Bọn gia đinh trú đóng ở cảng Hải Châu gần đây chỉ biết bàn bạc một việc, đó chính là oán giận lữ thứ hai vì sao không lên chiến trường, chỉ thấy mấy doanh khác lập công, càng có người nói chuyện nghe giật mình, lại cứ tiếp tục như vậy, mấy cái lữ khác sẽ thăng lên làm biên chế càng lớn hơn nữa, mà lữ thứ hai chỉ giậm chân tại chỗ.
Sau khi oán giận, mọi người lại mặc sức tưởng tượng nếu như lữ thứ hai đi chiến đấu sẽ như thế nào? Tưởng tượng cục diện quét ngang quân địch kia, ai nấy cao hứng phấn chấn, mặt mày hớn hở, khác biệt với quan quân sĩ tốt không biết việc bên ngoài, Triệu Tự Doanh có thói thường từ trên tới dưới báo cho biết thế cục và việc ngay lúc đó. Mọi người đều đang nghĩ, nếu như quyết chiến với triều đình, lữ thứ hai sẽ chống trả đối thủ như thế nào.
Tuy nhiên gia đinh hỏa pháo trên pháo đài có chút bận lòng, trên dưới Triệu Tự Doanh coi trọng đối với cảng Hải Châu này ai đều cảm nhận được. Pháo đài này lại là yếu điểm khẩn cấp nhất, sẽ cứ thủ mãi như vậy hay sao, không có cơ hội xuất chiến, ai muốn nhắc lên gốc rễ này, lập tức sẽ bị chửi bới thậm tệ.
Chính vào lúc này, lại nghe được có người hô lớn.- Ngoài cảng có đội thuyền!
Chính là Lý Hải Âu kia thét to, bọn gia đinh trong pháo đài cách đó không xa ai nấy đều đứng lên, có người còn đang lầm bầm nói.- Đội thuyền tính làm cái gì, mỗi ngày đều có đội thuyền. Nhưng tất cả mọi người đều là trở nên khẩn trương, đây còn là người trên vọng đài lần đầu tiên hô như vậy, đội trưởng quản pháo đài này bước nhanh chân chạy đi, sau đó xoay đầu hô lớn.- Bắt đầu sửa soạn, nổi lửa trong chậu lửa to một chút!
Vọng đài gần kề các chỗ đài pháo cảng Hải Châu chiếu theo cao thấp xa gần, tầng tầng phát ra tín hiệu, khoảng cách gần nghe thấy được tiếng thét to, càng nhiều hơn nữa thì là cờ xí đung đưa. Còn hai cái đài quan sát tháp chuông dùng để ngóng nhìn kia đã bắt đầu gõ vang cảnh báo, toàn bộ cảng cũng bắt đầu trở nên bồn chồn. Đội trưởng chạy trở về pháo đài của mình nhìn thử, mọi người quen thuộc lề lối bắt đầu trù bị, không sợ làm phiền người khác cọ rửa nòng pháo, còn có người đang lấy đạn pháo cọ rửa sạch sẽ. Bọn gia đinh hỏa pháo nhận được dậy dỗ chính là công việc sửa soạn càng kỹ càng tốt, yếu lĩnh càng nhận biết càng tốt, làm như vậy ở trên chiến trường không riêng gì lập được công lao, còn cứu được mạng.
Đội trưởng kia lại là chạy ra pháo đài, tới trên vọng đài cách đó không xa, đây chính là chòi canh nhỏ đá lớn chồng lên, thuận theo thang dây trèo lên, Lý Hải Âu cầm trong tay hai lá cờ đỏ, đang nhìn chăm chú mặt biển, nhìn thấy được chỗ cách cảng biển không xa rất nhiều con thuyền đang lái tới.
- Bao nhiêu thuyền?
- Chỉ sợ không dưới một trăm! Lý Hải Âu bồn chồn trả lời, pháo đài này của bọn họ ở chỗ cao của đồi núi cảng biển, từ cao nhìn xuống thấy rất rõ ràng.
Lại nhìn xem con thuyền bên dưới, thuyền lớn không ngờ không dưới hai mươi chiếc, con thuyền bậc trung cũng có hơn hai mươi chiếc, mặt khác cũng không nói đáng giá. Nhưng con thuyền như thế chở mấy ngàn hán tử chém giết rất dễ dàng, e rằng còn không chỉ con số này. Đội thuyền như thế nhìn thế nào cũng không phải đội thương buôn làm ăn buôn bán. Nói trở lại, cho dù là đội thuyền, thuyền buôn, hiện giờ cũng phải xem thành kẻ địch để đối đãi.
Bởi vì thương thuyền, đội thuyền thời đại này và hải tặc chẳng qua chỉ là hai mặt một thể, lúc thuận tay giết người được cái gọi là buôn bán trên biển liền biến thành hải tặc rồi. Hơn nữa nếu như tới cảng biển này bỏ neo mậu dịch, quen biết cũ sớm hẳn treo lên cờ nhận biết, cho dù lần đầu tới, lúc này hẳn hạ neo phái sứ giả sang, mà không phải bao thành một đoàn đi về hướng cảng biển như thế.
Đội trưởng buồn bực nói.
- Rốt cuộc là ai sao mà to gan như vậy, lại dám tới cảng Hải Châu này gây rối. Thầm nghĩ rằng Triệu Tự Doanh ngay cả quan quân cũng bình định rồi, còn có kẻ không có mắt tới cửa sao?
Lý Hải Âu nhìn y một cái không nói gì, Lý Hải Âu muốn nói trên biển và trên đất liền là hai chuyện khác nhau, thế nhưng nghĩ tới bản thân mình ở nơi này là nhờ che chở, vẫn là không cần nhiều lời đắc tội người khác.
Cờ hiệu cảng Hải Châu rất đơn giản, là thủ đoạn nông cạn thủy thủ trên biển truyền thụ, vào lúc này, mấy chỗ pháo đài đều có ngựa thuận theo đường núi chạy lên chạy xuống, truyền lại tin tức truyền đưa mệnh lệnh, rất nhanh đã có xử trí, đội thuyền sau khi tiến vào tầm bắn có hiệu lực của pháo đài khai hỏa, mệnh lệnh này truyền đạt xuống, pháo đài cảng biển đều bắt đầu trở nên bận rộn khẩn trương.
Gia đinh thủ bị cảng biển và liên đội chờ lệnh ở gần kề cũng bắt đầu cử động, ở trên bến thuyền cũng có hỏa pháo bị đẩy ra. Có công sự tạm thời dùng bao cát chất lên che đỡ, còn thuyền dừng lại ở trong cảng biển thì không cho phép lưu người. Nếu như là bến thuyền cảng biển nơi khác, lúc này đã có người giương buồm rời khỏi, tránh cho bị chiến hỏa lan tới, hải tặc bên ngoài hoặc là người nào nếu như đến gần, không kịp đi thật chính là cá thịt trên thớt gỗ, mặc người chém giết rồi.
Nhưng ở trong cảng Hải Châu bọn họ không dám không nghe dặn dò, nếu vào lúc này ngông cuồng tự giương buồm xuất cảng, hỏa pháo của pháo đài thật sẽ không khách khí, vả lại về sau cũng chớ nghĩ tới nơi này làm ăn buôn bán nữa, sống chết kiếm bồi thương như vậy lấy hay bỏ, mọi người vẫn là biết làm thế nào.
Mười chín cái pháo đài của cảng Hải Châu, hỏa pháo đường kính nhỏ nhất là pháo chín cân tây, đường kính lớn nhất là pháo mười tám cân tây, hỏa pháo chỗ cao nhất là trường pháo hai mươi cân tây, hỏa pháo mười tám cân tây và mười sáu cân tây bởi vì quá mức nặng nề, thỉnh thoảng chuyển hướng điều chỉnh cũng cần vận dụng trâu ngựa, cho nên đều ở chỗ hơi thấp, pháo chín cân tây chỉ có hai khẩu, là trên địa hình một chỗ bến thuyền cảng biển không dùng để làm nơi cập bến được.
- Mẹ nó, bọn chúng thật là biết nắm bắt hướng gió. Không chỉ một người trên pháo đài lầm bầm như thế, gió biển mùa này vừa hay lợi cho đội thuyền xông vào cảng biển, đội thuyền bên dưới ai nấy đều là căng buồm tiến lên.
Từ trên cao nhìn xuống xung quanh, nhìn thấy được đội thuyền trên biển trong lúc tiến lên bắt đầu biến hóa, thuyền nhỏ bắt đầu tiến lên, thuyền nhỏ tốc độ nhanh, khẳng định là dùng để đột kích chiếm cứ yếu điểm, nói không chừng còn muốn buông mái chèo xuống, đợi sau khi khống chế được yếu điểm, thuyền lớn liền ung dung cử động, hơn nữa trong hải chiến, thuyền nhỏ phân tán, mục tiêu nhỏ vả lại không có giá trị bất kể là pháo kích hay là va chạm giữa các con thuyền, thường thường không tránh né được, vả lại không đáng đánh!
Pháo mười hai cân tây của pháo đài chỗ cao nhất đã nâng cao góc bắn, đội trưởng hỏa pháo híp mắt quan sát đo đạc khoảng cách, y bên này là muốn khai hỏa trước, một bên nhìn một bên miệng không ngừng lầm bầm.- Gần một chút nữa, gần thêm một chút nữa!
Một tiếng ầm vang, khẩu hỏa pháo thứ nhất khai hỏa rồi, không sai biệt lắm với dự tính của đôi bên, khoảng cách này nhắm mục tiêu nhỏ trong lúc chuyển động, muốn bắn trúng đích xác rất khó, nhưng chỗ đại khái ngược lại không tệ, nhìn thấy đạn pháo rơi ở gần kề một con thuyền nhỏ, cột nước tung lên trời, trên những thuyền nhỏ kia phát ra một trận cười vang, tuy nói bên phía pháo đài nghe không thấy tiếng cười vang, lại nhìn thấy có người trên thuyền khiêu khích về hướng pháo đài.