Tổng binh Đại Danh Dương Triệu Cơ đã mang theo đội nhân mã hộ vệ xông ra ngoài rồi, đội nhân mã Tuyên Phủ cũng trốn hơn phân nửa, biên quân Sơn Tây rốt cuộc là kinh nghiệm chiến trường phong phú, tiếng pháo vừa vang lên, biên quân Sơn Tây đã bắt đầu nhằm cổng bắc bên đó giết tới, cứng rắn đẩy lùi hai đạo nhân mã Hà Nam và Sơn Đông, vì chính mình tạo ra một con đường chạy trốn. Lúc bọn họ lao ra, đoàn luyện Từ Châu còn chưa có đuổi tới, bất quá bọn chúng cũng chỉ có mấy chục kỵ binh trốn thoát, những kẻ khác sau khi thấy nghĩa dũng Từ Châu đến, liền quả quyết quỳ xuống đầu hàng, không có trải qua bất kỳ chém giết gì cả, cũng không có ai chết trong cuộc chiến đấu.
Xui xẻo nhất là đoàn luyện phủ Vệ Huy, thật ra sĩ khí của bọn họ so với quan binh tầm thường tốt hơn rất nhiều, tuy nhiên danh hiệu Lộ Vương phủ này vốn dĩ không dọa được Tổng binh Phó tướng và Tham tướng, tuy thực lực không tệ nhưng lại được an bài ở tường trang phía đông, sai bọn họ chém giết cùng binh mã Từ Châu, nếu như chạm được vào nhau còn dễ nói, kết cuộc là bị pháo oanh kích đánh tan nát, chỉ có khoảng một trăm người trốn thoát, thể xác tinh thần đều bị sụp đổ phải đầu hàng, có mấy người đã bị dọa điên rồi.
Bọn quan quân trốn được nhưng người trong Thượng gia trang này lại không cách nào trốn thoát, gốc gác của bọn họ ở Thượng gia trang này, còn có ruộng đất và sản nghiệp xung quanh gia trang này, rời khỏi gia trang này thì không còn ý nghĩa gì cả. Cho nên ba người rời đi cũng đều là kẻ có công danh cả, về sau có lẽ còn có lợi ích trên con đường làm quan, đa phần mọi người đều ở lại, không phải vì luyến tiếc không đi mà là nhận ra được bản thân không có cách nào rời khỏi. Quan quân đã tan tác như thế, nhà mình trốn đi chỗ nào, chỉ sợ sẽ bị những người khác bắt lại xin thưởng.
Có gia đinh lại đây xin chỉ thị.- Tiến gia, thái công Thượng gia cầu kiến, nói là có vài câu khẩn cấp muốn bẩm báo.
Triệu Tiến đang ngồi trên lưng ngựa tuần tra chiến trường, bất cứ lúc nào cũng đưa ra được bố trí, nghe lời nói của bọn gia đinh, Triệu Tiến gật gật đầu, xuống ngựa chờ đợi ngay tại chỗ. Lúc chiến đấu cảm thấy hết thảy đều rất nhanh, nhưng lúc trận chiến kịch liệt thoáng qua một cái mời thấy được Thượng gia trang này thật không nhỏ, bảo trại chứa được hai vạn người, còn có lương thực tích trữ sung túc, đương nhiên là không quá nhỏ.
Huyện Ngu Thành gần Thượng gia trang này chắng qáu hai vạn hộ dân, huyện Hạ Ấp, huyện Vĩnh Thành gần kề đều là như thế. Phủ thành huyện Thương Khâu mới hơn bốn vạn người, mà một bảo trại thôn trang của gia tộc quyền thế không ngờ cũng đạt đến tầm vóc tương tự. Bảo trại thôn trang trong địa phận phủ Quy Đức có tất cả hai mươi mấy chỗ lớn nhỏ, xem ra đây bất quá là trang viên của đám thân sĩ, nhưng thật sự đây mới thực sự là quan phủ chân chính trên đất này, sinh tồn tử vong của dân chúng xung quanh là do những trang viên này quyết định, sau đó những thôn trang này mới là chủ thu thuế vùng đất bọn họ khống chế.
Lúc thái bình, những gia tộc quyền thế và quan phủ do triều đình phái đến cùng cai trị địa phương, cùng bóc lột rồi chia nhau món lợi. Một khi loạn thế, gia tộc sẽ dựa vào trang viên bảo trại vạch đất cát cứ, hoặc mưu cầu tự tồn tại, hoặc tung hoành thâu tóm, dã tâm càng lúc càng lớn. Có bọn họ ở đây bất cứ kẻ nào cũng không xâm nhập đến một tầng dân chúng, không có cách nào hoàn toàn điều động sức người sức vật, chỉ đành cùng bọn họ đàm phán.
Bất kể bây giờ bọn họ có quen biết với Triệu Tự Doanh như thế nào, từ lâu dài nhìn lại, Triệu Tự Doanh cũng sẽ không cho phép bọn họ tồn tại, mặc dù trước mắt Triệu Tự Doanh cùng bọn họ có chung một số chỗ.
Triệu Tiến còn đang ở nơi đó suy nghĩ, thái công Thượng gia kia đã được dẫn tới, thấy được đi theo bên người thái công Thượng gia còn có hai người, vừa nhìn qua thì dường như có bộ dáng của nữ quyến khuê tú. Thái công Thượng gia năm nay bảy mươi lăm tuổi, lão rất rõ ràng gốc gốc của Triệu Tiến, đây kỳ thật không cần tới Nội Vệ đi điều tra, lời đồn đại cũng đủ nhiều rồi.
Trên người thái công Thượng gia có mang chức quan nhiều đời Chỉ huy Đồng Tri Tuy Dương vệ, tuy nhiên mấy đời tổ tiên liên tiếp cũng chưa mò được đến chức quản sự, cứ như vậy nhiều đời miệng ăn núi lở rơi rụng, đợi tới một đời thái công Thượng gia này, trong nhà trông coi trăm mẫu ruộng đất, chỉ có thái công Thượng gia và hai người đệ đệ gian nan sống qua ngày. Trăm mẫu đất vườn này còn bị một gã Thiên hộ bên trong Vệ sở chiếm đoạt làm đất riêng.
Lúc ấy đệ đệ của thái công Thượng gia vẫn còn đi học, thấy tình cảnh gian nan nhà mình, đã sẵn sàng bỏ bê nghiệp học trở về cùng nhau làm tá điền trồng tọt, nhưng thái công Thượng gia này lại đánh đệ đệ lão một trận bảo y an tâm mà đi học, còn chính mình thì tự ra ngoài kiếm kế sinh nhai. Có người nói lão đi buôn muối lậu, có người nói lão vào rừng làm cướp, nhưng bất kể người đời có nói thế nào, lão vẫn cung cấp cho đệ đệ của lão thi đậu tú tại, công danh tú tài này không lọt vào mắt đám người Chỉ huy Thiên hộ, tuy nhiên địa tô của trăm mẫu đất vườn vẫn được giảm bớt ba phần, còn có phó Thiên hộ muốn chiêu đệ đệ thái công Thượng gia làm chàng rể.
Tuy vậy, thái công Thượng gia lại bảo đệ đệ cưới con gái một của tú tài nào đó huyện Ngu Thành. Tú tài này gia cảnh giàu có, được coi là phú hộ trong huyện Ngu Thành này. Đệ đệ của lão sau khi thành thân nửa năm thì ra ngoài du học, hắn mới đi một tháng, bà vợ về nhà mẹ đẻ, kết cuộc nửa đêm kẻ trộm đến, cả nhà đêu bị kẻ cắp giết sạch, của cải cũng bị cướp đi sạch sẽ, chiếu theo khuôn phép, gia sản đó liền do đệ đệ của thái công Thượng gia kế thừa.
Tú tài kia cũng có một đứa cháu, cũng muốn đi theo đoạt lại gia sản này, kết cuộc hai ngày sau lúc đi đường đã bị người ta đánh thuốc mê đánh gãy hai đùi, trong nhà cũng bị ném vào một con chó chết, liền không dám tiếp tục tranh giành tài sản nữa. Đệ đệ thái công Thượng gia sau khi trở về đều lấy hết tất cả của cải để lại này, trong nhà có tiền, đi học cũng trở nên thong dong, có lẽ là gia mệnh Thượng gia hẳn linh ứng, đệ đệ thái công Thượng gia lại trúng cử nhân.
Một cử nhân phân lượng đã khó lường rồi, lại càng tin đồn như có như không sau lưng Thượng gia, sau khi đỗ đạt công danh, trăm mẫu đất vườn kia ngay lập tức được trả về, tuy nhiên nhiên hai huynh đệ Thượng gia vẫn không chịu bỏ qua, đánh một tờ cáo trạng tới phủ Quy Đức, còn muốn đi đến náo tỉnh thành. Thiên hộ kia biết điều nhận thua, nghiến răng cắt một nửa đất vườn cho, kỳ thật Thiên hộ này cũng sửa soạn ra tay độc ác đấy, lại không nghĩ đến thái công Thượng gia lại tụ hợp được hơn trăm gã tráng đinh chống lại, nên chỉ đành nhận thua.
Vào lúc này, Thượng gia đã bắt đầu lừa gạt cướp bóc ở hai nơi huyện Ngu Thành và huyện Hạ Ấp rồi, lại dùng điều kiện hậu đãi quá tốt để lôi kéo một đám quân hộ Vệ sở, tiếp tục tăng thêm, trở thành bá chủ một phương. Thái công Thượng gia thủy chung vẫn luôn đốc xúc đệ đệ mình thi đỗ công danh, sau khi thi hai lần cuối cùng đỗ Tiến sĩ, đầu tiên là được làm Tri huyện, sau đó làm chức Hộ bộ, cuối cùng là Tứ phẩm cáo lão về quê.