê Đại Tân viết thư cho hai huynh đệ Lê gia định sẵn khuôn phép rồi, trừ phi thượng cấp ra lệnh, bằng không hai huynh đệ không được tùy tiện thỉnh mệnh, ít nhất cũng phải có một người lưu lại.
Cát Điền Phong hâm mộ nhìn một lúc, thành viên trung đội dạy bảo học đinh ở trong hệ thống Triệu Gia Quân đồng dạng có tiền độ rộng lớn. Điều này trong lòng Cát Điền Phong có nắm chắc, thế nhưng mai sau đạt tới thành tựu như thế nào, theo kịp hai vị bạn học đã được đề bạt doanh phó hay không thì thật khó nói.
Triệu Tiến lớn tiếng răn dạy.- Các ngươi trấn thủ một mặt, cần phải chuyên cần luyện quân binh, đối mặt với đám ác bá làm bậy phải quyết đoán ra tay, phải phục tùng chủ tướng điều khiển, cũng phải trấn an lòng người bản địa. Triệu Gia Quân chúng ta đi các nơi là để cứu dân khỏi vòng nước lửa, nhưng quân uy của Triệu Gia Quân cũng không dễ mà mạo phạm.
Đến lúc này, nghi lễ đã sắp chấm dứt. Cát Điền Phong bên này cũng có chút thả lỏng, suy nghĩ lại càng có chút buông lỏng. Y biết có rất nhiều bạn học của lớp cấp ba đều không vào các lữ đoàn đội, vào lúc sắp tốt nghiệp liền vô thanh vô tức rời đi, không biết đi đến đâu, vốn tưởng rằng là phạm sai lầm gì, sau nay từ dấu vết để lại, Cát Điền Phong phán đoán sơ ra được, những bạn học này có lẽ bị Nội Vệ cùng với các nghề kiếm sống chiêu mộ.
Đang lúc xuất thần, lại nghe thấy tiếng trống như sấm vang lên, tiếng vang này lập tức cắt đứt mạch suy nghĩ của Điền Phong. Dựa theo quy trình tập luyện lúc trước, y biết rắng nghi lễ sắp phải kết thúc. Vừa lúc đó, không biết ai khởi đầu, có người hô lớn.- Triệu Gia Quân tất thắng, tướng quân vạn tuế.
Thanh âm này lập tức làm bùng nổ nghi lễ, ai nấy đều theo đó hô to, phát tiết những chờ mong và hưng phấn trong lòng. Triệu Tiến ở trên đài cao giơ cánh tay phải lên cao, hung hăng vẫy vẫy vài cái. Tiến gia không ngăn cản, ngược lại còn tham dự vào, thái độ này khiến những người đang la to càng thêm cuồng nhiệt, tất cả mọi người cảm thấy xưng hô Triệu Tiến “vạn tuế” là đương nhiên rồi.
**************
Dựa theo khuôn phép mở rộng biên chế ngày trước, sau bọn quân binh quân sỹ, mảnh nông khẩn, mậu dịch và thợ tạo cũng phải bắt đầu thay đổi. Rất nhiều người rất bận tâm đến điều này, nhưng lại không biết, mọi thể chế đều giữ vững không thay đổi. Về phần thiết lập Trưởng sử Tướng quân phủ, Vương Triệu Tĩnh bình thường ngồi ở chỗ này.
Chỉ những người có trong nội bộ mới biết, đã thiết lập mới phòng thuế vụ, trưởng phòng lại là Trần Hồng, còn chủ quản thuế vụ lại là một tăng nhân trẻ hoàn tục pháp hiệu là Như Tín, những người cốt lõi hơn còn biết, kim khố ở trong Vân Sơn Tự, phòng kế toán cũng ở Vân Sơn Tự. Như Tín này xuất thân học trò coi quản sổ sách ở Vân Sơn Tự, một mực vẫn giúp đỡ Trần Hồng làm việc, rất là cẩn thận kiệt xuất.
Ngoài ra, các phân khu nông khẩn, nơi đóng quân của các đoàn tuần đinh bắt đầu thu hút các thư lại trẻ tuổi và các nhân sỹ hiểu biết hình luật có kinh nghiệm. Các án kiện trong các vùng đất do Triệu Gia Quân trông coi bắt đầu có phân khu nông khẩn và đoàn tuần đinh tới giải quyết. Ngoại trừ căn cứ vào luật của Đại Minh, những giáo sỹ người Tây Dương ở Từ Châu cũng đã cung cấp các trước tác pháp luật của quốc gia mình làm tham khảo, nhưng trước mắt chấp hành chính là ba chương ước pháp, giết người, cường bạo, làm trọng thương người khác là tử tội, ăn cắp, bán điêu, lừa dối thì chịu bồi thường và khổ dịch, còn lại thì trừng phạt bằng khổ dịch.
Phòng thuế vụ trước mắt coi trọng nhất chính là kiểm tra sổ sách. Những người trẻ tuổi tinh thông việc buôn bán sổ sách này đã chứng minh được trung thành và năng lực của mình. Phòng thuế vụ vừa thành lập chính là do Triệu Tiến tự mình hạ lệnh, Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ, Trần Hồng và Lưu Dũng chủ trì, phái người đến các phân khu nông khẩn, các phân điếm của Vân Sơn Hành và các công xưởng chế tạo kiểm tra sổ sách, kiểm kê đồ đạc. Sau đó Như Huệ và Chu Học Trí đều tự phái ra quản sự của mình đến các nơi đốc thúc tiến độ của các thôn trang và cửa hiệu.
Sau khi lễ thụ chức kết thúc, Triệu Tiến không hề nghỉ ngơi, ở luôn phòng nghị sự gặp Cảnh Mãn Thương từ trấn Ngung Đầu tới đây. Cảnh Mãn Thương lúc này hăng hái hơn nhiều so với lúc làm hào phú ở cửa sông Thanh Giang. Y là một người có dã tâm, chưa hài lòng với những của cải kiếm được, còn muốn thu được nhiều hơn, mà ở dưới trướng Triệu Tiến, nguyện vọng của y được thực thi, còn kỳ vọng vào những mục tiêu lớn hơn.