Hiện tại gia đinh tăng cường quân bị còn đang trong nghị luận, tuy nhiên những khu nông trang khai khẩn gầy dựng đã rất lâu của Triệu Tự Doanh cũng có rất nhiều liên đội đoàn luyện đã thành thạo, cũng có không ít đoàn luyện trẻ tuổi rất xuất sắc, nhất thời còn không cần bọn họ bổ sung vào bên trong lữ đoàn gia đinh, nhưng nếi cho bọn họ cơ hội và khoảng trống tiến vào, liên đội đoàn luyện mơi biên luyện chính là một cái phương pháp.
Vương Triệu Tĩnh lên tiếng hỏi.- Đại ca, vậy nhưng huyện thành Hạ Ấp, Ngu Thành, Vĩnh Bình và Thương Khâu này làm sao bây giờ?
Triệu Tiến im lặng chốc lát, hắn hiểu được Vương Triệu Tĩnh hỏi những lời này có ý gì, đây thật ra cũng là muốn lập khuôn phép lập pháp độ, tuy nhiên Triệu Tiến còn không muốn sớm định ra như vậy, chỉ mở miệng nói: - Vẫn là bố trí phân điếm của phòng mậu dịch vào, theo dõi kỹ các phương diện chúng ta cần theo dõi chặt chẽ là được rồi. Bên trong các thành trì phủ Quy Đức không được có quan quân chiếm đóng, số lượng sai dịch cũng nhất định phải hạn chế, tuần đinh phải mau chóng đưa lên, như vậy thành trì là không cần phải lo lắng nhiều lắm, trọng điểm của chúng ta vẫn là phải đặt ở trên khu khai khẩn nông trang.
Vương Triệu Tĩnh yên lặng gật đầu, Triệu Tiến lại mở miệng nói.
- Nghề trồng bông vải dệt sợi dệt vải cùng với các loại nghề rèn tạo cũng phải coi trọng. Những đầy tớ tá điền làm ruộng, kẻ có tay nghề, kẻ sẵn lòng học tay nghề, phải đối đãi ưu ái. Xưởng dệt, xưởng xe sợi, lò rèn và tửu phường của chúng ta đều cần đến người làm. Chiêu mộ người làm này cũng là đại sự. Mặt khác, bên Vân Sơn Hành Chu tiên sinh nhất thời không chú ý hết được, đệ phải nắm lấy mảng này, về sau chúng ta chính là đối mặt thẳng với phủ Khai Phong, cách Sơn Tây và Thiểm Tây càng gần hơn, mậu dịch và buôn bán khẳng định phải tăng nhiều với bên đó!
Nói đến cái chuyện này, tất cả mọi người so với lúc tranh luận vừa rồi vui vẻ hơn không ít, dù sao đây đều là ích lợi thật sự.
Như Huệ ở bên đó lắc đầu, như nhớ tới cái gì, mở miệng hỏi một câu.- Lão gia, bên Vương Tự Dương đã cầu kiến vài lần, vẫn là muốn gặp mặt bẩm báo, ngài chừng nào thì gặp được y, để thuộc hạ dễ cho câu trả lời sang.
Triệu Tiến tức giận nói.- Hiện giờ đã xem y như người nhà rồi, lần này y lại đi theo lao lực lập công, còn lo lắng hãi hùng làm gì. Chờ ta buổi tối đi bên cha ta xem qua, bảo y ở ngoài cửa chờ thì được rồi.
Vương Triệu Tĩnh để bút xuống, quan hoài trịnh trọng nói.
- Đại ca, hiện tại cục diện đã đến một đoạn cuối, huynh đi chăm nom nhiều một chút bên bá phụ, người khôi phục cũng sẽ mau chút.
Triệu Tiến lấy tay xoa nắn trán, giọng buồn bực nói.- Đại chiến sắp tới, sao nói được là cục diện đến một đoạn cuối, chúng ta còn phải sẵn sàng đánh tới cùng, sao thả lỏng tiếp được!
Mặc dù phụ thân của Triệu Tiến Triệu Chấn Đường đối với thắng lợi của Từ Châu cực kỳ tin tưởng, ở trước mặt thê tử mình Hà Thúy Hoa cũng là như thế, ở trước mặt người khác cũng là như thế. Nhưng khi Triệu Tiến chiến thắng trở về, Triệu Chấn Đường vẫn là ngã bệnh, mời lang trung khám qua, nói là người già tinh thần mệt nhọc sau đó chợt thả lỏng xuống, khi thể xác và tinh thần đều mệt mỏi lại cảm nhiễm phong hàn, cho nên mới ngã bệnh, tuy rằng rất phiền phức, nhưng uống thuốc điều dưỡng sẽ khỏe lại, không cần quá lo lắng.
Hiện tại lang trung tốt nhất Giang Hoài đang mở tiệm thuốc ngay tại Từ Châu, bất kể hỏi bán thuốc thu vào như thế nào, ông ta hàng năm kiếm được đều là gấp mấy lần lúc trước, dĩ nhiên bằng lòng ở lại nơi này lâu dài rồi, hơn nữa Vân Sơn Hành còn cho ông ta hùn vốn vào buôn bán hãng thuốc. Từ Châu là đầu mối quan trọng trên đất liền, dược liệu trung chuyển mậu dịch số lượng cực lớn, lợi nhuận bên trong nghĩ cũng thấy được, vì vậy rất hấp dẫn. Càng ngày càng nhiều lang trung đi vào vùng Từ Châu và Bi Châu, đây đúng là hiệu quả mà bọn Triệu Tiến muốn có được.
- Con còn đang bận việc chính, làm gì phải đến bên ta đây chậm trễ. Nhìn thấy Triệu Tiến đến đây, Triệu Chấn Đường rất là không kiên nhẫn, Hà Thúy Hoa ở một bên hầu hạ muốn oán giận lại không mở miệng.
Triệu Tiến cười cười ngồi xuống, tuy nhiên tâm trạng của hắn không có biểu hiện vui vẻ như vậy, cha mình trung khí đã không đủ, hơn nữa thân thể gầy yếu quá nhiều, trận bệnh này có lẽ không có theo miêu tả sơ lược như lời lang trung, có phải phụ thân mình dặn dò hoặc là uy hiếp hay không. Triệu Tiến không muốn hỏi, cũng có chút không dám đi hỏi.
Triệu Chấn Đường được dìu đỡ ngồi ở trên giường, mở miệng nói.- Sự tình của con bên kia đều làm xong rồi sao? Hiện tại cục diện gấp như vậy, con xử trí đại sự trước đã. Cha đây bên này còn có mẹ con và bọn người bên dưới hầu hạ, không cần con quản.
Triệu Tiến cười trả lời.- Nếu bận thì cũng có bận, nếu rảnh rỗi lấy ra chút thì giờ tới cũng dễ dàng. Cha à! Cha cũng đừng bận tâm nhiều như vậy, dưỡng bệnh thật tốt là được.
Triệu Chấn Đường nhìn chằm chằm Triệu Tiến, nhìn đến rất cẩn thận, vừa nhìn vừa nói giọng yếu ớt.
- Cha không quản được con, mười tuổi con theo cha đi pháp trường xem hành hình, khiến con sợ tới mức thiếu chút nữa chết đi. Đợi khi con tỉnh lại, cha cũng không quản được con nữa, ai nghĩ đến được con đi tới hiện tại một con đường này, cha ngay cả nằm mơ cũng mơ không thấy.
Triệu Tiến thổi thổi bát trà ấm.- Cha có muốn uống nước không?
- Đã sớm uống qua rồi, không cần con tới bận tâm chuyện này, bồi tiếp trò chuyện với ta chốc lát. Đến lúc này, Triệu Chấn Đường không nói có cái gì bận bịu nữa.
Triệu Tiến cười gật gật đầu, Triệu Chấn Đường im lặng một lát sau mở miệng nói.- Con lần này thắng không khó, nói là đại quân giao chiến, thật sự ra cũng không có gian khổ gì. Lần này đều dễ dàng như vậy, lần sau đại quân lại đến thì làm như thế nào?
Nói tới đây, trên mặt Triệu Chấn Đường chợt hiện lên vẻ tự hào và miệt thị trộn lẫn.- Lão huynh đệ trong Vệ Sở kêu ta nhắc nhở ngươi phải cẩn thận. Nói cái gì Đại Minh nhiều người như vậy, mấy trăm vạn một ngàn vạn binh mã đều gom ra được, nhất định đừng khinh địch. Gã một anh nông dân chưa từng ra khỏi cửa qua thì biết cái gì. Còn mấy trăm một ngàn vạn nhân mã, gom ra được mười vạn cũng là đại sự rồi. Lần này triều đình một lần xuất ra hơn năm vạn quan quân đến, thật là dọa người ta nhảy dựng, nghĩ thầm rằng thật đúng là nhanh.
Triệu Chấn Đường nói đến rất vui mừng, tự ông ta có kiến văng, huynh đệ lại ở bên ngoài tòng quân nhiều năm, đối với việc quân Đại Minh dĩ nhiên hiểu biết, hiểu được phải tập kết mấy vạn mười mấy vạn đại quân rốt cuộc là ý niệm gì. Khi triều đình phát sáu vạn đại quân vây công, Triệu Chấn Đường đích xác lo lắng qua, nhưng sau khi Triệu Tự Doanh đại thắng tốc thắng bẻ gãy nghiền nát, Triệu Chấn Đường thật thật tại tại thả lỏng xuống, ngay cả về sau triều đình có phát thêm càng nhiều binh mã vây công cũng không thèm để ý tới.
Triệu Chấn Đường lại là dặn dò.- Ngươi hiện tại gọi là doanh gì, đầu mục dẫn đội mang mấy ngàn trên vạn người, ở Đại Minh cũng ra cái thân phận tham tướng, ở bên ngươi thì gọi là cái gì trưởng. Quân lính nhân mã bên dưới lại bị gọi thành gia đinh vân vân. Đều khiến người ta cảm thấy danh bất chính ngôn bất thuận, những kẻ có bản lĩnh cũng không dám tới đây nương tựa. Lần đại thắng này của con phải sửa đổi tên gọi.