Mặt trời cũng chính là vừa mới hiện ra, bờ biển một mảnh vàng rực rỡ, khiến cho lòng người khoáng thần, tuy nhiên mọi người gặp mặt lại không màn tới cảnh sắc tuyệt vời này. Lý Tư Mân và Lý Tư Minh sau khi vừa nhìn thấy Lý Lão Hải, Lý Tư Minh sợ tới mức lùi lại sau một bước, Lý Tư Mân thì lại là nghiến răng xông lên, lập tức bị hai gia đinh đè nghiến lại, nhưng ngược lại Lý Lão Hải không hề cử động, chỉ là ngồi ở nơi đó thở dài.
Lý Lão Hải trầm giọng nói.- Tứ gia, lão phu thay mặc long đầu nhà ta hỏi một câu, có giao bọn người Lý gia hôm qua vào cảng cho chúng ta được không. Nếu như giao ra, điều kiện đại bang Lý gia trước nay đáp ứng chúng tôi cũng đều đáp ứng được, còn cộng thêm ba thành. Nếu như quý xứ không đáp ứng, vậy giữa đôi bên cũng không cần vì cái này tổn thương hòa khí. Cảng Hải Châu này là chậu châu báu, chớ nên chậm trễ mọi người phát tài.
Nghe thấy điều kiện này, Thạch Mãn Cường và Diệp văn thư đưa mắt nhìn nhau, còn huynh đệ Lý gia bên kia cực kỳ bồn chồn. Không nói không được điều kiện long đầu mới nhậm chức này khai ra rất hậu đãi, hơn nữa không có chút ý tứ nào dùng sức mạnh uy hiếp. Đây thật đúng là cách làm của người làm ăn thuần túy, tuy nhiên Thạch Mãn Cường và Diệp văn thư cũng không hiểu được đối phương vì sao như thế. Bọn họ vốn dĩ uy hiếp không động được Từ châu, vậy cớ gì không duyên cớ đắc tội với người.
Do dự của Thạch Mãn Cường khiến cho Lý Tư Minh và Lý Tư Mân bên dó lại bồn chồn, nhưng Thạch Mãn Cường rất nhanh đã nói ra câu trả lời của mình.- Lý thúc, những người này của Lý gia nếu như đã sang đây nương tựa Từ Châu, chúng ta niệm tình nghĩa đồng minh năm đó, nhất định sẽ thu dụng chăm soc, thế nào sẽ giao cho người khác. Lý thúc vẫn là không cần nhắc tới nữa, chúng ta cũng không cần vì cái này tổn thương hòa khí.
Lý Lão Hải, Trịnh Lão Hải giọng điệu sang sảng nói.
- Tứ gia chớ nên xưng hô Lý thúc. Lão phu đã đổi trở về họ cũ, gọi là Trịnh Lão Hải!
Lý Tư Mân tức giận quát.- Ngươi còn mặt mũi nói điều này, lúc trước nếu không phải đại lão gia thu nhận lưu các ngươi, Trịnh gia các ngươi chẳng qua là hạng tôm tép dựa vào bờ biển kiếm cái ăn. Các ngươi bọn vong ơn phụ nghĩa này, mai sau khẳng định phải làm mồi cho cá ăn! Tuy nhiên mới vừa rồi trong lúc gia đinh ngăn cản chịu một chút thiệt thòi âm thầm, lúc này cũng chỉ là thét to.
Trịnh Lão Hải mắt nhìn Lý Tư Mân, vốn sắc mặt có chút lạnh nhạt, nhưng sau khi nhìn thấy cánh tay cụt của Lý Tư Mân lại nhìn sang cánh tay cụt của mình lại là lắc đầu trầm giọng nói.- Nếu không có con cháu Trịnh gia ta gầy dựng, đại bang này sao sẽ có hôm nay. Lòng dạ đại lão gia của các ngươi đều ở trên tiền tài, nữ nhân đã không còn nhuệ khí tiến thủ. Hiện giờ cá mập lớn nơi Mân Việt kia một con lại tiếp một con, không động thủ với các ngươi, toàn bộ đại bang đều phải xong rồi.
Nói xong câu này, Trịnh Lão Hải hai tay sờ cánh tay cụt của chính mình lại cảm thán nói.- Ngươi không ngờ biết dùng phép của ta, biết cánh tay này không có khẩn yếu bằng tính mạng, cũng biết xử trí vết thương như thế nào, không uổng công dạy dỗ ngươi!
Ánh mắt Lý Tư Mân nổi đầy tia máu, cả người giống như muốn nổ tung, tiến lên một bước bị gia đinh giơ tay ngăn lại. Lý Tư Mân chợt lùi mạnh về đằng sau, liền bị hai người ôm lấy. Lý Tư Mân nhằm hướng Trịnh Lão Hải thét gào rống lớn, hô mấy tiếng khàn đặc, nước mắt không ngừng chảy xuôi, tiếng kêu biến thành khóc thét.
Thạch Mãn Cường lông mày nhăn lại, ra hiệu túm người lại, nhưng ngược lại Lý Tư Minh kia vẫn là rất nao núng, lại cũng không có thần sắc tức giận gì, con mắt Trịnh Lão Hải khép hờ, đợi Lý Tư Mân bị kéo đi mới nhìn về hướng Lý Tư Minh, lắc đầu nói.
- Người trên biển chúng ta tốt nhất chính là không sợ sống chết. Ngươi lại giống như công tử ca, nếu thật sự giao gia nghiệp cho ngươi, đại bang này thế nào cũng hủy diệt không đáng.
Nói xong câu này, Trịnh Lão Hải cũng không để ý tới cử chỉ của Lý Tư Minh, hỏi thẳng Thạch Mãn Cường.- Tứ gia, lão phủ hỏi một lần nữa, người Lý gia này các người khẳng định không giao, có phải hay không?
Thạch Mãn Cường thản nhiên gật đầu, Trịnh Lão Hải lại hỏi.- Vậy mậu dịch neo đậu và cách loại mua bán của hải cảng này, còn có các loại khuôn phép trước kia, phải thay đổi hay không?
Câu hỏi này là Diệp văn thư ra mặt trả lời.- Trịnh lão gia, người của các người vẫn là cùng một người, thuyền vẫn cùng một thuyền. Đôi bên lại không có cừu oán gì, tại sao phải thay đổi? Nếu quý phương bởi vì biến động có cách nghĩ gì, cứ việc sang đây thảo luận. Tiến gia nhà ta bên kia sẽ có an bài.
Sau khi nghe được câu trả lời này của Diệp văn thư, trên mặt Trịnh Lão Hải này cũng không có ý vui mừng gì, lại chuyển sang chuyện khác hỏi.- Một khi đã như vậy, xưởng đóng thuyền Hải Châu đại bang chúng ta dùng được không?
Diệp văn thư chân thành tươi cười.- Dĩ nhiên là được. Xưởng đóng thuyền này dựng lên còn phải trông cậy vào quý xứ giúp đỡ. Sư phụ thợ thuyền bên trong vẫn là nhờ quý xứ cung cấp, chúng ta sao sẽ qua cầu rút ván. Hết thảy mọi việc sẽ giống như trước kia.
Trịnh Lão Hải đã trải qua nhiều sóng gió như vậy, dĩ nhiên sẽ không bị lời thoái thác như vậy đả động, y trầm ngâm lại là hỏi.- Như vậy, muối, đồ sắt, vải và rượu trắng Từ Châu. Mấy hạng này tính như thế nào? Lúc trước chịu bán hỏa pháo cho chúng ta giờ còn bán không?
Bị hỏi tới cái này, Diệp văn thư hơi chút chần chừ, tiếp tục cười trả lời nói.- Xin Trịnh lão gia yên lòng, mua bán công bằng, quý xứ chỉ cần làm được đòi hỏi trước kia, điều ưng thuận của Từ Châu bên này cũng sẽ không thay đổi, đều là giống như trước.
Muối là thứ thiết yếu, muối Hoài vận chuyển tới Phúc Kiến không chỉ là món lợi to lớn càng có ý nghĩa trong chính trị. Đồ sắt và vũ khí cùng với những thứ dính với đồ làm ra thuyền, đối với loại thương đội vũ trang trên biển này mà nói cũng là căn cơ, còn chỗ thuyền biển Đại Minh cung ứng đuợc hàng đống đồ sắt ưu việt, cũng chỉ có một nơi cảng Hải Châu này, hơn nữa giá cả còn không có trở ngại. Vải và rượu trắng Từ Châu đều là hàng hóa buôn bán thu lợi to lớn, thậm chí giá cả vì hai hạng hàng hóa này một mình chạy một lần phương bắc, hỏa pháo là trọng khí quân quốc, đây liền càng không cần nhắc tới.
Nếu mấy thứ này còn giữ vững cung ứng, như vậy quen biết của đôi bên liền sẽ không có biến hóa gì, chỉ có điều hứa hẹn của Diệp văn thư cũng không đủ khiến cho Trịnh Lão Hải yên lòng, y vẫn mãi nhìn chằm chằm vào Thạch Mãn Cường, nhận ra Thạch Mãn Cường không có ý phủ định cự tuyệt gì, lúc này mới thả lỏng đôi chút.
Trịnh Lão Hải biến đổi giọng điệu trở nên lẫm liệt không ít.- Cũng vậy thôi, cũng không có gì đáng nói nhiều nữa. Long đầu chưởng quỹ nhà ta có lời nói này. Con thuyền của Lý gia này về sau không được đi lại ở trên biển, nếu như bị đại bang nhà ta nhìn thấy, tất nhiên là thuyền hủy người vong, không chết không ngừng.