Dựa theo tin tức mà nha môn tri châu bên kia truyền đến, sau khi Tri châu Từ Châu Đổng Hoài Tổ nhìn thấy công văn, chỉ cười lạnh ném sang một bên, nói sư gia bên cạnh một câu “hoang đường”, sau đó liền vội vàng đi kiểm tra sổ sách. Hiện giờ Đổng Hoài Tổ và sư gia hùn vốn mở ra tửu trang, chuyên môn buôn rượu trắng Từ Châu về quê, lợi nhuận rất lớn, hiện tại đã không còn tâm tư bận rộn công việc chính sự.
Lại nói, Đổng Hoài Tổ cũng không có chính sự gì cần xử lý. Y ngay cả lòng dạ từ quan cũng không có, từ quan mấy lần, Tuần phủ Phượng Dương bên kia đều không có đáp lại chút nào, nhờ bằng hữu tới Bộ lại hỏi cũng không có hồi đáp. Đổng Hoài Tổ cũng hiểu rõ, nhiều năm như vậy y cũng nắm rõ cách làm việc của Triệu Tiến, liền đơn giản là an cư, còn mua nhà tại Hà Gia Trang, thường thường qua đó một vài ngày.
Lúc này tỉnh cảnh của đám quan lại địa phương trong phương viên khống chế của Từ Châu và Triệu Tiến đều rất phức tạp. Bọn họ không cần lo lắng an toàn, chỉ cần không có động thái gì, Triệu Gia Quân sẽ mặc kệ không quản, chỗ tinh diệu là nằm ở triều đình và thượng cấp, từ trên xuống dưới đều không nhận ra tồn tại của bọn họ, nhưng trước sau vẫn đảm bảo tồn tại của bọn họ. Có một số quan viên châu huyện đã hết nhiệm kỳ, nhưng không hề có quyết định thăng chức hoặc là nghỉ hưu, chỉ có một công văn gửi tới, trên đó có ghi “tái lưu một nhiệm”, triều đình lại không quản được những nơi chốn này, lại muốn giữ gìn tồn tại như vậy, thế nên cũng chỉ đành dùng loại biện pháp đơn điệu như vậy mà thôi.
Động tĩnh này của triều đình chẳng những không khiến quan dân ở các vùng đất do Triệu Gia Quân Từ Châu khống chế bị kinh hoảng, ngược lại làm cho quan dân Hà Nam, Bắc Trực Lệ và trấn Đăng Lai Sơn Đông, cùng với phủ Lư Châu, phủ An Khánh, Trừ Châu, Hòa Châu ở Giang Bắc Nam Trực Lệ vô cùng hoảng sợ, đều dời đi các nơi khác. Càng thú vị chính là còn có người chuyển tới vùng đất do Từ Châu khống chế.
Giá tào lương bắt đầu sụt giảm mạnh, nhưng đòi hỏi dồi dào của Từ Châu rất nhanh khiến cho giá cả bình ổn trở lại. Đám người làm ăn buôn bán ở cửa sông Thanh Giang và Giang Nam lúc đầu vẫn buồn phiền theo thói quen, bởi vì chỉ cần khai chiến, tào vận hiển nhiên sẽ chịu ảnh hưởng rất lớn. Buôn bán lương thực bởi vì Từ Châu bên này vẫn có đòi hỏi rất lớn nên còn tốt, nhưng những hàng hóa khác đưa lên phía bắc thì làm sao đây? Nhưng buồn phiền này chẳng qua chỉ là cử chỉ theo thói quen mà thôi, mọi người đều biết cách, hơn nữa cách này càng đơn giản càng giá rẻ, chính là đi đường biển.
Ngươi bằng lòng đưa thẳng hàng hóa đến kinh sư, mướn được thuyền mành của Dư gia. Ngươi lười mệt mỏi, vậy hãy đưa hàng hóa tới cảng Cáp Lỵ hoặc cảng Hải Châu, thương nhân buôn bán trên biển ở đó có rất nhiều tiền, bao nhiêu hàng hóa cũng đều mua được hết, bất kể là buôn ra nước ngoài, hay là đưa đến Thiên Tân đều thu được lợi nhuận lớn.
Trong cục diện như vậy, rất nhiều thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang đều âm thầm sợ hãi trong lòng. Cửa sông Thanh Giang hưng thịnh được như vậy, trở thành đầu mối của cải, hàng hóa trong thiên hạ, mọi người có được cơ ngơi như ngày hôm nay chính là dựa vào Vận Hà. Nhưng hiện tại ngày càng ít dựa vào Vận Hà, tào vận bắt đầu chuyển sang hải vận, mai sau của mọi người sẽ thế nào đây?
Đối với tâm thái này, Chu Học Trí ở phòng mậu dịch hiểu rất rõ ràng, loại tâm thái này chính là nguyên nhân trọng yếu khiến các thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang và Dương Châu liên tiếp đối địch với Triệu Gia Quân. Phòng mậu dịch không có uy hiếp lợi ích, chỉ là nói về đạo lý, hải vận thay thế được chẳng qua chỉ là tuyến đường vận chuyển từ cửa sông Thanh Giang đi kinh sư, nhưng các thương lộ thông qua Từ Châu đến Hà Nam, Sơn Đông, Sơn Tây, Thiểm Tây thậm chí phía nam của Bắc Trực Lệ thì vận chuyển bằng đường biển cũng không thay thế được.
Từ Châu đã trở thành vùng đất cốt lõi, cần một lượng lớn hàng hóa tập trung ở cửa sông Thanh Giang, con đường giao thông tiện lợi nhất giữa Từ Châu và cửa sông Thanh Giang chính là đường sông Vận Hà, đợi đến khi con đường vận chuyển muối được tu sửa lưu thông, cửa sông Thanh Giang còn là trung khu hàng hóa của thiên hạ như trước, đến lúc đó, cửa sông Thanh Giang chính là liền kề Từ Châu, cảng Hải Châu và nơi đầu mối then chốt ở khắp chốn Giang Nam.
Bất luận mọi người tin hay không, trước mắt việc làm ăn ở cửa sông Thanh Giang vẫn coi như thịnh vượng, lương thực hoặc là bán ngay tại chỗ, hoặc là dùng thuyền vận chuyển lên phía bắc, sau đó từng thuyền hàng hóa xuất phát từ cửa sông Thanh Giang, vận chuyển đến cảng Hải Châu và cảng Cáp Lỵ, sau đó đổi thành bạc mang về. Đám thương nhân cửa sông Thanh Giang luôn cảm thấy chính mình là thiên hạ vô song, lần này lại biết bên ngoài còn có người giỏi hơn. Đám thương nhân trên biển buôn bán dường như vô cùng vô tận, bao nhiêu hàng hóa vận chuyển tới bọn họ đều thu mua hết, đến lúc này, đám thương nhân vận chuyển đường thủy trong mắt chỉ biết đến Vận Hà mới nhận biết được chợ búa không chỉ là thiên hạ Đại Minh.
Việc tiêu thụ hàng hóa ở chợ Từ Châu bên kia cũng đồng dạng thịnh vượng như vậy. Những thương đội xe bò, xe ngựa, còn có cả lạc đà từ Sơn Tây và Thiểm Tây, vượt qua Hoàng Hà mà đến, sau đó chất đầy trở về. Những hàng hóa này không chỉ là bán đến Sơn Tây và Thiểm Tây, mà còn muốn bán tới thảo nguyên tái ngoại, các nơi Tây Vực.
Ai cũng đều biết sắp đánh một trận lớn, nhưng buôn bán không chịu ảnh hưởng chút nào, thậm chí còn vì quân nhu của binh mã Từ Châu bạo tăng khiến cho mọi người kiếm được một khoản tiền lớn. So với việc này, triều đình Đại Minh lại lấy việc trưng dụng là chính, nhưng thương gia giàu có thế lực thông thiên cố nhiên lấy được một khoản ngân lượng lớn ở Binh bộ và Hộ bộ, nhưng những người không có bối cảnh sẽ chịu thua thiệt lớn, lúc này cố nhiên lại có thương nhân Bắc Trực Lệ chạy tới Từ Châu.
Đương nhiên, đám thương nhân các nơi Giang Nam vừa làm kinh doanh, vừa khuyến khích đám phe đảng kinh sư đối đầu với Từ Châu, phát tài trên địa bàn của cường hào Từ Châu vẫn không bằng chiếm lấy địa bàn này, hoặc là giao cho người của mình nắm giữ. Như vậy cũng không cần phải nộp nhiều lệ phí, còn ngồi một chỗ thu tiền. Phòng mậu dịch đối với thái độ của những người này cũng rất bình thản, chỉ cần người làm ăn theo khuôn phép thì tuyệt đối sẽ không cản trở ngươi kiếm tiền, ngược lại những thương gia giàu có này kiếm được nhiều hơn nữa cũng không đóng góp một đồng cho triều đình và quan quân.
Cùng với thịnh vượng của mậu dịch, các công xưởng của Từ Châu cũng mở rộng xây dựng và chiêu nạp nhân công, làm việc không ngừng không nghỉ. Rất nhiều điền địa lân cận phủ Quy Đức và phủ Khai Phong, bất luận có căm thù Từ Châu hay không cũng bắt đầu trồng bông. Từ Châu bên kia cung ứng hạt giống và người chỉ dẫn trồng trọt, thậm chí còn cố ý đưa cho tiền đặt cọc, tính như thế nào cũng đều hơn rất nhiều so với trồng lương thực, rất nhiều người làm việc tới từ Hà Nam ồ ạt gia nhập vào các công trường.