Đương nhiên, uy phong của Triệu Tự Doanh vẫn còn, vẫn không có ai dám đi mạo phạm, nếu Triệu Tự Doanh một bước cũng không lùi, mọi người cũng không dám làm càn, Triệu Tự Doanh đương nhiên không lui quá một bước.
- Đại thế thiên hạ, rút dây động rừng, chúng ta đang đại thắng quan quân khắp nơi, Ngụy Trung Hiền nóng lòng bại hoại, sau đó lại bị đối thủ nhân cơ hội công kích, hiện tại thế lực Đông Lâm khôi phục lại, khẳng định muốn ở trong triều nổi lên sóng gió. Hiện tại Thủ phủ Nội Diệp Hướng Cao gần gũi với Đông Lâm, Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh chính là đầu sỏ Đông Lâm, lần này nhất định phải nhân cơ hội phát động, đến lúc đó hướng đến tranh giành giằng co nhưng thật ra có lợi rất nhiều đối với Từ Châu chúng ta.
Vương Triệu Tĩnh thuận miệng nói, sau đó dùng bút ghi chú, liền đề tin tức bên kia kinh sư truyền tới sang một bên, hiện tại khu trung khu Từ Châu của Triệu Tự Doanh đã trở thành nơi bận rộn nhất rồi.
Lấy Triệu Tiến cầm đầu, Vương Triệu Tĩnh, Tào Như Huệ, Lưu Dũng làm phụ, Vương Hữu Sơn làm cố vấn, thư biện và lại viên lâu năm của các nha môn châu huyện Từ Châu cùng tới tham tường, chính là muốn đề nghị khung sườn Triệu Tự Doanh mới, “Chính quy hóa” mà Triệu Tiến nói tới người đều cảm thấy dùng từ khó hiểu, tuy nhiên đều lý giải ra ý nghĩa này, phải có danh phận đại nghĩa, danh khí cũng phải đứng từ khuôn phép.
Triệu Tự Doanh biến thành Triệu Gia Quân cái này mọi người đều không có dị nghị gì, Triệu Tự Doanh vừa nghe chính là danh hiệu đoàn luyện hương thôn, vẫn là Triệu Gia Quân đại khí chính thức.
Về danh hiệu và chức vị của Triệu Tiến, Triệu Tiến gần như cưỡng chế mọi người tiếp nhận danh hiệu tướng quân này, đối với danh hiệu và địa vị của Triệu Tiến, mọi người tranh luận rất lớn, gần một nửa số người cho rằng lúc này Triệu Tiến nên xưng vương, hiện giờ khống chế địa bàn gần một tỉnh, số người mấy trăm vạn, đoàn luyện gia đinh hơn mười vạn người, vượt xa thực lực quốc công phiên vương Đại Minh, xưng vương cũng là chuyện đương nhiên. Cũng có người cho rằng nếu còn không đánh đến cùng, vậy thì chớ nên xưng vương, thậm trí cũng đừng gọi tướng quân gì đó, thực đến lúc tàn cuộc nói sau cũng không muộn.
Một phía cảm thấy nếu không dựng cờ lập phủ, người phía dưới không biết tiền đồ ra sao, người ở ngoài cũng không biết mưu đồ của Từ Châu, đều bất lợi đối với tụ tập chiêu mộ nhân tài, một phía khác cho rằng lâu như vậy Từ Châu đã tới rồi, hơn nữa vẫn đang không ngừng lớn mạnh, nói rõ không dựng cờ cũng giống như vậy, hà tất gì làm việc chiêu an này trở nên hư danh.
Tuy nhiên bất kể tranh luận thế nào đi nữa, đối với gia đinh đổi thành quân sĩ, đoàn luyện đổi thành quân binh thì không có dị nghị gì, mọi người đều cho rằng làm như vậy sẽ làm người bên dưới càng có chí khí. Cũng có người nhắc tới, gia đinh và đoàn luyện là danh nghĩa tư binh của Triệu Tự Doanh, nếu sửa lại tên liệu có ảnh hưởng gì, điều này lại là câu trả lời của Cát Hương. Nói bọn gia đinh sở dĩ phải liều mạng cống hiến, là bởi vì bọn họ biết ở nơi đây có được thứ gì, có được tiền đồ gì, bọn đoàn luyện cũng là như vậy, một số nơi khác không có được.
Lữ, đoàn, liên còn có biên chế đại đội và đội, mọi người không có quá nhiều dị nghị, trước mắt định ra đội đoàn lữ gia đinh làm Giáp đẳng, đoàn luyện chỉ thiết lập đoàn, liên và đại đội làm Ất đẳng, tuần đinh và đoàn luyện lưu thủ điền trang thông thường thì là Bính đẳng, đều có quân lương và quyền lợi.
Lúc mày mò quân lương, cùng ứng quyền lợi và lương thảo, kim khổ và phòng thu chi bên đó đều mặt mày nhăn nhó, nhưng sau khi tiếp tục hạch toán thì phát hiện cũng không khó đến như vậy, lấy thu chi quyền thế tiền tài trước mắt Triệu Tự Doanh, cung ứng tầm cỡ trước mắt, thật sự rất dễ dàng.
- Đại ca, nếu là lữ trưởng này, đoàn trưởng và liên trưởng phải đổi thành lữ trưởng, đoàn trưởng và Đại đội trưởng, theo tiểu đệ thấy thì không bằng không thay đổi, vẫn là cái tên gọi “trưởng” này càng vang dội hơn.
Ở trong phòng nghi sự thảo luận biên hế đều là người một nhà, cho nên Vương Triệu Tinh nói chuyện khá tùy tiện, nói tới đây, Vương Triệu Tinh không nhịn được cười, thoải mái nói.- Đại ca và các vị không biết, có thư sinh hủ nho chế giễu chúng ta rất nhiều, có người nói chúng ta là căn cứ thôn trưởng của thôn xá đường phố mà bố trí ra, phải dùng cái chữ trưởng này, bảo chính bảo trưởng các loại đều bị họ lôi ra, ngược lại có vẻ chúng ta lòng dạ bé nhỏ.
Triệu Tiến không nhịn được cười, trong phòng mọi người đều cười vang lên, nhưng Triệu Tiến cũng biết rằng không được từ bản tính của mình mà ra, ý nghĩa chính trị của những việc này rất khẩn yếu.
Tuy nhiên mọi người đều thoải mái, ngay khi biết Ngụy Trung Hiền hồi kinh, binh mã tụ tập ở đại doanh Hà Gian tản đi, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, mỗi người đều rất tin vào thắng lợi, nhưng nếu như cứ đánh không ngừng nghỉ như vậy, cục diện đương nhiên sẽ trở nên càng thối nát, việc cày bừa vụ xuân của chính Từ Châu không có cách nào thỏa mãn được, thì phải dung một vài thủ đoạn tương đối cực đoạn để duy trì, lời nói như vậy sẽ có hồi hết không hề êm xuôi.
Cục diện hiện tại này, triều đình tự cho là tìm được phương pháp xử trí, đại thần trong triều, thậm trí có đồn rằng hoàng đế Thiên Khải đều cho rằng Ngụy Trung Hiền là vì khí phách nhất thời của bản thân mình, nhưng Triệu Tự Doanh bên này lại vui vẻ, chỉ cần giữ gìn như vậy, càng kéo dài lâu, thì càng có lợi đối với Triệu Tự Doanh. Đến lúc đó không phải triều đình muốn làm gì thì Từ Châu bị ép ứng phó, mà là phải tiến hành ngược lại rồi.
- Trịnh gia bên kia ở trong ngoài cảng biển theo dõi rất chặt, thế nhưng chừng mực nắm chặt vẫn tốt, không có chủ động động thủ, cũng không khiến chúng ta khó làm, trên việc làm ăn không ít gặp, thậm trí muốn cùng chúng ta làm càng nhiều hơn nữa. Lưu Dũng tiện thể nói lên vài câu về tình hình bên kia cảng Hải Châu.
Triệu Tiến gật gật đầu, hắn mở miệng nói.- Đại bang Trịnh gia ở phương diện buôn bán rất giỏi, bọn họ sẽ không vì thù hận mà chậm trễ việc làm giàu. Giao thiệp với bọn họ phải nhớ kỹ một việc, phải đề phòng cẩn thận, phải lớn gan đi làm ăn.
Phán đoán này khiến mọi người cảm thấy hơi đột ngột, tuy nhiên vẫn là lĩnh mệnh, nhưng Lưu Dũng trầm ngâm một lát rồi nói.- Theo đám người cũ mới của Lý gia bên phía cảng biển Hải châu, vẫn có vài lời nói của mấy huynh đệ Lý Tư Minh, Lý Tư mân, Trịnh Nhất Quan của đại bang Trịnh gia này lại rất giống đại ca, đều trẻ tuổi như vậy, đều có tài trí mưu lược kiệt xuất, chúng ta vẫn phải cẩn thận một chút.
Triệu Tiến trả lời lại khá thoải mái.- Trịnh Nhất Quan này hay là Trinh Chi Long hùng tài đại lược là có, tuy nhiên đều trên phương diện buôn bán, những thứ khác không cần quá để ý.
Mấy người trong phòng nhìn nhau, đều có chút buồn bực, nghĩ thầm rằng hạng người mới nổi như vậy, hơn nữa không rõ người này rốt cuộc đã tới Từ Châu hay chưa, Triệu Tiến tại sao lại phán đoán như vậy, hiện tượng này thật sự rất ý gặp, chỉ nói được là Triệu Tiến đã thông qua con đường khác để hiểu được.