Lý Tư Mân giãy dụa đứng lên, thét to về phía trên thuyền, đây là dùng phương ngôn đất Mân rồi, gia đinh đoàn luyện Từ Châu cảng Hải Châu dĩ nhiên nghe không hiểu, nhưng đề phòng lại không có mảy may buông thả. Súng hỏa mai trường mâu đều đã sẵn sàng, còn có người sửa soạn phát tin cho pháo đài, vừa có điều không đúng, ngay lập tức là đại khai sát giới.
Tuy nhiên kế tiếp không có động thủ, trên hơn mười chiếc thuyền đều bắt đầu cử động, mỗi người đều là giơ cao hai tay, ra hiệu bản thân mình không có vũ khí, những kẻ không có giơ tay thì là dìu đỡ, cõng, mang lấy đồng bọn bị thương, Viên quản sự kia đã đi hô người sang. Trong thành Hải Châu đã không ít người kiếm ăn trên cảng biển, người cứu chữa giúp đỡ không khó tìm, lang trung thuốc thang cũng rất tiện.
Nhìn từng đội thuyền đi xuống, gia đinh thủ vệ hải cảng không dám có chút buông lỏng, bởi vì những người xuống thuyền này tuy rằng cao thấp lùn ốm đều có, nhưng không có một hạng người nào lương thiện, nhìn đều là dáng vẻ tặc đồ vong mạng, chỉ có mấy người đặc thù, không ngờ mặc một bộ áo dài bằng tơ lụa, mặc dù vạt áo bào này nhét ở ngang hông, bên trên cũng có vết máu, nhưng người này nhìn không cùng một lộ với những kẻ khác.
Rõ ràng không phải người trên biển, tuổi tác không tới hai mươi, thậm chí ngay cả màu da cũng không rám đen chút nào, người có nhãn lực rất dễ dàng đã phán đoán ra được xuất thân của người trẻ tuổi này, là con cháu nhà giàu có sống an nhàn sung sướng từ nhỏ. Người này được Lý Tư Mân cụt tay kia dẫn tới trước mặt liên trưởng trấn thủ, mặc kệ thần sắc y có chút nao núng, nhưng vẫn là khom người thi lễ nói.- Tại hạ Lý Tư Minh, cầu kiến lão gia làm chủ của quý xứ.
- Đây là thiếu chủ nhà tôi! Nếu như không phải Lý Tư Mân giới thiệu một câu, mọi người quả thật là không phán đoán ra được lai lịch của người trẻ tuổi này.
Không đợi liên trưởng kia trả lời, Viên quản sự đang an bài cứu chữa kia thở hổn hển chạy sang cắt ngang lời mọi người nói.- Ngươi nói các ngươi bị kẻ thù đuổi theo, kẻ thù kia cũng đội thuyền phải không? Sẽ đuổi tới đây hay không? Còn có bao lâu lại đây?
- Việc này có một chút bất tiện. Vốn muốn gặp qua lão gia làm chủ trên đất này mới nói được. Đích xác có người đuổi lại đây, ba mươi mấy chiếc Quảng thuyền, trễ nhất rạng sáng ngày mai sẽ tới! Lý Tư Minh kia mở miệng nói, nghe thấy điều này mọi người đều là tức giận, việc như vậy lại không nói sớm.
- Nhanh đi bẩm báo lữ trưởng, dùng khoái mã đưa tin khẩn! Đi nhanh!
Gặp phải sự tình như vậy, làm chủ được cũng chỉ có lữ trưởng lữ thứ hai Thạch Mãn Cường rồi.
Người từ trên thuyền bước xuống, ai nấy có dáng vẻ vong mạng, giọng điệu rất là phách lối. Vốn người nơi hải cảng đi sang giúp đỡ, còn có người tức giận quát thét, lập tức bị tiếng quát càng lớn hơn nữa đáp trả. Hiện giờ người trên thuyền Lý gia tay không một tấc sắt, mà gia đinh Triệu Tự Doanh lại hung thần ác sát. Vừa so đo như thế, dĩ nhiên phải thu liễm một chút.
Người có hơi chút nhãn lực rất nhanh đã quan sát ra thế cục trên bờ, người trên cảng biển này thật không dễ chọc vào, ở hải cảng các nơi Đại Minh, Uy quốc và Nam Dương, thường thường là bọn hải tặc thủy thủ bên ngoài tới này chiếm thượng phong, hành sự không kiêng nể gì, có lẽ chưa từng thấy qua thủ vệ cứng rắn như vậy, càng chớ nói tới hỏa pháo nhằm vào con thuyền. Tư thế như vậy chỉ ở hải cảng quỷ Tây Dương xây dựng nhiều năm mới thấy qua.
Bọn thủy thủ thuyền viên của Lý gia đang quan sát cảng biển, bọn họ cũng đang được quan sát, bọn quản sự và liên trưởng của nơi này có được tin tức.- Chỉ có khoảng chừng một thành khuôn mặt quen thuộc, còn lại đều là mặt lạ hoắc.
Không qua bao lâu, lại có hai liên đội đoàn luyện chạy tới cảng bên này, còn có gia đinh cưỡi ngựa ở bên ngoài đợi lệnh. Mười lăm chiếc Quảng thuyền, cộng lại không tới chín trăm người, sức mạnh của năm liên đội cộng thêm gia đinh cưỡi ngựa đủ để dẹp yên hết thảy nhiễu loạn.
Đợi bọn thủy thủ được mang tới trong khách điếm và tiệm xe ngựa gần kề an trí, bọn thủy thủ và gia đinh thuộc về Triệu Tự Doanh trong hải cảng cùng nhau bắt đầu tra soát trên mỗi chiếc thuyền. Lý gia không có lưu lại người trấn thủ nào trên thuyền, sau khi hạ neo cửa khoang vân vân cũng không có khóa, đây là một loại thái độ khác, cùng một tính chất với giao ra binh khí.
Đội thuyền Lý gia đột nhiên tới trên dưới làm đầy đủ kính cẩn, cũng đầy đủ thành ý, tuy nhiên bọn gia đinh canh giữ cảng lại không dám có mảy may buông lỏng, những Quảng thuyền này đều là con thuyền có tiếng, mỗi thuyền mới xuống không tới trăm người, bên trong giấu thêm mấy trăm người cũng rất dễ dàng, mặc dù con thuyền ăn vào nước rất cạn, nhưng cẩn thận cũng là không có sai lầm.
Cứ như vậy nghiệm xem từng chiếc thuyền, xác định không có người nào ẩn núp bên trong, ngược lại ở chỗ bí mật phát hiện mấy cỗ xác chết, vết máu vân vân thì không cần nói, cũng may là lúc trời rét lạnh, bằng không dịch bệnh này sẽ khiến toàn bộ người trên thuyền sống không nổi nữa. Nhìn ra được bên trong khoang thuyền vận chuyển qua hàng hóa, khắp chốn thấy được tàn dư, đây nhất định không phải chất hàng vận chuyển, bằng không sẽ không có bụi đồng và bụi bạc còn sót lại, thậm chí còn phát hiện vàng…
Ở trong khoang thuyền viên cũng phát hiện vàng bạc đồ tế nhuyễn đóng gói xong, những thứ này Triệu Tự Doanh sẽ không chạm vào, chỉ là sẽ đóng kín lại khoang thuyền, tới lúc lại trả trở về. Từng chiếc từng chiếc thuyền xem xong, xác định được một việc, đội thuyền này đích xác là đang chạy trốn giữ mạng, vả lại chạy trốn vô cùng đột ngột, bằng không sẽ không có cảnh tượng như vậy.
Buồm, mép thuyền và boong thuyền rất nhiều chỗ đều phát hiện được vết tích hỏa khí lưu lại, cũng nhìn thấy được dấu vết đao bén chém giết. Cái này thì có chút cổ quái, nếu như từng phát sinh qua chuyện nhảy lên thuyền vật lộn, những thuyền này sao trốn đi được? Đủ loại tiểu tiết của đội thuyền này được bọn Nội Vệ và thủy thủ lão luyện quan sát ra được, sau đó tụ lại ghi chép, phải báo tới chỗ Thạch Mãn Cường chờ đợi quyết định.
Không đợi tin tức báo tới, chỗ an trí Lý Tư Minh và Lý Tư Mân lại có khoái mã đi tới nơi trú đóng của đoàn thứ nhất lữ thứ hai. Hóa ra hai người trẻ tuổi làm chủ Lý gia này muốn gặp mặt Thạch Mãn Cường nói chuyện sau, nhưng Thạch Mãn Cường vẫn không có xuất hiện, khiến bọn
- Lữ trưởng, những người Lý gia này nói, đội thuyền đuổi giết bọn họ cũng là của đại bang Lý gia, cũng treo cờ nhận biết của Lý gia. Xin chúng ta phải cẩn thận đề phòng. Gia đinh bẩm báo nói, cũng cho cả Diệp chủ quản ghi chép thư tín đưa cho Thạch Mãn Cường, chữ nghĩa cũng phải xác nhận không có sai lầm.
Đối với không khai chiến với quan quân, Thạch Mãn Cường cũng nín nhịn một cỗ tức giận không có tên gọi, nghe thấy cái này lập tức trở nên bực bội, vung vẩy bức thư nói.- Nhà bọn họ sống mái nội bộ với nhau còn muốn gây rối tới chúng ta sao? Bảo hải cảng bên đó làm tốt thủ vệ, chớ nên để cho đội thuyền treo cờ nhận biết của Lý gia vào cảng nữa. Bố trí khinh kỵ đi chỗ ven rìa thả neo lên bờ được tuần tra, đồng thời phát ra mệnh lệnh. Nếu như có người ham lợi đi dẫn đường báo tin vân vân, đừng trách chúng ta không khách khí.