Bên kia gia đinh xoay người lên ngựa chạy về hướng bến cảng, mệnh lệnh của Thạch Mãn Cường vẫn tiếp tục, bọn gia đinh bắt đầu xếp thành hàng sẵn sàng. Thạch Mãn cường cau mày, thuyền bản giáp lớn của người nước ngoài y chỉ là nghe qua, ấn tượng chỉ là đồ hình được những người nước ngoài ở Từ Châu vẽ ra, khiến cho bọn người trên bến cảng truyền tay nhau đọc ghi nhớ, nói là loại thuyền này chia làm trên dưới hai tầng, thậm chí còn có ba tầng bốn tầng đấy, một con thuyền có mấy chục khẩu pháo, một lần có hơn phân nửa số hỏa pháo khai hỏa, uy lực vô cùng đáng nể. Lúc đấy Thạch Mãn Cường không tin chút nào, nhưng hỏi qua nhà thuyền thủy thủ từ bên ngoài tới trên bến tàu, nói đúng là như thế.
Người Lý gia nói giọng xem thường. – Thuyền nước ngoài lợi hại, ở trên biển chạy cũng nhanh, một con thuyền đánh nhau được với mười mấy chiếc thuyền của chúng ta. Thế nhưng bọn họ trên mặt biển liền có mấy trăm chiếc như thế, một đội có được bốn năm chiếc cột chọc trời. Lúc khai chiến, thả ra hỏa thuyền bọn họ liền muốn chạy. Những lời giảng giả này lại làm cho Thạch Mãn Cường khó chịu.
Thạch Mãn Cường nhắc đến hai câu.- Thuyền của người nước ngoài làm sao tới bên này, chẳng lẽ bà con họ ở Từ Châu. Nghe xong, bất quá y cũng không tin lắm, từ Lộ Dịch kia đến Thang Nhược Vọng về sau, rất ít rất ít người biết.
Thạch Mãn Cường lớn tiếng nói.- Chúng ta không sợ bọn chúng lên bờ, không cần dựa gần vào bến thuyền cập bến như vậy, để cho pháo đài đi thu dọn bọn họ, hỏa khí của người nước ngoài lợi hại, tất cả mọi người phải phòng bị cẩn thận. Sau khi nghe xong, bọn gia đinh chạy mau đi truyền mệnh lệnh của y.
Hôm nay pháo đài Lý Hải Âu trấn thủ càng ở chỗ cao hơn nữa. Y là người đầu tiên phát hiện ra đội thuyền tới đột kích, lúc này đang vô cùng khẩn trương nhìn quanh mặt biển, nhìn bốn chiếc thuyền lớn của người nước ngoài chậm rãi lái vào bến cảng. Lúc này gió biển có chút lạnh, nhưng Lý Hải Âu khẩn trương đến nỗi cả người ướt đẫm mồ môi, nắm tay thành nắm đấm, y đã ở đại bang trải qua bao lâu nay, cũng đã từng nhìn thấy qua lợi hại của thuyền bản giáp người Phiên này, ở trên mặt biển lấy một chọi mười là có đấy. Phiền toái hơn chính là mấy chiếc thuyền bản giáp của người Phiên này là tiên phuông, đội thuyền lớn nhìn thấy hôm trước kia chính đang ở đằng sau.
Nếu như đại bang chúa biển Đại Minh và thuyền pháo của người Phiên hợp tác, như vậy trên mặt biển rốt cuộc có ai chống đối được, bến cảng Hải Châu ngăn nổi sao?
Lý Hải Âu khàn cổ họng hô. – Các vị huynh đệ, lần này thuyền bản giáp của quỷ Tây rất nhiều, nổ súng cũng mau, đoàn người phải cẩn thận.
Bọn gia đinh hét lớn hô. – Quỷ Tây cái gì, chúng ta bên này gọi người Tây Dương. Không sợ, pháo trên thuyền bọn chúng bắn không chính xác, pháo trên bờ của chúng ta bắn chính xác. Lý Hải Âu đầu đầy mồ hôi lạnh, quay đầu nhìn về phía pháo thuyền đang chậm rãi lái vào bến cảng. Thấy được thao tác bố trí cánh buồm dây thừng phức tạp không hề giống với Đại Minh, bốn thuyền xếp thành một đường, nhìn thấy được cửa pháo trên mép thuyền đang mở ra, loáng thoáng nhìn thấy họng pháo đen ngòm ló ra.
Trên bến thuyền người sợ mã loạn, rất nhiều chủ thuyền cùng thủy thủ trên thuyền hoang mang chạy xuống phía dưới, còn có người vừa chạy vừa gào khóc lớn, tình hình hôm nay cùng ngày hôm trước lại bất đồng. Trên thuyền bây giờ cũng đã trang bị đầy đủ hàng hóa, nếu có sơ xuất gì, vậy thật nhất định sẽ mất cả chì lẫn chài.
Vừa khóc vừa mắng, trên biển mọi người ai cũng biết thuyền bản giáp Tây Dương này lợi hại, không ai dám ở trên thuyền chậm chân. Phải nói ngày hôm trước còn tự tin đối với nhân mã Từ Châu ở bến cảng, hôm nay thì không dám nghĩ như vậy, bằng không sẽ không vừa chạy vừa khóc.
Lý Hải Âu nhìn chằm chằm mấy chiếc thuyền bản giáp đang lái vào hướng bến cảng. Hải chiến khác với chém giết trên đất liền. Nếu như ở trên đất liền, binh mã song phương phát hiện lẫn nhau, đến lúc này có khả năng là muốn bắt đầu xung phong tiếp chiến. Còn con thuyền trên biển không nhanh được như vậy, mọi người chỉ đành chờ chúng đến gần, tới trong trong tầm bắn của hỏa pháo.
Sắp phải tiến vào phương viên pháo đài đi đầu nổ súng, nhưng pháo đài đầu tiên không có nổ súng, rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Không chỉ riêng Lý Hải Âu tò mò mà gia đinh ở mấy pháo đài khác nhịn không được cũng thò đầu ra nhìn, lại bị đội trưởng quát mắng trở về. Nguyên nhân rất nhanh được sáng tỏ, thuyền địch không ở trong phương viên hỏa lực pháo đài thiết lập.
Trên pháo đài đương nhiên điều chỉnh phướng hướng góc bắn được, nhưng thường thường sẽ thiết lập một điểm rơi. Bởi vì tuyến đường ra vào bến cảng khá là cố định, con thuyền nhất định sẽ ở trên điểm đó. Thiết lập phương viên này bảo đảm nổ súng ngay lập tức, ai nghĩ đến được thuyền địch lại biết tránh phương viên này. Biết được nguyên nhân này, đoàn người liền bắt đầu bận rộn, điều chỉnh góc bắn cùng phương hướng cũng không tốn bao nhiêu thì giờ, đợi phát pháo đầu tiên nổ vang, khiến những thuyền bản giáp của người nước ngoài quỷ Tây Dương biết lợi hại.
Tiếng pháo nổ vang liên tục, đã có người la thất thanh, tiếng động rền vang như vậy khẳng định không phải hỏa pháo trên pháo đài, mà là thuyền địch đấy.
Có người hô lớn. – Mười bảy pháo đài xong rồi. Nhìn thấy được công sự của mấy pháo đài bị đánh tan tành, bọn gia đinh bên trong thiết nghĩ cũng là lành ít dữ nhiều.
- Nã pháo, mau mau nã pháo. Tổn thất bất ngờ này cũng không làm cho gia đinh pháo đài kinh hoảng thất kinh, bọn gia đinh hô to chửi mắng cũng chỉ là để phát tiết tâm tình, điều khiển phát bắn hỏa pháo ra vẫn cẩn thận tỉ mỉ, trên pháo đài pháo bắt đầu nổ vang rền.
Đạn pháo ở bến cảng trên mặt biển bốc lên từng đạo từng đạo cột nước, nhưng chỉ có một khẩu pháo chín cân tây bắn trúng mép sườn mạn thuyền địch, những cái khác đều rơi vào chỗ trống. Cuối cùng Lý Hải Âu cũng biết được tại sao, đội tàu kẻ địch tuy rằng đi thong thả, nhưng đều tránh được phương viên định sẵn của pháo đài. Cảng Hải Châu rất lớn, nhưng pháo đài chín cân tây trở lên tầm bắn có vẻ nhỏ, muốn hình thành hỏa lực đan xen, phải phong tỏa bến cảng, đồng thời còn phải nã pháo mức độ nhanh nhất, chỗ đặt pháo đài, tầm bắn, giới hạn của hỏa pháo đều phải có cực hạn.
Tỷ dụ như phương viên tính sẵn của mỗi pháo đài tăng lên, chỉ làm được tới mức bao phủ khu vực hữu hạn. Dù sao mới có mười tám khẩu hỏa pháo nên không có cách nào chu toàn mọi mặt, mà bốn chiếc thuyền bản giáp Tây Dương này chính là lợi dụng khoảng cách và góc chết của những khu vực này để né tránh pháo kích bắt đầu phản kích. Trên mỗi chiếc thuyền này không dưới hai mươi khẩu hỏa pháo, như thế đối với pháo đài như thế nào cũng có ưu thế hỏa lực.
Lý Hải Âu hô to nói. – Hôm trước những đội thuyền kia là đến để tìm hiểu đấy. Y chợt nghĩ thông suốt chuyện này, sở dĩ những chiếc thuyền kia xông tới chính là vì thử pháo, phán đoán ra tầm bắn cùng điểm rơi của hỏa pháo trên đài pháo. Sau đó kéo dài thì giờ khiến người ở bến cảng lơ là cảnh giác, lúc này mới bất ngờ giết vào.