Người của phủ nha và huyện nha hiểu rõ chừng mực, bọn họ biết rõ, nếu như không phải Từ Châu đã an bài từ trước, hiện tại trong thành sớm đã loạn lên rồi, cục diện cháy nhà hôi của khẳng định sẽ không ít, về phần tường thành cao này vốn dĩ cũng không phải trở ngại, cho dù không cần đại pháo cũng sẽ có vô số người tranh nhau mở cổng thành từ bên trong để được thưởng công. Nếu đã hiểu như vậy thì cũng đừng làm ra chuyện gì sai lầm, vì thế đơn giản là nghĩ cho nhân mã Từ Châu, trước tiên coi chừng quan quân, đừng làm phiền phụ lão trong thành.
Đối với an bài của tri phủ và tri huyện, sỹ thân trong thành Tư Dương đều có chút ủng hộ. Đây mới là vị quan tốt suy nghĩ cho dân, thậm chí có người đã đưa tin với vài vị Bả tổng trong quan quân, nếu như thật có người lỗ mãng, trong quan quân đều sẽ có nghĩa sỹ xuất hiện. Thủ bị Tư Dương và hai vị thiên tổng lúc cuối cùng được cho phép cầm lấy của cải tích cóp dẫn theo người của mình rời đi, đám binh tốt không có chút dũng khí nào, sau khi giao binh khí liền ra khỏi thành đầu hàng, bọn họ đều nghe nói Từ Châu đối xử với mọi người xem như khoan dung độ lượng, trồng trọt ăn cơm vẫn tốt hơn là ở trong quân chịu khổ.
Sau khi được Triệu Tiến cho phép, phủ Duyện Châu mới bắt đầu cấp báo cho Tế Ninh, nói quân giặc Từ Châu tiến về phía bắc, có ý đồ bất chính. Phủ Duyện Châu quyết tâm kháng cự nhưng lẻ loi không địch lại đông, thỉnh cầu triều đình và tỉnh phủ cấp tốc cứu viện.
Nói ra sẽ làm người khác dở khóc dở cười. Sau khi Triệu Tiến suất lĩnh đại quân từ Tế Ninh xuất phát men theo Vận Hà, công văn báo nguy mới từ phủ thành gửi đi, hơn nữa tuyệt không phải là chạy đi mà cứ như vậy đi theo Triệu Gia Quân, mà vào lúc này, một phủ Duyện Châu lớn như vậy đã không còn quan quân đóng giữ.
- Sơn Đông hiện tại chỉ có Liêu binh mà phủ Đăng Châu mới chiêu mộ, số lượng vài ngàn, không hình thành nên chiến lực, lúc này mặc dù xuất động cũng không đáng nói. Hơn ngàn quan quân của phủ Tế Nam hiện tại đều đã rút vào trong phủ thành, không cần phải lo lắng gì. Nếu như quan quân của trấn Đăng Lai và phủ Tế Nam chính diện giao chiến thì chắc chắn là chịu chết. Nếu như bọn họ muốn đi sang bên cánh tìm đường lui, đoàn Đằng huyện, đoàn Nghi Châu và những doanh quân binh kia sẽ cho bọn chúng biết tay…
Các bộ phận của Triệu Gia Quân sau khi hội họp ở dưới thành Tế Ninh liền nhổ trại xuất phát, lúc đến gần Lương Sơn Đông Bình châu hạ trại, Triệu Tiến triệu tập các tướng quân lại thương nghị. Không khí trong quân trướng chưa đến mức khẩn trương. Cả đoạn đường này vốn dĩ không có chống cự gì, chỉ có sỹ thân thổ hào mang theo rượu thịt tới úy lạo quân đội, người có gan lớn hơn thì mang theo tráng niên tới đầu nhập, tất cả mọi người đều cho rằng sắp có biến động lớn.
Không phải không có chiến đấu, nhưng trận chiến này lại không phải giữa Triệu Gia Quân và quan quân, mà là kỵ binh Triệu Gia Quân tản đi tới bốn phương, càn quét những kẻ trộm phỉ ác bá giả mạo Từ Châu để nhân lúc cháy nhà mà hôi của, điều này so với săn đuổi cũng không có gì khác nhau.
Trên mặt bàn có một sa bàn hình dạng và cấu tạo tương đối đơn giản do mấy người giáo sỹ dùng bùn và cát mịn làm nguyên liệu chế tạo ra theo đề nghị của Triệu Tiến, thành trì, thôn trại, đồi núi, sông suối… đều được đánh dấu trên đó. Như vậy thoạt nhìn thì trực quan hơn rất nhiều, Triệu Tiến cầm cây gỗ nhỏ chỉ điểm giải thích.
- Trong địa phận phía tây tam phủ Sơn Đông không có chiến đấu tầm vóc lớn, nhưng lúc đánh chiếm thành trì, có lẽ quan phủ cường hào trong thành sẽ tổ chức trai tráng phòng thủ. Tuy nhiên hỏa pháo của chúng ta lần này đủ lớn, mấy chỗ trọng yếu trong thành đều có nội ứng, đó cũng không phải trở ngại gì.
Nghe được lời của Triệu Tiến, các tướng trong quân trướng trên mặt đều lộ nét tươi cười. Vốn dĩ vấn đề khiến Triệu Tự Doanh đau đầu nhất chính là tường cao rãnh sâu. Mọi người đều tiếc dùng quân sỹ gia đinh tinh nhuệ để tiêu hao công thành, nhưng hiện tại đại pháo đã tới, tường thành, cổng thành gì đều sẽ ngay lập tức bị bắn sập. Các loại cây lăn, cung tiễn ở trên thành cũng chỉ là trò cười mà thôi.
- Mấu chốt của Sơn Đông là thành Lâm Thanh. Đại quân bắc tiến chúng ta đặt ở đâu, phủ Đông Xương, phủ Tế Nam và phủ Hà Gian, ba nơi này cũng chỉ có thành Lâm Thanh cung ứng được đầy đủ lương thảo cho chúng ta. Theo tin tức của Nội Vệ, quan quân Tuyên Phủ hiện tại mới qua Lương Xã, quan quân Kế Trấn còn một ngày nữa mới tới Thiên Tân, nếu như không có gì bất ngờ, chiến trường quyết chiến chính là phủ Hà Gian. Chúng ta tiến thoái đều phải dựa vào thành Lâm Thanh, cho nên nhất định phải nắm giữ cho chắc.
Đại quân tiến lên, thời khắc nào cũng đều phải suy nghĩa tới nguồn nước và nguồn lương thực, không có hai thứ này thì đừng nói tới chiến lực gì. Hơn nữa, việc vận chuyển đồ quân nhu theo đường thủy lộ cũng có ý nghĩa rất lớn, có tiền đề này, lại nhìn mục tiêu của đối phương, như vậy lộ tuyến hành quân đã xác nhận được sơ qua, quan quân nhất định sẽ hội họp ở Thiên Tân, sau đó ven theo Vận Hà để xuôi nam, ngoại trừ bản thân đường sông cũng chỉ có tuyến Vận Hà mới đủ số lượng lương thảo để cung ứng cho đại quân.
Cái gọi là kỳ binh và quân yểm trở chẳng qua cũng chỉ bố trí cách nhau một ngày đến hai ngày, hơn nữa đây còn là mạo hiểm rất lớn. Trong lúc đối đầu với mười vạn quân như vậy, đại thế rất dễ dàng phán đoán.
- Ý đồ của triều đình kỳ thật là cùng quân ta trăm sông đổ về một biển. Chúng ta sửa soạn đặt đại doanh ở Tế Ninh và Lâm Thanh, bọn họ lại sửa soạn đặt đại doanh ở Thiên Tân và Lâm Thanh. Bộ hộ đã có người ở Lâm Thanh tích trữ lương thảo. Lý gia hiện tại đã giúp chúng ta trữ hàng, theo tốc độ hành quân trước mắt, quân ta nhất định sẽ sớm tới Lâm Thanh, nhưng nếu như ở Lâm Thanh bên kia có người muốn làm điều cực đoan, đối với chúng ta sẽ có nguy hiểm rất lớn. Các vị, trận chiến này đòi hỏi phải vẹn toàn, không được có bất cứ chút mạo hiểm nào, đội kỵ binh xuất phát trước, không chế kho thóc bên ngoài thành Lâm Thanh, không cần đoạt thành, nhưng nhất định phải khống chế kho thóc, nếu khống chế không được, chúng ta cũng không lo thất bại, nhưng lần này không đến Sơn Đông được rồi.
***************
Bố cục Lâm Thanh Châu ở phía bắc phủ Đông Xương cũng giống như châu Tế Ninh của phủ Duyện Châu, Vận Hà ở bên ngoài thành, kho thóc và những nơi phồn hoa đều ở ngoài thành.
Vào tháng giêng, nhân mã Từ Châu và quan quân đại chiến ở Đông Bình Châu, quân quân tan tác, trên dưới Lâm Thanh Châu còn thất kinh một phen, không ít người đi tìm cha con Lý tuần kiểm biểu thị trung thành đối với Từ Châu, còn có người dập ngay đầu trước mặt cha con Lý tuần kiểm, hô luôn rằng “thiên vương vạn tuế, vạn vạn tuế”, đợi Từ Châu tự muốn lui binh mới an tĩnh lại.
Tiếp đó chính là kế sách điên cuồng của Ngụy Trung Hiền Ngụy công công, khiến cho Lâm Thanh Châu lại lo lắng sợ hãi. Sau đó Ngụy công công được triệu hồi, triều đình muốn chiêu an Từ Châu. Lại nói, đám thanh lưu trong triều đình đã đề xuất kế hoạch còn điên cuồng hơn, muốn thắng một kẻ cực đoan điên cuồng thì chỉ có càng cực đoan điên cuồng hơn hắn. Chỉ là điều này khiến cho những nhà giàu và sỹ thân ở Lâm Thanh Châu buồn phiền lo lắng.