- Lữ trưởng! Lữ trưởng! Nhị gia! Nhị gia! Tới rồi! Tới rồi! Gã gia đinh vẫn luôn ở trên ngựa đi theo đột nhiên hô hoán nói năng lộn xộn, tiếng la này đã dường như tru lên.
Điềm tĩnh như Trần Thăng cũng là cả người run rẩy, nhìn về phương hướng đông bắc, xuyên thấu qua bụi đất và tiếng ồn ào, loáng thoáng trong đó nhìn thấy được một lá cờ đen cuốn lên.
Trần Thăng rống to nói.- Phát lệnh toàn quân, tiến lên nhanh hơn, nghiền nát kẻ địch chắn ở trước mặt.
********************
Cát Hương vuốt chòm râu một cái, trên mặt dính đầy bụi và dầu mỡ, trên khôi giáp cũng có vẻ rất bẩn thỉu, càng chớ nói tới vẻ mặt mỏi mệt của y. Không riêng gì y, ngàn người y mang theo đều là dáng vẻ này, tiết trời kỳ thật rất lạnh, nhưng mặc khôi giáp chạy đi tới bây giờ trên trán mỗi người đều có mồ hôi. Càng khiến cho người nhìn không hiểu chính là, trong đội ngũ bọn họ có hơn phân nửa người có ngựa, lừa và la cưỡi được, nhưng tất cả đều là dắt đi, trên lưng gia súc chỉ là chở theo binh khí.
Bọn họ cứ như vậy đi về phía trước, nhìn thấy bụi đất trước mặt bốc lên trời, tiếng giết chói tai, nhưng vẫn là đi về phía trước, đã có thám mã quan quân chú ý tới bọn họ đang cuống quýt trở về bẩm báo, bọn họ vẫn là không ngừng đi về phía trước, mãi tới khi Cát Hương giơ cánh tay lên.
- Các huynh đệ, đều lên ngựa, kiểm tra binh khí của mình. Tiếng dạ rang ầm ầm.
- Các huynh đệ, nhìn súng hỏa mai và cung tiễn đều sẵn sàng chưa, đừng tới lúc đó bắn không ra được! Lại là tiếng dạ rang ầm ầm.
Cát Hương xoay mình lên ngựa, quay đầu hô.- Kẻ có gia súc thì cưỡi, kẻ không có gia súc chạy theo. Súng hỏa mai và cung tiễn tới trong vòng năm mươi bước bắn một loạt, sau đó vứt bỏ súng hỏa mai và cung tiễn, cầm đao đi theo ta chém giết. Con bà nó đừng màn tới trận hình, chúng ta xông vào lại kết trận. Các ngươi nghe hiểu rõ chưa?
- Rõ ràng rồi!
Cát Hương hô lớn.- Lão tử xông lên ở trước nhất, đừng sợ chết, chết rồi đại ca của ta bao bọc cả nhà các ngươi giàu có cả đời. Cùng lão tử xông lên đi!
Thanh âm cuối cùng thét lên cũng biến điệu sắc nhịn, bọn gia đinh đằng sau y theo đó tru lên hô to, những kẻ đó vào lúc này không giống gia đinh Triệu Tự Doanh nữa, càng giống như là đồ vong mạng, càng giống như là dã thú.
Có người vô cùng hoảng sợ bẩm báo với Tổng Binh Dương Quốc Đống.- Phía đông, phía đông có tặc binh tới!
Vào lúc này, toàn quân quan quân chính đang cử động tiến lên, đột nhiên hai cánh xuất hiện kẻ địch, muốn điều binh chuyển hướng cũng là rắc rối lớn, thậm chí đội nhân mã vân vân đều không kịp điều trở về.
Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống sắc mặt xanh mét hét lớn.- Trần Lão Hòa, ngươi mang đội quân của ngươi đi phía đông chống đỡ, mặc kệ chết bao nhiêu người cũng phải đứng vững. Trở về bổn tướng bảo đảm thăng quan cho ngươi. Chết bị thương bao nhiêu ta bù vào cho ngươi bấy nhiêu.
Một gã Thiên tổng đang ở gần bản đội ôm quyền vâng dạ, hô quát binh mã nhà mình đi về hướng đông, chuyển hướng trong lúc đột ngột đó đã khiến đại đội quan quân xuất hiện hỗn loạn rồi. Bọn thân vệ bên cạnh Tổng binh Dương Quốc Đống đã rõ ràng rất bất an, lúc trước rõ ràng nói xung quanh không có phục binh của kẻ địch, đây là thế nào xuất hiện đây. Tuy nhiên cũng rất dễ dàng cho ra kết luận, đối phương hẳn chính là ở trong thôn trang gần kề hoặc ẩn nấu chỗ bí mật, sau khi khai chiến mới di chuyển về hướng chiến trường.
Thiên tổng Trần Lão Hòa kia thúc giục bộ hạ chuyển hướng chống cự, nhưng kẻ địch xông tới trước mặt khiến mí mắt y nhảy dựng. Quân giặc Từ Châu kia đánh trận không phải rất có khuôn phép sao? Đều là sải bước đều nhịp tiến lên, sao những kẻ đằng trước này loạn nháo nhào như vậy, hơn nữa giống như một lũ điên.
- Không đúng, bọn giặc ít nhất có mấy trăm người cưỡi ngựa. Nhanh bẩm báo đại soái, mấy trăm người cưỡi ngựa này chúng ta không ngăn được!
Trần Lão Hòa đã hoảng hốt thất kinh rồi. Bụi đất trên chiến trường bốc lên trời, kẻ địch đột nhiên xuất hiện ở nơi này rất khó phán đoán cặn kẽ đối phương, hơn nữa theo tin tức nhận được xem lại, đội nhân mã Triệu Tự Doanh đều ở nơi Từ Châu và Nam Trực Lệ. Tính cả ở Sơn Đông mới nhiều hơn bốn trăm người cưỡi ngựa một chút, đã nhìn thấy hết trong trận địch rồi.
Sau khi phía đông đột nhiên xuất hiện kẻ địch, quan quân hoảng hốt, theo đó liền cho rằng đối phương rất ít kỵ binh, còn lại đều là bộ tốt. Đây cũng là thường thấy của binh mã Từ Châu lại không ngờ rằng phán đoán sai lầm rồi.
Tiếng chân như sấm, đến lúc này, sĩ tốt quan quân nào còn biết phân biệt đối phương cưỡi chính là ngựa hay là lừa, bọn họ chỉ biết phải tránh né, đừng để đám kỵ binh giặc điên cuồng này lây lan tới gần rồi, hiện giờ cục diện này đã hỗn loạn, bằng vào cái gì bảo mình đi chịu chết.
- Đứng vững, đứng vững cho ta! Trần Lão Hòa tức giận thét to, cầm ra đao chém lui hai tên binh tốt chần chừ về sau, nhưng vốn dĩ không cách nào ngừng tán loạn này, vừa thấy cục diện không có cách nào giữ gìn Trần Lão Hòa quay đầu nhìn xem, mang theo thân tín thúc ngựa rời đi, dựa vào cái gì mình phải đi chịu chết.
Quan quân vẫn là có sửa soạn, điều ra binh mã tiến hành ngăn cản, Cát Hương không có chần chừ không tiến gì, có người ngăn ở trước mặt vậy thì xông tan chúng. Mục tiêu của y chính là trung ương của quân địch, lại không ngờ rằng lúc cách không tới trăm bước, binh mã ngăn trở kia không ngờ tự mình tản ra trước rồi!
Cát Hương ở trên ngựa cười ha hả vung trường đao rống to nói.- Đều là ẻo lả, các huynh đệ, cùng lão tử giết a!
Đại đội quan quân đã hoảng loạn rồi, nhìn ngàn kẻ địch này cứ như vậy xông tới trước mắt mà đội quan phái ra đi ngăn cản không ngờ không chiến tự tan, đây làm sao đỡ nổi, là xoay người đối kháng hay là chạy trốn, đại quân đang di chuyển, như thế nào tiện chuyển thân đi, hay là trốn chạy, ở bên cánh này thật không có đội đốc chiến nhìn chăm chú.
Cát Hương mang theo bọn gia đinh vọt tới trước mặt, quan quân bên đó có cung tiễn thưa thớt bắn sang, cũng có hỏa khí khai hỏa, gia đinh mặc giáp còn kháng trụ lại được, vật cưỡi lại chịu không nổi. Có mấy chục gã cưỡi ngựa bị té thẳng xuống đất, nhưng Cát Hương và bọn gia đinh vốn dĩ không màn tới được, bọn họ chỉ muốn xung phong, xông thẳng vào!
Vốn ban đầu nói là bốn mươi bước khai hỏa, nhưng xông tới quá nhanh, lúc cách hai mươi bước, súng hỏa mai và cung tiễn mới bắt đầu bắn đồng loạt, gào thét nổ vang lập tức có mấy chục gã sĩ tốt quan quân ngã xuống. Bọn gia đinh vứt bỏ cung tiễn và súng hỏa mai, cầm ra đao búa cứ như vậy giục ngựa xông chạm vào!
Xung phong bậc này vốn dĩ không có khống chế được sức ngựa, không có để ý sống chết của vật cưỡi, chỉ có điều muốn đụng thẳng vào, đánh ngã sĩ tốt quan quân, sau đó giẫm lên, tận hết sức xâm nhập, sau đó bắt đầu chém giết.
Quan quân hoàn toàn rối loạn, Cát Hương dẫn mấy trăm người cưỡi ngựa như vào chỗ không người, va chạm tới nơi nào nơi đó liền phải tán loạn, sau đó xô đẩy lẫn nhau, khiến xung quanh thân mình trở nên càng thêm hỗn loạn. Bọn võ tướng quan quân thét to hô lớn, gắng sức muốn giữ vững đội ngũ, muốn giết bỏ mấy trăm người cưỡi ngựa xông vào này. Nhưng vốn dĩ không có cách nào bắt được đội ngũ, chỗ bị đối phương xông tới đã loạn thành một nồi cháo, mà tán loạn còn không ngừng tăng lớn.