Bọn thủy thủ thợ thuyền có rất nhiều đều coi trời bằng vung, có người sau khi lên bờ đã quên cảnh cáo, gây chuyện càn quấy, sau đó ở gần cảng dựng lên một hàng giá đỡ, bọn thủy thủ gây rối bị bắt lại treo cổ ở bên trên, sau đó tùy ý bị chim biển mổ xẻ, để nơi đó cảnh báo con thuyền lui tới, cũng có người sau khi gây rối đả thương người chạy trốn nhanh, lên thuyền giương buồm xuất phát, ngay cả thuyền Lý gia và Dư gia cũng không kịp ngăn chặn.
Tuy nhiên ở trong cảng giương buồm xuất phát mà nói cũng nhanh không nổi, hẳn đã bị hỏa pháo trên pháo đài bắn chìm, sau vài lần như vậy, cảng Hải Châu cùng với xung quanh biến thành theo cai trị của thánh hiền không nhặt của rơi trên đường, người người hữu lễ.
Con thuyền ngoại lai chỉ vừa mới tới sau khi mới đến cảng Hải Châu này đều sẽ bị kinh hãi hai lần, một lần là nơi này không ngờ có một hải cảng hoàn bị thượng hảo như vậy, một lần khác còn lại là hải cảng này cách chỗ ở của Thiên hộ Đông Hải gần như vậy, chỗ Thiên hộ kia nằm trên đảo lớn ngoài cảng Hải Châu, hòn đảo kia dính một nửa với đất liền, khi thuỷ triều xuống người đi bộ từ đảo kia đến trên đất liền. Nhà Thiên hộ này cũng có thủy sư của mình, tuy nói bọn thương nhân trên biển không sợ quan quân, nhưng cách gần như vậy tóm lại cũng không thoải mái.
Ngay sau khi lên bờ, đi quán rượu tiệm cơm, hoặc là đi sòng bạc và kỹ nữ nhà thổ khoái hoạt, phát hiện rất nhiều là buôn bán của nhà Thiên hộ kia, lúc này mới yên lòng lại, hóa ra là chỗ quan thương cấu kết, vậy còn lo lắng cái gì nữa?
Thương nhân buôn bán trên biển ngoài tới ngừng lại mấy ngày là đi tiếp, đối với bên này cũng lười xâm nhập tìm hiểu, cho nên bọn họ không biết nhà Thiên hộ và các nha môn Hải Châu đều là theo cho phép của Triệu Tự Doanh làm chuyện buôn bán này, không phải cấu kết, mà là dắt mũi theo đuôi mới được phát tài. Trong lòng quan quân của Thiên hộ Đông Hải rất rõ, nhà mình nếu như muốn tiêu diệt tặc phỉ hoặc là làm việc khác, quan lại bên trong Hải Châu đầu tiên sẽ trở mặt, khơi lại toàn bộ chuyện buôn lậu muối xưa ra, đoạn tuyệt con đường kiếm tiền của người ta là đại thù sinh tử.
Trong đánh giá của bên phía Từ Châu, chưa bao giờ xem Thiên hộ Đông Hải thành tồn tại nên đề phòng, thậm chí đánh giá là đáng khinh. Lần này triều đình phát đại quân tiêu diệt Từ Châu, chỗ Thiên hộ Đông Hải cách Từ Châu gần như vậy, dĩ nhiên đã ở trong danh sách triệu tập. Thế nhưng Thiên hộ Đông Hải một mặt xin người lữ thứ hai tạm giữ lấy kho võ khí của mình, một mặt đích thân muốn trao đổi, mọi người ngầm biết với nhau không nói ra, báo tin thắng lợi lên trên liền nói trên dưới Thiên hộ đồng lòng thủ vững Hải Châu, đả bại quân giặc Từ Châu đông gấp mấy lần, rốt cuộc giữ Hải Châu không mất.
Đối với đòi hỏi nhàm chán này, lữ thứ hai thẳng thừng mặc kệ, vẫn là nha môn muối vụ Hải Châu bút pháp xảo diệu vẽ vời, nói thẳng là quân giặc tụ tập hết ở Từ Châu, Hải Châu vô sự, nhưng chính sự thuế muối của Hải Châu, quan quân không được tự ý rời khỏi, lúc này mới mập mờ cho qua.
Kỳ thật, gia đinh lữ thứ hai và bọn người dính vào rất muốn đánh một trận với quan quân, tuy nhiên bọn họ bên này so với đoàn Túc Châu của Lý Ngũ còn muốn nhàn nhã hơn. Kẻ địch sẽ không tới từ trên biển, ba phia còn lại đều có một lữ và rất nhiều đoàn luyện Từ Châu, hơn nữa lại là đại thắng bẻ gãy nghiền nát, động tĩnh duy nhất chính là đổi nơi đóng quân, phòng thủ tốt đằng sau. Nhìn đại thắng nhẹ nhàng liên tục lại đây, mặc cho ai đều cảm thấy hâm mộ thèm đã mắt, lại cảm thấy chỗ của bản thân mình hiện giờ thật sự nhàm chán.
Cuối tháng giêng năm thứ tư Thiên Khải, gió biển lạnh lẽo, cũng là ngày trời quang đãng cao vòi vọi, bọn gia đinh tuần tra trên cảng quay về vô tình bàn về.
- Nghe nói nhị gia ở bên phía Sơn Đông đại thắng quân địch, nói là nhị gia đi tiên phuông, ngũ gia dẫn ngàn người từ phía đông xông thẳng vào, đó phải gọi là thống khoái.
- Tiến gia bên kia đánh nhau mới là sướng. Một cái thôn trang giống thành đất, thẳng thừng bị ba mươi mấy khẩu hỏa pháo đánh sập, sau đó vạn quan quân và mấy ngàn đoàn luyện bên trong đều trở thành Tù Binh, nghe nói trang chủ kia dẫn theo mười đôi tỷ muội song thai sang để xin tha, Tiến gia khoát tay nói không cần.
- Bên phía lục gia cũng không tệ nha! Đại quân thẳng một đường chạy tới phủ Dương Châu đi bắt tù binh. Đây có bao nhiêu uy phong, ngươi nhìn xem chúng ta này!
Vừa nói tới cái này, mọi người đều là ỉu xìu, có người nhìn về phía biển rộng, rầu rĩ nói.- Vừa mới tới bên này lại là ăn cá ăn tôm, còn xem được biển, được thuyền. Cho rằng tới được nơi vui vẻ, nhưng thật là buồn chết được. Đây chính là việc làm của đoàn luyện. Ngay lúc lập công thăng lên làm gia đinh còn cho rằng được đánh trận nhiều ru!
- Chớ xem thường đoàn luyện, đoàn luyện của Tiến gia và nhị gia đều được đánh thống khoái. Em trai của Chung chủ quản dẫn mấy ngàn đoàn luyện lôi chết quan quân ở Túc Châu, Tiến gia đưa tin tới các lữ ngợi khen. Các ngươi chẳng lẽ đã quên rồi?
Bên này đang than thở, lại nghe thấy có tiếng chuông ở trên một tòa tháp chuông vang lên, chỉ là vang một tiếng sau đó liền nhìn thấy trên vọng đài tháp chuông có người đong đưa cờ xí. Bọn gia đinh ở nơi này trú đóng lâu như vậy cũng nhìn hiểu được tín hiệu bên trong cảng, biết đây là có thuyền muốn tới. Trong tháng giêng tuy rằng thuyền biển không ngừng, tuy nhiên tựu chung lại là ít đi. Nhìn thấy tín hiệu cờ này không ngờ là đội thuyền mười thuyền lớn trở lên, đây đúng thật là hiếm lạ.
Có người lầm bầm một câu.- Chẳng lẽ thuyền của Dư gia tới rồi sao? Mùa này, nghĩ không ra có đội thuyền nhà nào khác lại đây, đội thuyền Dư gia lại đây cũng là vì chở đi đặc sản Liêu Đông tồn trữ năm ngoái.
Chiếu theo yếu lĩnh của cảng Hải Châu, phàm là có đội thuyền sáu chiếc đại thuyền trở lên vào cảng, mỗi pháo đài phải sẵn sàng nã pháo. Gia đinh trong cảng, mặc kệ là đang trực hay không đều phải xếp thành hàng đợi lệnh, tùy thời chờ đợi điều khiển và chỉ huy. Bọn gia đinh vừa mới rồi còn đang bàn tán lập tức xếp đội chỉnh hàng sau đó chạy chậm đi tới gần công sự.
Những thứ này đều là khuôn phép, chế độ tất cả mọi người đều là chiếu theo lề lối làm việc, không cảm thấy có gì không ổn. Chỉ là bọn gia đinh bên dưới lại không ngờ được người canh gác trên hai chỗ lầu tháp lúc này không dám có chút buông lỏng, nhìn chằm chằm mặt biển. Gia đinh đứng ở nơi đó nhìn xa là kẻ được cố ý lựa chọn ra, nhãn lực của bọn họ đều rất tốt, thậm chí có kẻ bởi vì ánh mắt xuất chúng từ trong đoàn luyện được đề bạt thẳng lên.
- Cầm sẵn búa, đợi ta vừa hô, ngươi liền gõ chuông cảnh báo. Trên biển đây không ổn lắm! Gia đinh trông xa bất chấp gió biển thấu xương, một mặt nắm thật chặt áo da, một mặt tiếp tục nhìn xung quanh. Vừa nhìn vừa thét to xuống phía dưới, đoàn luyện ở nơi đó chờ lệnh đã cầm lên búa gõ chuông, tùy thời sẵn sàng cảnh báo.
Gia đinh này vừa nhìn vừa lầm bầm nói.- Nơi nào tới nhiều Quảng thuyền như vậy, lúc này mới đầu tháng giêng!