Nhưng tiếng pháo kế tiếp liền nổ vang ngay sau đó, đập nát ảo tưởng của mỗi người, hỏa pháo Từ Châu như thế nào lại không chịu ngừng? Thế nào mà hỏa pháo Từ Châu lại giống như vật sống, rõ ràng còn từng bước một thúc vào bên trong. Người gần tầm bắn thật vất vả bò ra từ trong đống người chết, vừa mới chạy tới chỗ tự cho là an toàn thì đạn pháo liền nện tới rồi. Nhưng làm sao bây giờ, cách duy nhất chính là chạy về phía sau, gần hai vạn người đều chạy về phía sau, vô cùng chật chội, xô đẩy lẫn nhau.
Giữa quan quân và dân cường tráng đã bắt đầu dùng dao nói chuyện, giữa quan quân và quan quân đã bắt đầu sống mái với nhau, chẳng ai muốn trải qua loại pháo kích này, nhất định phải trốn xa một chút, người nào chắn trước mình chính là ngăn trở con đường sống của mình, làm sao dễ dàng tha thứ được.
Bọn người Tổng binh, Phó tướng, Du kích, Thiên tổng, Bả tổng còn miễn cưỡng giữ gìn trật tự, bọn họ vốn dĩ thường trong trạch viện của bọn trang chủ và đám nhà giàu của Thượng gia trang, những nơi đó đều ở chính giữa của Thượng gia trang, lúc mới đầu vốn tưởng rằng pháo không đánh đến được, còn ra lệnh sửa soạn phản kích, nhưng sau đó đạn pháo càng đánh càng gần, ai cũng không dám gắng gượng chống đỡ, đều là cuống quít rút lui ra phía ngoài.
Có kẻ còn trêu đùa khôn vặt, uy hiếp người trong trang dẫn bọn chúng vào hầm để tránh né, nhưng lại có người xui xẻo, một phát đạn pháo rơi thẳng xuống nện vào trong hầm ngầm, người ở bên trong đều bị đánh chết. Đến lúc này, mọi người đã bất chấp cân nhắc pháo Từ Châu vì sao lại lợi hại như vậy, có phải là thi triển yêu pháp gì hay không. Đến lúc này, mọi người chỉ muốn trốn, trốn càng xa càng tốt.
Từ trên xuống dưới đã không còn quan quân nào dám thò đầu ra phía đông Thượng gia trang rồi, chỗ đó đã bị đánh đập thành một đống hoang tàn, đầy đất toàn thi thể. Tất cả mọi người đều chen chúc nhau ở mấy cửa khác trong trang, ngươi đoạt ta đoạt xông ra phía ngoài, thật sự là chịu không nổi bị pháo oanh tạc ở bên trong, chẳng sợ đi ra bên ngoài đao thật thương thật mà liều chết. Chết trận cũng tốt! Quan quân từ trên xuống dưới đều hoảng loạn như thế, tất nhiên sẽ không nhìn thấy hỏa pháo bên ngoài tại sao càng bắn càng gần.
Sau khi tầm bắn đạt đến cực hạn, bọn gia đinh liền nhanh chóng dùng vải ướt chà lên thân pháo nóng lên, sau đó hét lớn, kéo pháo về phía trước, từ trọng pháo mấy ngàn cân đến khinh pháo mấy trăm cân, mỗi một khẩu hỏa pháo đều chậm rãi di chuyển về phía trước, sau đó bắt đầu ngửa đầu bắn một lần nữa, tiếp tục bao trùm Thượng gia trang.
Triệu Tiến không hề thưởng thức trận pháo kích huy hoàng này, mà là bước nhanh đến chỗ phụ cận pháo trận. Vài tay cầm cờ đang cầm cờ xí đủ màu trong tay đang đứng chờ ở bên kia, không bao lâu sâu, Triệu Tiến liền nhìn thấy gia đinh cưỡi ngựa đã chạy tới, đã dừng ngựa xuống ngựa ở rất xa. Chạy như điên đến, sở dĩ không có cưỡi ngựa tới gần là vì pháo kích sẽ làm ngựa chấn động mà phát cuồng.
Gia đinh trong tiếng pháo nổ vang, khàn cả giọng nói.- Tiến gia, quan quân ra khỏi thôn trang rồi, bọn chúng đang ở cổng đông bên kia xông ra ngoài, cổng bắc và cổng nam cũng được mở ra rồi.
Triệu Tiến gật gật đầu, lập tức hô lớn với mấy người cầm cờ kia.- Đình chỉ pháo kích, phát lệnh, phát lệnh.
Bọn người cầm cờ lập tức lần lượt vũ động cờ xí trong tay, đồng thời bọn gia đinh đứng gần tay cầm cờ chạy như điên về chỗ Mạnh Chí Kỳ. Tiếng pháo nổ bắt đầu trở nên thưa thớt, sau đó dừng lại. Triệu Tiến lại hô lớn.- Pháo đội đợi lệnh. Đại đội hỏa pháo dùng liên đội hộ vệ của mình phong tỏa lối vào phía đông, gia đinh cưỡi ngựa và nghĩa dũng đi xông phá quan quân tập kết. Lệnh cho đoàn luyện ra khỏi doanh áp trận, đoàn luyện đi cổng bắc, đoàn thứ hai lữ Thân Vệ đi với ta tới cổng nam, đội nhân mã trước tiên đi đến cổng tây. Mau!
Triệu Tiến không để ý mình đã rống lớn đến khàn cả giọng, tất cả mọi người gần hỏa pháo đều là như thế. Cờ xí phát ra một loạt tín hiệu, bọn gia đinh một bên trấn an ngựa một bên truyền lệnh, toàn bộ đại đội Triệu Tự Doanh cũng bắt đầu chuyển động.
Tiếng chân ầm ầm, đoàn gia đinh cưỡi ngựa chạy ngang qua bên cạnh Triệu Tiến, lúc đi ngang qua pháo trận, nghe được có người hô lớn.- Tiếp theo là lúc đoàn chúng ta nở mày nở mặt!
Tiếng hô này tất cả mọi người đều nghe được rất rõ ràng, khí thế của đoàn gia đinh cưỡi ngựa như muốn nổ tung, mỗi người đều hô điên cuồng huy động binh khí trong tay mình, tinh thần của mọi người không phải là bởi vì những lời này mà bùng nổ, mà là vì pháo kích như sấm sét đánh, có pháo như vậy ở phe mình, còn có cái gì không thắng được đây.
Triệu Tiến cưỡi ngựa đuổi theo đoàn thứ hai lữ Thân Vệ đã xếp thành hàng ở phía trước, hắn xoay người xuống ngựa, cầm lấy một cây trường kích. Theo vây quanh của liên đội Thân vệ, đi ở bên phải gần cuối đoàn thứ hai. Trương Hổ Bân đi ở đi cạnh tay trống thổi kèn và tay cầm cờ quay đầu lại vung quyền đánh áo giáp ra hiệu, sau đó dẫn đội đi thẳng về phía trước. Họ đã nhìn thấy cục diện rối loạn trong Thượng gia trang, trên cầu treo ở cổng chính thôn trang có vô số người chen chúc nhau chạy trốn ra ngoài, còn có người trèo qua đầu tường, vừa không cẩn thận liền té rớt trong khe hào, bị chông nhọn bên trong đâm thủng.
- Liên đội súng hỏa mai chạy bộ lên trước, sau khi bắn một lượt bắn tiếp ba lượt, sau đó trở về bổn đội. Nghe được có người gầm lên phát lệnh, nhìn thấy gia đinh cầm súng hỏa mai chạy bộ về phía trước, sắp hàng một bên cầu treo cổng đông gia trang, bắt đầu xạ kích, từ một bên nổ súng.
Vốn dĩ không có người nào để ý đến có người bắn bên cạnh, thậm chí là không ai lo lắng, tất cả mọi người đều chỉ lo chạy trốn ra ngoài. Ngay sau một hồi tiếng nổ liên tiếp vang lên, giống như là vung lưỡi hái trên ruộng lúa, mỗi một lần bắn đều có một đám người ngã xuống. Đến lúc này, quan quân và dân tráng mới có người nhận ra, nhưng chỉ càng thêm hoảng loạn chạy trốn, cứ như vậy bị bắn ngã sấp.
- Bày trận hàng ngang, nâng ngang mâu thúc tới! Cờ hiệu thay đổi, tiếng trống và tù và phát tín hiệu. Đoàn thứ hai lữ Thân Vệ chậm rãi mở rộng, bọn gia định cầm ngang trường mâu cứ như vậy uy bức tới.
Trong tình huống biến hóa này, Trương Hổ Bân còn hạ lệnh thứ hai, gia đinh cầm súng hỏa mai không cần triệt thoái phía sau, tiếp tục ở bên kia bắn sát thương là tốt rồi, như vậy thuần túy là giết chóc, không cần đến chiến thuật và chiến pháp gì cả.
- Đám huynh đệ chúng ta phải làm cho ra bộ dáng, bằng không về sau cũng không dùng cái gì trường mâu, súng hỏa mai và người cưỡi ngựa, có hỏa pháo cái gì cũng đánh được. Lần này chúng ta một tên cũng không được thả cho chạy! Đào Quý ở trên ngựa lớn tiếng nói, gia đinh cưỡi mã cũng bắt đầu chậm rãi bày ra hàng ngũ, ba người đại đội trưởng lập tức tự trở về đội của mình.
Nghe được lời nói của Đào Quý, Hứa Dũng và Ba Âm đều gật mạnh đầu. Oanh kích của hỏa pháo này quả nhiên rất lớn, thế nhưng đều khiến mỗi người cảm thấy có nguy cơ, xung phong hãm trận, đao kiếm chém giết, đây mới là đạo lý quyết thắng, nhưng hiện tại làm sao dễ dàng như vậy. Mấy chục khẩu hỏa pháo đẩy qua đã đánh loạn một trận, sai đó đây đã muốn thắng rồi, vậy còn muốn mọi người có ích lợi gì, không chỉ bọn đại đội trưởng nghĩ như vậy, gia đinh bên dưới cũng đều là nghĩ như vậy.