Nói đến đây, Tổng binh Dương Quốc Đống quay đầu trừng mắt nhìn, phụ tá không dám nói gì chỉ cáo lỗi một tiếng, Dương Quốc Đống cũng ngửa mặt lên trời thở dài, sau đó âm trầm nói.- Ngụy công công vì thánh thượng, vì Đại Minh làm việc, ta biết việc này không đúng, nhưng vinh hoa phú quý đều nhờ Ngụy công công chiếu cố, lần này ắt phải lấy ơn nghĩa hồi đáp rồi.
Về phía trước ba dặm, bất quá là cách khoảng một ngàn mấy trăm bước, còn phải tính cả tiến tới của binh mã Từ Châu trước mặt, hiện tại các bộ quan quân đã bắt đầu triển khai, người hô ngựa hí, bụi đất bốc thẳng lên trời, mỗi người thân ở bên trong đó đều sẽ cảm nhận được nôn nóng, nhưng giống như vậy mọi người đều cảm thấy tự tin, ở trước mặt binh mã như thế, còn có gì ngăn cản được, huống hồ đối mặt lại là điêu dân phản loạn.
Bên này bụi đất ngụt trời, cũng thấy được bên Triệu Tự Doanh cũng có bụi đất nhưng quan quân võ tướng dồi dào kinh nghiệm lại cảm thấy khó chịu.
- Đây hẳn không có bảy ngàn.
- Bụi đất thấp như vậy, thanh thế nhìn không lớn, chẳng lẽ là binh mã báo sai.
- Cho dù là lính trinh sát nhưng cũng có lúc nhìn nhầm.
*********************
Nếu như đội ngũ chỉnh tề, cũng sẽ không có bụi đất lớn như vậy, quan quân cưỡi ngựa phát hiện lữ thứ nhất của Triệu Tự Doanh, khinh kỵ Triệu Tự Doanh cũng giống như vậy phát hiện được đại đội quan quân.
Sau khí phán đoán khoảng cách lẫn nhau, Trần Thăng ra lệnh toàn quân trước tiên dừng lại ăn chút lương khô và uống nước chỉnh đốn sắp đặt lại một chút, sau đó tiếp tục tiến quân, đồng thời cho gọi đoàn trưởng các đoàn cùng với đoàn phó được phái đi dẫn đại đội đoàn luyện gom lại tụ hội bàn bạc.
Trần Thăng không thao thao bất tuyệt, mà chỉ ngắn gọn nói.- Quan quân nếu lập tức giao chiến với quân ta, vậy thì xếp thành đội hàng ngang là hàng thứ nhất, các đại đội và liên đội đoàn luyện ở hàng thứ hai, di chuyển tiến công về phía trước. Nếu quan quân còn có an bài khác, quân ta trước tiên dàn phương trận đợi lệnh, sau đó lại làm tiếp ứng phó, mệnh lệnh các đoàn súng hỏa mai và cung tiễn được lệnh bắt đầu trù bị, liên đội hỏa khí bắt đầu sửa soạn, liên đội gia đinh cưỡi ngựa thành đội dự bị, đợi lệnh hành sự.
Y vừa đơn giản nói xong, mọi người tản ra trở về an bài, đoàn trưởng đoàn thứ hai Trang Lưu đi chậm vài bước, lưu lại mở miệng nói.- Lữ trưởng, có nên phái một đoàn tấn công bên cánh quan quân hay không, như thế còn làm ra được bất ngờ.
Trần Thăng nghiêm nghị nói.- Không cần, lữ thứ nhất phải duy trì đủ sức mạnh ở chính diện, sau đó mới đủ để chém giết được. Trang Lưu, ngươi phải nói rõ ràng với những thuộc hạ của ngươi. Trên chiến trường này, máu nóng trong lòng không phải để họ mất mạng xông về trước, mà là để cho họ giữ nghiêm yếu lĩnh, ở yên trong hàng ngũ thõng tay đợi lệnh, đây mới chân chính là chuyên tâm làm việc. Nếu quân trận rối loạn, ta mặc kệ thứ khác, chỉ biết các ngươi thân phận gia đinh, ai cũng không ngăn được quân pháp của ta, ngươi hiểu chưa?
Ý tứ trong lời nói dĩ nhiên là nhắm vào thân phận Hưng Long Xã của Trang Lưu, chỉ có điều không có nói rõ, Trang Lưu lại không có gì xấu hổ khó chịu, chỉ trịnh trọng trả lời.- Xin lữ trưởng yên tâm, lần chiến đấu này, chúng tôi nhất định biểu hiện tốt nhất!
Trần Thăng gật đầu trả lời.- Làm thật tốt, Tiến gia sẽ không bạc đãi các ngươi.
Nói xong lời này, Trần Thăng xoay người xuống ngựa, lấy trong túi da trên yên ngựa miếng bánh bột cao lương cho ngựa ăn, thú cưỡi của y mặc dù là tuấn mã tráng kiện được chọn ra, nhưng chở một Trần Thăng cường tráng khôi ngô vẫn là đã cố hết sức, phải thời thời khắc khắc cho ăn. Nhìn cử động của Trần Thăng, thân vệ bên cạnh cũng muốn làm theo, lại bị Trần Thăng quát lớn.- Ở trên ngựa nhìn chằm chằm cho ta, nếu có tin tức gì liền lập tức bẩm báo, đây không phải lúc để yêu quý ngựa!
Sau khi bù đắp đồ ăn nước uống, bọn gia đinh bắt đầu giúp nhau mặc giáp, gia đinh hỏa khí thì lại kiểm tra nòng súng và cò súng, liên trưởng, đội trưởng các liên đội kiểm tra kỹ càng khóa cài áo giáp của từng người có đứt sút hay không, kiểm tra hỏa dược và đạn dược của từng người, còn phải đi xem những thứ cần thiết khác, không dám có chút lơi lỏng.
Lúc bọn liên trưởng và bọn đội trưởng bận rộn, đoàn phó và quan trưởng kì các đoàn đội đều nhìn bọn họ chằm chằm, nếu ai có một tí buông thả, bọn gia đinh đi bên cạnh Trần Thăng cũng không phải là ngồi không.
Đội hỏa pháo đang đẩy sáu khẩu hỏa phảo về phía trước, hai hỏa pháo sáu cân tây, bốn khẩu pháo ba cân tây, sau khi ổn định số lượng đúc pháo làm ra ở xưởng rèn hỏa khí Triệu Tự Doanh, liền bắt đầu đổi pháo và tăng thêm cho các lữ, hỏa pháo lúc này so với mấy khẩu trước kia thoạt nhìn không có gì khác biệt, thật sự ra chất lượng càng tốt, tầm bắn cũng được nâng cao.
- Quan quân đã ở phía trước rồi.
Nghe được tiếng hò hét phía trước, Trần Thăng cưỡi ngựa chạy về phía trước, tới trước trận xoay người xuống ngựa, đám thân vệ đã thả chất đống mấy tấm gỗ dày cho hắn. Trần Thăng linh hoạt leo lên, đứng ở nơi đó nhìn ra quân địch ở xa. Thân hình y cao lớn cường tráng, muốn đứng trên lưng ngựa mà nhìn thì bất tiện, nên phải dùng tới bàn gỗ để trèo lên cao lược trận mới ổn định vững chắc.
Kính thiên lí Triệu Tự Doanh có chín cái, cũng là lễ vật do đại bang Lý gia và đội thuyền Dư gia đưa tới. Kính thiên lý này người lúc bấy giờ chỉ xem là đồ chơi quý báu, nhưng Triệu Tiến lập tức phân phát cho một cấp lữ trưởng và đoàn trưởng và đại đội hỏa khí, chính là vì mau chóng ứng dụng lên quân sự. Trần Thăng dúng kính thiên lí nhìn một hồi, quay đầu quát.- Năm trăm bước bày trận trước quân địch, bốn trăm bước tiếp chiến, theo an bài định sẵn trước đó mà làm.
Mệnh lệnh đưa ra, gia đinh truyền lệnh lập tức chạy đi, lữ thứ nhất cùng các đội phụ thuộc cũng bắt đầu trở nên xôn xao, Trần Thăng từ trên bàn gỗ trèo xuống, bọn gia đinh vội vàng tiến lên thu dọn, Trần Thăng một bên lên ngựa, một bên lầm bầm nói.- Quan quân vẫn đang động, hằn là không kịp bày trận trước giá pháo.
Lữ thứ nhất của Triệu Tự Doanh có bốn đoàn, chiếu theo thứ tự triển khai thành hàng ngang từ phải sang trái, các đội đoàn luyện đằng sau cũng bắt đầu ổn định trấn định, liên đội gia đinh cưỡi ngựa và nghĩa dũng Từ Châu cũng bắt đầu tụ lại, ở phía bên phải của hai bên khe hở hàng ngang đợi lệnh, còn liên đội hỏa pháo thì là quát thét tiến lên, có người bắt đầu buộc dây thô to cho pháo, xung quanh mỗi khẩu hỏa pháo đều bắt đầu có gia đinh và đoàn luyện con số nhất định xếp thành hàng.
Khi đã tới khoảng chừng năm trăm bước, trận hình lữ thứ nhất Triệu Tự Doanh đã hoàn thành, nhưng hoàn thành cũng không phải yên lặng bất động, mà là bắt đầu chỉnh tề tiến lên ép tới phía trước. Lúc bày trận hoàn thành, liên đội hỏa pháo đã dừng lại, trâu ngựa dính vào để chở kéo bị dỡ xuống, sau đó tiến hành đưa vào hàng đâu và đấy, đợi đạn dược nhét vào xong, nhấc họng pháo lên, cố định chiều cao góc ngắm, sau đó có gia đinh đoàn luyện nắm dây thừng kéo về phía trước, có kẻ thì đẩy ở phía sau, hỏa pháo theo kịp tiến trình của đại đội.