Khí thế của nhân mã Từ Châu có chút nặng nề, vốn mọi người đều nín nhịn tích đủ sức muốn cứng rắn đánh nhau với đối phương, ai ngờ được quan quân đột nhiên bất động, biến hóa như vậy khiến rất nhiều người trở tay không kịp, lại không biết kế tiếp an bài như thế nào, dĩ nhiên cảm xúc không cao lên nổi.
Tình cảnh này Triệu Tiến cảm thụ được, vào lúc hành quân liên nói thẳng với Trương Hổ Bân.- Gia đinh chúng ta vẫn là thiếu ra trận, không được dùng tâm tình bình thường đối đãi với biến động của cuộc chiến này, dũng mãnh khiêu chiến không phải việc xấu, nhưng không được làm ra ứng đối bình thường, đây chính là không đủ.
Trương Hổ Bân phụ họa.- Lão gia nói đúng, nếu kế tiếp đánh được nhiều trận đánh lớn, dĩ nhiên không nhiều hỉ nộ ái ố như vậy rồi.
Triệu Tiến lắc đầu bật cười, giơ tay chỉ chỉ Trương Hổ Bân nói.- Ngươi còn muốn chụp mấy câu nói nữa không? Cũng không có gì giấu diếm ngươi. Đánh nhau không phải chuyện xấu, nhưng ta không muốn hiện giờ vạch mặt đánh tới cùng. Giống như trước đây ta từng nói, thời cơ chưa tới, ngươi xem Thương gia kia còn có mấy nhà khác của phủ Quy Đức, ngày thường bị chúng ta áp chế, coi như tâm phục khẩu phục, nhưng quan quân vừa tới, bọn chúng lập tức đi theo quan quân, thậm chí ngay cả mạnh yếu thắng bại cũng không mấy bận tâm.
Mấy nhà gia tộc quyền thế nơi phủ Quy Đức đối với thực lực của Từ Châu hẳn là hiểu rất rõ, vạn quan quân không phải con số nhỏ, nhưng Từ Châu cũng lấy ra được đội ngũ không kém nhiều. Ai mạnh ai yếu rất dễ dàng phán đoán, nhưng bọn gia tộc quyền thế phủ Quy Đức vẫn là lập tức đưa ra chọn lựa.
- Lão gia, trong nhà những nhà giàu Hà Nam đó đều có kẻ nhiều đời làm quan văn, đều quen đại nghĩa gì đó, các nơi khác e rằng đều là như vậy. Đợi nữa sẽ có biến hóa gì hay sao?
- Có lẽ có một ngày, những bá tánh thân sĩ đó sợ hãi quan phủ chán ghét quan quân, trông ngóng chúng ta lại đây, tới lúc đó, mới xem như thời cơ tới rồi. Triệu Tiến cười trả lời. Câu trả lời này lại khiến cho Trương Hổ Bân gãi đầu, thần sắc trên mặt rõ ràng là không tin, nhưng lại không dám nói.
**************
Lại là một ngày hành quân, lúc mặt trời sắp xuống núi, cách Thượng gia trang còn chưa tới hai dặm đường, tất cả gia đinh cưỡi ngựa đều đã lên người, gia đinh súng hỏa mai đã châm ngòi dẫn lửa, nếu lúc này khai chiến, bọn họ sẽ phải nghênh đón ngăn chặn kẻ địch trước, để tranh thủ thời gian cho đại quân triển khai hàng ngũ. Tuy vậy, đoàn người vẫn không chút khẩn trương, bởi vì nếu đại quân hỗn chiến sau khi trời tối đen, đối với cả hai bên đều là tai họa, nhất là đối với quan quân.
Nhìn thấy được cổng gia trang mở rộng, kỵ binh nối đuôi nhau đi ra nhưng không có xông ra chỉ là bày trận trước đại môn ở thôn trang, cũng nhìn thấy được trên đầu tường thôn trang, người càng lúc càng nhiều.
- Đến hiện tại ta phán đoán được một điểm, lúc này, hậu cần lương thảo của quan quân so với chúng ta có phần thuận tiện hơn một chút. Chúng ta chỉ có xe ngựa chất dỡ vận chuyển lương thảo, còn bọn họ là có tích trữ. Sau nữa chúng ta hiện tại đi đường mỏi mệt, bọn họ xem như là dĩ dật đãi lao. Giọng nói Triệu Tiến buồn bực. Lời này chính là nói cho mình nghe. Nghe xong, đám người Trương Hổ Bân đã ai nấy trở về chỉ huy bổn đội.
- Tiến gia, đến chỗ nào thì hạ trại?
Triệu Tiến lớn tiếng hạ lệnh.- Còn cách Thượng gia trang ngoài năm trăm bước, ta phải xem thử bọn chúng rốt cuộc có đi ra hay không. Lệnh cho các đoàn các đội toàn lực phòng bị, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng khai chiến!
Mệnh lệnh truyền xuống, đội ngũ hành quân Triệu Tự Doanh chậm rãi bày trận. Các đại đội gia đinh đột nhiên tiến lên trước, đoàn luyện ở phía sau. Gia đinh cưỡi ngựa ở phía bên phải đại đội, cứ như vậy tiến về phía trước. Chiếu theo binh thư chiến pháp thông dụng, lúc này đánh Triệu Tự Doanh chưa đứng vững chân là lựa chọn không tồi.
Nhìn thấy được kỵ binh quan quân đang rục rịch trước đại môn Thượng gia trang, thậm chí là vài lần tiến về phía trước, nhưng cuối cùng vẫn là không hề có động tĩnh.
Đại đội bộ tốt lúc bày bố trận hình nếu bị kỵ binh tấn công, rất dễ dàng bị đánh loạn, nếu áp lực gia tăng đầy đủ thậm chí toàn bộ bộ tốt sụp đổ, loạn thành một chỗ. Loạn binh vì bị kỵ binh xua đuổi mà xung loạn đồng bọn của chính mình, sau đó tan tác lan tràn ra chính là sụp đổ. Đây là một trong những nguyên nhân kỵ binh lấy ít thắng nhiều.
Lúc này, động tĩnh của Triệu Tự Doanh nhìn thế nào cũng thấy rất nhiều sơ hở, nếu kỵ binh quan quân lúc này tấn công sẽ nắm chắc phần thắng rất lớn. Tuy nhiên quan quân lại không có động. Đây cũng là khiến Trương Hổ Bân sửa soạn sẵn sàng ở tiền phương rất buồn bực, đoàn thứ hai lữ Thân Vệ đủ để ngăn trở đợt tấn công, sau đó sẽ dùng hỏa khí giáo huấn bọn chúng, đợi cho đội nhân mã của Triệu Tự Doanh vòng sang, nuốt hết tất cả.
Có gia đinh điều tra tình hình quân địch đến bẩm báo.- Tiến gia, quan quân bên đó có hỏa pháo!
Vẻ mặt Triệu Tiến nghiêm nghị, tiếp nhận kính thiên lý Tôn Đại Lâm đưa tới, híp mắt bắt đầu quan sát đầu tường Thượng gia trang. Theo Triệu Tiến trông thấy cái gọi là “kính thiên lý” này dáng vẻ thô to không giống như tưởng tượng, nhưng đồ chơi đến từ Tây Dương này là công cụ tốt nhất lúc này.
Cảnh vật ở xa trở nên gần hơn, nhìn thấy được quan quân sửa soạn ở trên đầu tường, hỏa pháo của quan quân cũng không có giá pháo xe pháo như Triệu Tự Doanh, kéo động sắp đặt đều rất tiêu tốn thì giờ, nếu không xác định được chỗ phóng trúng, tùy tiện nã pháo sẽ gây nguy hiểm cho chính mình.
Triệu Tiến buông kính thiên lý, lạnh lùng hạ lệnh.- Lui về phía sau tám trăm bước, hạ trại, gia đinh cưỡi ngựa cản phía sau.
Gia đinh truyền tin đứng vây quanh Triệu Tiến ai nấy đều sửng sốt, lập tức thúc ngựa truyền lệnh bốn phía. Hiện tại các đội ngũ Triệu Tự Doanh đều bắt đầu dỡ xuống đồ đạc, đang sửa soạn tiến hành hạ trại, đã có mấy chỗ tay chân rất nhanh bắt đầu đóng cọc gỗ rồi. Lúc này ngưng hẳn lùi về phía sau, không chỉ có rất nhiều phiền toái mà còn khiến cho đội ngũ hỗn loạn, lúc này mới thực sẽ cho đối phương thời cơ.
Nhưng mệnh lệnh chính là mệnh lệnh, mệnh lệnh của Triệu Tiến trong lúc chiến đấu này càng là không dễ phản bác được. Mệnh lệnh truyền xuống, các đoàn các đội sau khi kinh ngạc liền bắt đầu khẩn trương, Triệu Tự Doanh so với các tổ chức khác đương nhiên có chỗ tốt, đó chính là diễn luyện phong phú, đối với các loại tình hình đều có trù tính sẵn, bao gồm loại đột nhiên triệt thoái trên chiến trường này.
Đoàn thứ hai lữ Thân Vệ và đại đội hỏa khí và liên đội hỏa pháo cũng bắt đầu tiến lên, sẵn sàng đón đánh cản lại phía sau. Sau đó, các đội còn lại bắt đầu thu thập các thứ lần nữa chất lên xe, đoàn gia đinh cưỡi ngựa chia làm mấy chỗ qua lại đợi lệnh, các đội khác hậu đổi biến thành tiền đội, bắt đầu từ từ triệt thoái.
Lúc này Triệu Tiến có chút khẩn trương, luôn luôn dùng kính thiên lý xem chừng đầu tường gia trang, quan quân cũng đang ở trên đài đất đắp dựng khẩn trương, sau khi đặt pháo vừa muốn dùng các loại phương thức cố định, cái này tiêu phí công phu không ít, chỉ chỉ cần lúc đại đội Triệu Tự Doanh thoái lui mà nổ súng, nhất định tạo thành hỗn loạn và chết chóc.
Một đường Hà Gia Trang tây tiến, ven đường đều có tai mắt không ngừng bẩm báo tin tức, nhưng không có nói quan quân mang theo hỏa pháo, hơn nữa không chỉ có một khẩu hỏa pháo, xem ra đối phương giấu diếm rất tốt.