- Lão gia, hiện tại chúng ta có cần nã pháo hay không, đánh lui pháo đài bên trên Thượng gia trang. Mạnh Chí Kỳ từ bên kia lại đây bẩm báo, trong tay y cũng có trang bị kính thiên lý, thứ Triệu Tiến nhìn thấy thì y cũng nhìn thấy.
Các bộ phận Triệu Tự Doanh đã bắt đầu thoái lui, tuy nói kính thiên lý thấy rõ cảnh vật nơi xa nhưng cũng chỉ nhìn rõ sơ lược. Triệu Tiến phán đoán không rõ đường kính hỏa pháo của đối phương, tuy nhiên lại quan sát được cử động của đối phương dường như chậm lại. Triệu Tiến ngẩng đầu nhìn sắc trời, phía đông bầu trời đêm đã chớp lóe tinh quang.
Triệu Tiến trả lời.- Không cần nã pháo, giữ lại mấy khẩu pháo nhẹ đợi lênh. Đối phương nổ súng lập tức đánh trả, nếu đối phương không động, chúng ta cũng không động.
Hạ trại rồi lại đột nhiên nhổ trại khiến đội ngũ của Triệu Tự Doanh ít nhiều có chút hỗn loạn. Nhưng hỗn loạn này nhìn trong mắt quan quân chỉ nói được là chỉnh tề, nhưng ngược lại kỵ binh quan quân trước cổng Thượng gia trang đã có ý muốn động, tuy nhiên cuối cùng vẫn không có vọt tới trước, để mặc cho đại đội Triệu Tự Doanh thối lui tới chỗ hạ trại mới.
Địa thế đều là đất bằng, nơi chọn để hạ trại chẳng qua chỉ là nguồn nước và đường đi, khoảng cách tám trăm bước cũng không lớn, đợi đại đội thối lui đến chỗ này, Triệu Tiến mới nhẹ nhàng thở ra, chỉ có điều cố ý chỉ bảo, lúc lâm địch một mặt nhất định phải đắp dựng công sự tường đất, đòi hỏi này lập tức được thi hành.
- Đại đội phó lên trướng quân của ta nghị sự. Triệu Tiến đơn giản phân phó một câu. Nhìn lại Thượng gia trang ngoài một ngàn mấy trăm bước, đèn đuốc bên kia sáng trưng, phỏng chừng bên kia cũng thấy doanh trại Triệu Tự Doanh giống như vậy. Gia đinh cưỡi ngựa và gia đinh các đoàn luân phiên phòng thủ, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng ứng phó quan quân tấn công, phòng chừng quan quân ở Thượng gia trang bên kia cũng có an bài như vậy.
Không lâu sau, Triệu Tiến triệu tập mọi người vào quân trướng. Vẻ mặt ai nấy đều rất nghiêm túc, vốn là hạ trại rồi lại đột nhiên lui về phía sau đây khẳng định thay mặt có chuyện phát sinh, hơn nữa người biết có hỏa pháo không chỉ có Triệu Tiến và Mạnh Chí Kỳ, không ít người quan sát được còn có người nghe được tin tức.
- Quan quân mang theo hỏa pháo, lúc chúng ta hạ trại bọn chúng sửa soạn nã pháo cho nên mới phải lui về phía sau. Triệu Tiến giải thích thẳng thắn, mọi người nghiêm nghị gật đầu.
Triệu Tiến nhìn mọi người chung quanh, mọi người tuy nghiêm túc nghiêm nghị nhưng cũng không có gì hoảng sợ không yên, trạng thái này khiến hắn rất hài lòng. Triệu Tiến tiếp tục nói.- Ta tin tưởng tai mắt trinh kỵ của chúng ta, nếu bọn họ nhìn thấy quan quân có hỏa pháo… khẳng định sẽ lập tức bẩm báo, còn sẽ xem thành tin tức khẩn yếu bậc nhất bẩm báo lên. Chúng ta lúc này mới biết được thì chính là do quan quân cố che giấu muốn xuất kỳ bất ý, đánh vào lúc chúng ta vội vàng không kịp phòng bị. Lúc hạ trại hôm nay, bọn chúng vốn có cơ hội nã phão nhưng vẫn không có nổ súng, là vì cái gì, chính là muốn dùng ở thời điểm mấu chốt.
Tất cả mọi người đều hiểu ý tứ trong lời nói của Triệu Tiến. Trời đã tối rồi, hỏa pháo cho dù tạo thành sát thương đối với Triệu Tự Doanh, sau đó khiến các đội Triệu Tự Doanh đại loạn cũng không có cách nào mở rộng chiến quả. Bọn họ chỉ xuất động kỵ binh nhưng sẽ bị đội nhân mã Triệu Tự Doanh khắc chế, mà vào ban ngày thì mới toàn quân tiến lên được, thu được chiến quả lớn nhất.
Trương Hổ Bân bước ra khỏi hàng, xin chiến.- Tiến gia, hỏa pháo quan quân là kẻ chết. Bọn thuộc hạ không sợ, ngày mai khai chiến, thuộc hạ bằng lòng dẫn đội tiên phong!
Vừa thấy Trương Hổ Bân tỏ thái độ, các cấp đầu mục trong phòng đều tiến lên xin chiến, sợ mình rơi lại sau người khác. Chỉ có Mạnh Chí Kỳ đứng ở một bên, đại đội hỏa khí của y đích xác không có cách nào xông tới trước.- Thuộc hạ không phải lỗ mãng, hỏa pháo quan quân trong vòng nửa canh giờ một canh giờ chỉ bắn được một tuyến nào đó trong phương viên trăm bước. Thuộc hạ tránh đi là tốt rồi, đến lúc đó xông tới Thượng gia trang, chiếm ngay lấy hỏa pháo thì được rồi.
Triệu Tiến cười khích lệ một câu.- Ta biết rằng các ngươi không sợ, ta cũng biết các ngươi anh dũng xung phong. Triệu Tự Doanh chúng ta lúc bắt đầu chỉ có trường mâu, ngay cả cung cứng cũng có mười cái, dựa vào cái gì, chính là dựa vào chúng ta dũng mãnh vô địch.
Nhìn mọi người vừa muốn xin chiến, Triệu Tiến khoát tay ra hiệu im lặng, sau lại nói tiếp.- Bọn chúng mang theo hỏa pháo như thế nào mới xuất kỳ bất ý. Vậy khẳng định là hai quân gặp nhau, bày trận mà chiến, bọn chúng đột nhiên nổ súng như vậy mới có sát thương. Tình huống hôm nay, bọn chúng tất nhiên ung dung, đối với chúng ta cũng quan sát kỹ càng, chỗ cao đầu tường chắc chắc sẽ không buông tha. Từ điều này chúng ta đại khái suy đoán được, ngay từ đầu quan quân vốn không muốn bày trận chiến đấu cùng chúng ta mà là muốn chèo kéo chúng ta.
Trên mặt mọi người hơi có chút mê muội. Trương Hổ Bân thoáng đăm chiêu. Triệu Tiến tiếp tục nói.
- Hơn vạn quan quân ở ven rìa Từ Châu. Bất cứ lúc nào cũng uy hiếp đầu não Triệu Tự Doanh chúng ta, chúng ta sao bỏ mặc cho được, nhất định phải vận dụng đầy đủ binh mã ứng đối. Nhưng đi tới nơi này, bọn họ không chiến chúng ta lại không lui được. Hơn vạn binh mã trú đóng trong thôn trang lũy trại đầy đủ nghiêm chỉnh, cứng rắn tấn công khẳng định phải trả giá thương vong. Nhưng mặc kệ, sao bỏ mặc được cái đinh phân lượng lớn như vậy, bọn chúng chính là muốn lôi kéo chúng ta.
Nói tới đây, mọi người đã có chút minh bạch. Trương Hổ Bân tiếp lời.- Lão gia, quan quân muốn lôi kéo chúng ta, khiến Từ Châu chúng ta không chi viện được các nơi.
Triệu Tiến rút ra kết luận.- Đúng! Bắt đầu từ năm trước, những loạn cục bỏ đi kia chính là muốn đem sức mạnh của chúng ta tản ra, sau đó triều định phát các lộ đại quân chia nhau đánh tan. Chúng ta nhiều sức mạnh như vậy, phân tán ra liền trở nên yếu, mà triều đình còn tăng thêm được. Nếu như các nơi phá tan, đến cuối cùng hợp lực lại tấn công Từ Châu. Tính toán này thật không tệ.
Triệu Tiến lắc đầu nói.- Lần này, từ đầu đến cuối, bọn họ đều không muốn giải quyết nhanh mà là tận hết sức suy yếu chúng ta. Từ ám sát cửa sông Thanh Giang cho đến kỵ binh tiến gấp, chính là muốn ta không có cách nào chủ trì. Quan quân Đại danh và Hà Nam này chính là muốn làm chệch hướng bản bộ Từ Châu chúng ta, còn có đủ loại bố trí, đều là chiêu số này.
Nói bố trí của quan quân xong, đám người đội trưởng đoàn trưởng trong quân trước trên mặt không có chút gì hoảng sợ cùng kinh hoảng, chỉ đối mắt nhìn nhau. Trương Hổ Bân ôm quyền nói.- Lão gia, tính toán của quan quân mặc dù không tệ nhưng lại không biết Triệu Tự Doanh chúng ta mạnh bao nhiêu. Ngày mai, đoàn thứ hai lữ Thân Vệ bằng lòng tiên phong, thuộc hạ sẵn lòng lập quân lệnh trạng với Tiến gia, ngày mai đánh nát Thượng gia trang này!
Triệu Tiến cười nói.
- Đánh phá thôn trang này, quan quân sẽ chạy tán loạn, phủ Quy Đức chúng ta cũng là tốn sức lực gầy dựng, những binh tốt chạy loạn gây tai họa khắp chốn, phải dùng cách càng tốt hơn nữa!
Nói xong câu này, Triệu Tiến nghiêm nghị cất giọng.- Chư vị nghe ta an bài!
***********