Một gã người nước ngoài cao to, ăn mặc có chút quý phái, mang theo chiếc mũ rộng vành, tóc vàng mắt xanh, chỉ là chòm râu đỏ dưới cằm bẩn thỉu, hắn vừa đứng đến trên thuyền, liền thét to nói chuyện, có thủy thủ người Hán cùng thuyền nghe hiểu vài câu, cười làm lành nói.- Trưởng thuyền này ở đây nhất định có võ tướng người Phiên của bọn họ, cho nên đòi hỏi đối đãi như thế nào, dù sao hai nước giao binh không có ý định chém sứ giả!
Liên trưởng trên thuyền liền nhổ ra ngụm nước bọt, cầm phác đao đến trước mặt người Tây Dương nọ, dùng cán dao hung hăng thục vào bụng người Tây Dương đó một cái, đánh mãi cho đến khi bò tới trên boong thuyền. – Còn không chém sứ giả, chờ róc xương lóc thịt ngươi! Nói xong câu này, liền gia hiệu cho thủy thủ người Hán phiên dịch lại cho mọi người trên thuyền nghe. Mặt bọn thủy thủ lúc này đều như màu đất, nơm nớp lo sợ.
Tình hình của một con thuyền khác cũng không có gì khác biệt. Chỉ có điều trên chiếc thuyền kia thuyền trưởng cùng thuyền phó đã bỏ mình trong đợt pháo kích lần thứ nhất, thuyền phó thứ hai cũng bị thương. Toàn bộ thuyền đều không có bất kỳ phản kháng gì, thậm chí ngay cả trong lời nói cũng không có, ngoan ngoãn nghư theo bố trí.
Con thuyền trên bến cảng trên mặt biển bắt đầu có nhiều hơn, cũng không phải thuyền buôn muốn mượn cớ rời cảng, mà là thuyền của mình ở bến cảng bắt đầu vớt xác chết cùng tù binh chưa chết. Thuyền buôn cũng có mấy chiếc giương buồm, có điều đây là do Triệu Tự Doanh kính nhờ, đi kéo hai chiếc thuyền Tây Dương kia về.
Thạch Mãn Cường cùng Diệp Văn Thư cũng đã chạy đến bên này, mười mấy liên đội gia đinh cùng đoàn luyện liền ở sau lưng đợi lệnh. Sắc trời đã tối, xa xa phía chân trời vẫn còn ánh nắng chiều chiếu rọi, dựa vào ánh sáng này xem nhìn thấy được cảnh tượng khốc liệt trên biển hay không. Thạch Mãn Cường trong lúc nhất thời không nói gì, cuối cũng chỉ nói câu cảm khái.
- Chiến đấu như vậy, võ nghệ võ dũng cũng không cần dùng đến rồi.
Gia đinh phía sau đã đem những tổn hại trong cuộc chiến thống kê lại. – Lữ trưởng, mười tám chỗ pháo đài tổn hại mười một chỗ, bảy mươi tám người bỏ mình, một trăm hai mươi ba người bị thương, hỏa pháo hư hại mười hai khẩu. Thạch Mãn Cường rầu rĩ gật đầu, mở miệng nói. – Thu gom gọn gàng, cứu trị thật tốt,
Diệp Văn Thư chần chừ một lúc, ở bên cạnh mở miệng nói.
- Mời các chủ thuyền bến thuyền và thương hộ lưu thủ đi hội quán bên kia, bảo bọn họ sắp đặt người đến bến thuyền kiểm kê hàng hóa trên thuyền của mình, nói chúng ta sẽ theo giá cả bồi thường.
Bên kia gia đinh đáp ứng rời đi, Diệp Văn Thư nói với Thạch Mãn Cường. – Tứ gia, lần hải chiến này thật kỳ lạ, những người trên biển kia kiến văn nhiều hơn so với chúng ta, phải tiếp thu lợi ích rộng rãi, nếu không Tiến gia bên kia không có lời nào ăn nói.
Thạch Mãn Cường rầu rĩ gật đầu, lúc này lại có gia đinh chạy đến bẩm báo.
– Lữ trưởng, hiện tại tù binh người Tây Dương vớt lên tổng cộng một trăm chín mươi hai người, còn lại tám mươi ba người, liên đội đang ở ven bờ lục soát, sẽ không bỏ sót con cá nào lọt lướt. Lữ trưởng, những tù binh này xử trí như thế nào?
- Còn xử trí như thế nào? Đều giết…
Diệp văn Thư lại ngăn cản những lời này của Thạch Mãn Cường, sau đó hung hăng trợn mắt nhìn gia đinh vừa bẩm báo một cái. – Trước đem nhốt lại, gọi Nội Vệ lại đây thẩm vấn, động tử hình báo thù riêng đó là trái với quân pháp, đó là tội lớn, các người chớ nên xằng bậy.
Gia đinh kia có chút ngượng ngùng, sau khi hành lễ xong liền rời đi, tử thương của pháo đài khiến nhều người đều là nóng mắt rồi, hận không lôi tù binh ra chém thành trăm mảnh, xin chỉ thị này thật sự ra chính là muốn xin lệnh giết người. Thạch Mãn Cường cũng là do nổi nóng liền theo lời đáp ứng, liền bị Diệp văn thư cản lại.
Diệp văn thư thành khẩn nói. – Tứ gia, Tiến gia bên kia cảm thấy người Tây Dương có chỗ hữu dụng lớn, chúng ta để Từ Châu xử trí là tốt rồi, hơn nữa chuyện này không minh bạch, làm sao cũng phải tra hỏi ra ít manh mối mới được.
Thạch Mãn Cường thấp giọng mắng.
- Bọn nhóc con này. Sau đó gật đầu nói. – Người trước đi an bài ổn thỏa bọn chủ thuyền, ta ở bên này theo dõi, chờ ta hỏi ra ít manh mối ta sẽ lại đi sang, đám người này không mở to mắt ra mà nhìn, lại có lòng dạ đi tiêu diệt thế lực trên biển của chúng ta, thật to gan lớn mật!
Nói đến nước này, Diệp văn thư cũng không tiếp tục cưỡng ép, chỉ gật đầu. Ở trên bến thuyền đi qua rồi lại đi trở về hội quán Vân Sơn Hành bên trong bến thuyền, bên này là sản nghiệp của Vân Sơn Hành mở trên bến thuyền, lúc này đã có không ít thủy thủ thuyền buôn đã chạy tới. Nhưng người nào còn có lòng dạ để ý đến tổn thất của mình, tất cả đều nhìn cảnh tượng trên mặt biển, một con thuyền Cái Luân đã chìm nghỉm hơn một nửa, còn có một chiếc một bên bén lửa một bên chìm xuống. Mấy ngọn lửa trên bến thuyền chợt lóe lên, đại pháo phát sáng cũng đủ để đoạt lấy con ngươi của mọi người.
Tuy nói Cảnh Mãn Thương gánh vác mậu dịch khu bắc Hoài An, nhưng y chủ yếu theo dõi mảnh tào vận cùng tào lương. Trước mắt cảng Hải châu cũng là do Diệp văn thư lo liệu, y một mặt đi về hướng hội quán, một mặt hạ lệnh, bảo người đưa rượu thịt thức ăn tới hội quán bên kia, không muốn ràng buộc những thủy thủ tiểu nhị báo tin kia, những người nên tới đều phải tới, bao gồm nhân sĩ canh giữ ở bên cạnh Trịnh gia cùng Dư gia. Mọi người chỉ lui tới được hội quán cùng bến thuyền, không đi được những nơi khác, nhất định phải nhìn kỹ, lúc cần thiết phải bắt người.
- Các ngươi có nghe nói hay không, bốn chiếc pháo thuyền của người Tây Dương, cộng lại hơn trăm ổ đại pháo, lại không chiếm được tiện nghi, hai chiếc bị bắn chìm, còn có hai chiếc đầu hàng. Cảng hải châu này thật lợi hại a!
Cái này thật sự là không được, hơn nữa nghe bọn tiểu nhị nói, từ đầu đến cuối không có thuyền phóng hỏa, chính là dùng pháo oanh, các người nghĩ thử mà xem, quỷ Phiên ở bến cảng Đại Minh chúng ta chỉ sợ hỏa thuyền này, không có hỏa thuyền bao vây, bọn chúng sợ cái gì?
- Lại nói đến bến cảng Hải Châu giống như Áo Môn kia rồi, pháo đài bên kia cũng lợi hại, có vài lần thuyền lớn của quỷ Phiên muốn lại đây đánh cướp, đều bị đánh trở lui!
Mọi người nói chuyện nước miếng văng tứ tung, ai cũng rất phấn trấn, còn có người nhớ lại năm đó.
- Nói là hồi Gia Tĩnh gia gia, thuyền bản giáp của Phật Lang Cơ muốn đi Quảng Châu gây rối. Kết cuộc bị quan quân xông lên giết tơi bời hoa lá!
Có điều câu chuyện nhanh chóng xoay chuyển, có người đi sang Từ Châu bên kia bắt đầu nói khuôn phép chợ muối và chợ búa, cũng có người nói rõ cách làm thường lệ của chợ lớn Thanh Giang, mọi người kìm lòng không được hạ thấp giọng, để cho Nội Vệ giám thị nghe lén chỉ là thường xuyên lại đây châm trà rót nước.
Nhưng lời lẽ nghe được cũng không phải tin đồn âm mưu gì, mà là mọi người lại tiếp tục hỏi hay không ở cảng Hải Châu mua sắm sản nghiệp, thuê mướn cửa hàng, mỗi người đều nói ở nơi này hàng hóa ra vào dễ dàng, hải cảng bên này cùng quan phủ không có can hệ, lại làm việc cẩn thận khuôn phép, còn có thiết lập khẩn yếu các loại xưởng đóng thuyền. Điểm trọng yếu nhất chính là cảng Hải Châu này bảo vệ được chu toàn. Đại bang Lý gia cùng Trịnh gia lớn mạnh đều phải chiếu theo khuôn phép cờ nhận biết làm việc. Thuyền pháo bản giáp của người Phiên đều không làm gì được. Chỗ như thế, làm ăn hay là bỏ neo tiếp tế, đều là lựa chọn cao nhất.