Pháo trên bốn chiếc thuyền bắt đầu khai hỏa, nhưng trong lúc bối rối cũng không gây ra sát thương lớn như lần trước. Lý Hải Âu cùng bọn gia đinh đội pháo mạo hiểm bùn cát đá vụn bắn tung tóe, lại là đẩy hỏa pháo tới phía trước, đội phó đang trát bùn loãng lên một khối tấm ván gỗ, sau đó nhét vào lỗ nòng pháo, dùng côn thông nòng đẩy tới chạm vào gói thuốc, sau đó dùng cần tay khều kim sắt của góc gỗ từ trong chậu than kẹp lên một viên đạn pháo đã được nung đỏ, cố hết sức cẩn thận để vào lỗ nòng pháo, sau đó lại chỉnh lý lại góc độ, hô to ra lệnh nã pháo.
Lúc đạn pháo đánh ra, răng Lý Hải Âu cắn chặt, chỉ ngóng trông đánh trúng thuyền địch. Đạn pháo nung đỏ bậc này chỉ cần bắn trúng sẽ khiến khung sườn thuyền làm bằng gỗ của địch bốc cháy, Thuyền nổi lửa chính là tai họa ngập đầu, để cho những quỷ Phiên tóc đỏ mắt xanh làm mồi cho cá ăn đi.
Đạn pháo đích xác bắn trúng, Lý Hải Âu không để ý tiếng quát lớn của đội phó liền muốn hoan hô, nhưng ngay một khắc đó tiếng hoan hô của y lđột nhiên dừng lại, con thuyền bị phát đạn pháo bắn trúng không ngờ nổ tung, cả con thuyền đều bốc lên lửa lớn hừng hực.
Sau khi Lý Hải Âu biết chuyện gì xảy ra, hưng phấn kêu to.- Bắn trúng kho trữ thuốc súng rồi.
Nhìn chiếc thuyền Cái Luân cháy hừng hực trên mặt biển. Trên thuyền có mấy thủy thủ may mắn còn sống sót đều gấp gáp nhảy vào trong biển, còn thấy được có người khắp người đều là lửa. Một phát pháo này làm cho ba chiếc thuyền còn lại sợ hãi, không tiếp tục duy trì được đội hình hàng ngang, bắt đầu tản ra. Khu vực bến cảng mặt biển khá là eo hẹp, buồm no gió rất khó xê dịch, nhưng lúc này cũng không màn tới được nhiều như vậy.
Nhưng mấy pháo đài ở bến cảng đã bắn điên rồi, lại có một con thuyền Cái Luân trúng đạn, đạn pháo xoẹt qua boong tàu, đánh gãy luôn hai cây cột buồm. Chiếc thuyền kia lập tức đi chậm lại, hai chiếc thuyền khác vừa nã pháo, vừa quay đầu bắt đầu chuyển hướng, sửa soạn lao ra khỏi phương viên che lấp của pháo đài.
Một khi không giữ vững được trận hình, một khi căng buồm quay dầu, hơn nữa hai chiếc thuyền tách ra, tần suất hỏa pháo của pháo đài bắn trúng bắt đầu xuống thấp. Đạn pháo không ngừng rơi trên mặt biển xung quanh con thuyền, hoặc là sát qua boong thuyền, nhưng không thu được chiến quả như vừa rồi.
Nhưng vào lúc này, tiếng chuông trên vọng đài bến cảng không ngừng vang lên, có người nhìn về phía bến cảng vào biển, phát hiện con thuyền lớn chứa đầy người tiến vào. Những thuyền kia đã buông mái chèo, đang ở phía trước vùng vẫy. Có điều vào lúc này, những thuyền này cũng đã chuyển hướng quay đầu, kết cục của bốn chiếc thuyền bản giáp kia mọi người đều thấy rõ ràng.
Ở trên bến tàu cũng có người hô to.- Nhanh! Nhanh! Có bốn khẩu đại pháo đang được kéo lên, mỗi khẩu hỏa pháo đều cần hơn mười mấy con thân trâu ngựa kéo dắt. Bánh xe sắt của giá pháo đè nát mặt đất đá vụn, cục đá trên mặt đất đều bị nghiền nát, không riêng gì trâu ngựa gia súc đang di chuyển, bọn gia đinh hô to thúc đẩy xe pháo, gió trời khí lạnh làm ai nấy mồ hôi đổ đầy đầu.
Đẩy thẳng tới chỗ phù hợp ở bến thuyên, tháo gỡ trâu ngựa, dựng lên hỏa pháo, nhét đạn dược vào, có người hô to. – Nã pháo như thế sẽ lan đến tàu buôn bên trong bến cảng.
Khàn giọng trả lời. – Mặc kệ, bồi thường bọn họ sau. Nã pháo. Nhắm ngay mấy chiếc thuyền lớn của người Tây Dương trên biển nã pháo! Phía dưới ầm ầm đáp lại, mặt khác người trả lời kia lại hô. – Đợi pháo ngừng các ngươi lại thả thuyền xuống biển lần nữa, bằng không ngay cả các ngươi đánh nát một mảnh rồi!
Bốn khẩu trọng pháo được phát tới lữ thứ ba cứ nhưu vậy ở trên bến thuyền nhắm mấy chiếc thuyền Cái Luân ở trên mặt biển, xạ kích như vậy chuẩn xác rất cao, vả lại trở lại chỗ cũ nhét đạn cũng đều dễ dàng, mệnh lệnh truyền xuống, bốn khẩu hỏa pháo theo thứ tự bắn ra, con thuyền neo đậu cảng biển bị đạn pháo ngang qua, cột buồm gãy đoạn, mép thuyền văng tung tóe, tuy nhiên thân thuyền không có trở ngại gì lớn, đạn pháo ẩn chứa động lượng cực lớn gào thét bay sang.
Bắn ra ba phát rơi vào chỗ trống, một phát trúng đích, một phát đạn pháo này trúng ngay đuôi thuyền, lập tức đánh tan tác chiếc thuyền Cái Luân xui xẻo này, trên đạn pháo mang theo máu thịt nát vụn bay ra. Sau khi một phát pháo này bắn trúng, hỏa pháo trên pháo đài trúng ngay bộ vị chiếc thuyền chìm vào mép nước trở xuống, bắn ra một lỗ thủng lớn, nước tràn vào thuyền bắt đầu nghiêng, thuyền sắp chìm rồi.
Đạn pháo của bốn khẩu trọng pháo trên bờ bắn ba phát rơi vào khoảng trống cũng không có lãng phí. Một phát đạn pháo đánh gãy ngang hông chiếc Quảng thuyền ở nơi xa hơn, ngoài ra một phát dâng lên cột nước làm hai chiếc thuyền nhỏ bị lật sấp, những thuyền khác chất đầy tráng đinh đổ bộ chiến đấu đều là liều mạng chạy như điên, ai cũng không dám quay đầu lại. Bây giờ chỉ có hai chiếc thuyền Cái Luân là vẫn còn coi như nguyên vẹn, bọn họ đã ngừng bắn, nhưng pháo đài vẫn còn tiếp tục, lại có hai phát pháo đạn rơi vào trên boong thuyền, làm hỏng một mảng. Thế nhưng vào lúc này, hai chiếc thuyền đều treo ra cờ trắng, nhanh chóng hạ hết tất cả buồm trên thuyền của mình xuống.
Nếu tiếp tục để cánh buồm như cũ, vậy giơ cờ trắng lên cũng không chút ý nghĩa gì, pháo kích sẽ không dừng lại. Sau khi nhìn thấy biểu hiện của đối phương, pháo đài cùng pháo trên bờ đều dừng bắn, nhưng không có nghĩa là thả lỏng. Pháo đài cùng pháo trên bờ vẫn giữ vững trạng thái bắn bất cứ lúc nào, mà từng chiếc từng chiếc thuyền hai trăm ba trăm thước nước bắt đầu hạ thủy, nhằm hai chiếc thuyền Cái Luân chạy tới.
Trên chiếc thuyền đi ở đằng trước đều chất đầy củi cỏ, trên củi cỏ còn tưới dầu mỡ, đây chính là thuyền phóng hỏa, chỉ cần thuyền địch có dị động gì, thuyền phóng hỏa sẽ tới gần hoàn toàn tiêu hủy con thuyền, hơn nữa phối thêm pháo trên bờ, hai chiếc thuyền Cái Luân này gần như kết cục phải chịu chính là chết, mà con thuyền đằng sau thì là chất đầy gia đinh và thủy thủ, gia đinh đều mặc áo giáp nhẹ, cầm trường kích phác đao, bọn cung thủ và súng hỏa mai thì ở hậu đội.
Đợi sau khi thuyền phóng hỏa cùng hai chiếc thuyền Cái Luân siết chặt vào nhau, cục diện yên ổn trở lại không ít, con thuyền chở đầy gia đinh và thủy thủ cũng bắt đầu dựa gần vào.
Phía dưới có người hô lớn. – Trên thuyền mọi người bỏ vũ khí xuống, dọc theo dây thừng rời thuyền đầu hàng, có bất kì dị động gì, lập tức đốt thuyền. Vốn còn đang lo lắng quỷ Tây Dương này nghe không hiểu, thế nhưng bọn thủy thủ lại bỏ qua lo lắng này, nói không cần phải lo lắng, chỉ cần ở trên thuyền buôn của quỷ Phiên chạy tới chỗ này khẳng định có người Hán ở đấy, ít nhất cũng sẽ có người hiểu tiếng Hán. Thứ nhất là làm thông dịch dẫn đường, thứ hai là đi thuyền ngàn dặm vạn dặm trên thuyền có quá nhiều người chết, phải dùng dân bản xứ để bổ sung.
Quả nhiên, sau khi kêu gọi không lâu, đã có tiếng trả lời khẩu âm đất Mân. – Các vị lão gia bên dưới yên tâm, kính xin nương tay, chúng tiểu nhân xin xuống đầu hàng ngay.
Khẩu âm Phúc Kiến không có gì kỳ lạ, đại bang trên biển này, bất kể xuất thân Chiết, Mân, Việt thậm chí Nam Dương, bên trong đều sẽ có nhân sĩ Phúc kiến tham dự. Không bao lâu, liền nhìn thấy có dây thừng từ một bên mép thuyền ném xuống, từng người leo lên nhảy xuống. Trên thuyền có ba loại người, trong đó chiếm nhiều nhất là người nước ngoài có mũi cao mắt sâu, thứ kế là thổ dân Nam Dương, sau đó là thủy thủ Đại Minh, trên người có mang theo thương. Có người vẻ mặt chật vật, nhưng hầu như cả mặt đều biểu lộ như trút được gánh nặng. Pháo kích như vậy, thật sự quá mức khiến cho người ta hỏng mất.