- Thôi công công, việc này Từ Châu chúng ta đều là đã đang làm hoặc là sửa soạn làm. Triều đình trước giờ đều không quản hoặc là vốn dĩ sẽ không đi quản. Tuy nhiên sau khi trải qua lần này, đôi bên chúng ta không chịu được cái gì gọi là hiểu lầm rồi. Nếu chẳng may bởi vì xung đột lại lần nữa khai chiến, đối với triều đình rất không tốt, cho nên chúng tôi mới phải đánh tiếng trước.
- Ngươi… ngươi… ngươi đã cho rằng quân giặc Từ Châu các ngươi chống lại quan quân nhất định thắng được sao? Triệu Ngạn rốt cuộc không kìm nổi quát hỏi, lời này của Triệu Tiến khiến ông ta thật sự không nhịn được nữa.
- Nhất định thắng được! Triệu Tiến trả lời vô cùng kiên quyết, vẻ mặt giọng điệu tự nhiên mà vậy.
Trong phòng lại là an tĩnh, Thôi Văn Thăng bên đó không kìm nổi cười, lắc đầu nói.- Triệu Thiên Vương nếu như muốn phản, lập tức xé cờ tạo phản thì được rồi, hà cớ gì phải phí nhiều chiêu hoa xảo như vậy. Khó nhọc hành hạ hai lão khọm già ta và Triệu đại nhân sang đây.
Triệu Tiến trả lời.- Không phải chúng ta muốn đàm phán, là triều đình muốn đàm phán. Một cái người sắp chết muốn sống lâu vài ngày, nào sợ biết rõ phải chết, y cũng muốn sống thêm mấy ngày. Thôi công công, Triệu đại nhân, các người nói có phải hay không?
Nói tới nước này, đích xác không có cần phải tiếp tục nữa rồi, Triệu Ngạn bị tửu sắc đào hư thân mình đã cảm thấy tinh lực không đủ, kỳ thật lẫn nhau không có gì ra giá trả giá, nhưng lại tuyệt vọng đối với mai sau này, đối mặt với tủi nhục bị đối phương chèn ép, lại khiến cho người cảm thấy rất mệt mỏi, đi ra khỏi phòng, hít thở khí trời lạnh lẽo, tinh thần của Triệu Ngạn ngược lại tốt hơn không ít.
Chỉ có điều Triệu Ngạn có chút buồn bực, vì sao bản thân không cảm thấy đại họa lâm đầu, vinh hoa phú quý nhà mình đều là vì Đại Minh này dựng lên, ân đức sâu dày, đây không cần phải nói, việc sai bảo lần này lấy về mấy cái điều kiện này, với hiểu biết của họ với quyền quý trong triều khẳng định phải mượn cơ hội này trút giận, hung hăng thu dọn mình, những thứ này đều nghĩ tới rồi, nhưng vì sao nhà mình không có gì sợ hãi và tuyệt vọng.
Tuy nhiên khiến Triệu Ngạn kinh ngạc hơn chính là Thôi Văn Thăng bên kia, nhớ rõ lúc rời kinh, Thôi thái giám này còn là người lòng dạ rất cuồng nhiệt với lợi lộc công danh, như thế nào hiện giờ gió thoảng mây bay như thế. Lẽ ra thân ở địa vị cao bậc này lẫn nhau đều lưu lại mấy phần chừng mực, nhưng lúc này Triệu Ngạn cũng buông lỏng một chút, nhỏ giọng hỏi.- Thôi công công, đây rõ ràng muốn tạo phản, lại đề xuất điều kiện khiêu khích như vậy, tại sao nhìn ngươi không phát sầu chút nào vậy!
Thôi Văn Thăng cười trả lời.- Nếu như sớm muộn đều phải tạo phản, chúng ta phát sầu có ích lợi gì, chúng ta lại không được về kinh sư. Kế tiếp không phải quét tước hoàng lăng chính là trồng rau Nam Kinh, còn có gì phải phát sầu đây.
Triệu Ngạn lẩm nhẩm một lát, cười ha hả, lắc đầu nói.- Cũng không biết lão phu có hồi hương dưỡng lão được hay không. Tuy nhiên xem cục diện này, khả năng hạ Chiếu Ngục ngược lại càng lớn hơn.
Một khi mở lời rồi, vẻ ưu sầu lo lắng ngược lại tan thành mây khói, hai người không ngờ đều có nét tươi cười. Bọn họ đi không nhanh, lúc này còn chưa ra khỏi sân, trước hết nghe thấy tiếng vó ngựa bên ngoài vang gấp gáp, một gã gia đinh bước nhanh chạy vào, cũng không biết nảy sinh chuyện gì, hai người tò mò nhìn xung quanh, lại được gia đinh dẫn đường thúc giục chỉ đành đi ra ngoài.
- Thật ra nếu thật tạo phản cũng không tệ. Thôi Văn Thăng nhẹ giọng nói ra. Triệu Ngạn quay đầu lại liếc mắt nhìn, cũng không biết nghe rõ hay không.
*****************
Ở ngày đầu mỗi năm, cảng Hải Châu không vội chút nào, mặc dù đội thuyền đại bang Trịnh gia ra vào trở nên nhiều cũng không có khiến cảng biển bến thuyền bận rộn nhiều lắm. Có thuyền tới, mọi người vất vả một ngày, càng nhiều lúc hơn vẫn là không có thuyền. Đợi tới trước sau giữa tháng tư, đội thuyền Dư gia và thuyền biển khác mới sẽ thường xuyên đi vào, mà Trịnh gia bên này ở Phúc Kiến và Oa quốc cùng với Nam Dương có buôn bán lớn, khoảng cách quá xa sẽ không quá thường xuyên tới.
Lý Hải Âu là một trong những người còn lại của Lý gia chạy trốn tới Hải Châu bên này, địa vị chỉ nói được bình thường, hẳn là anh ruột của phương xa của Lý Tư Mân, từ trước ở trên thuyền làm tiểu đầu mục, rượu thịt là không thiếu, lần này theo chém giết trốn ra, bản thân ngược lại móc được hai trăm lượng bạc, nhưng tiểu đầu mục này thì không cần nghĩ tới rồi, được lưu ngay lại nơi cảng biển này làm tuần đinh.
Vốn tưởng rằng tuần đinh này chính là quản sự làm sai vặt, không ngờ rằng thật sự vất vả, có đôi khi chất dỡ vận chuyển hàng hóa thiếu người, bọn tuần đinh cũng sẽ đi lên giúp đỡ. Lý Hải Âu lúc đầu không bằng lòng, về sau nhìn thượng cấp của mình cũng không hề có một câu oán giận, cũng liền ấm ức đi theo.
Tuy rằng ở cảng Hải Châu này dạo chơi tháng ngày khá dài, Lý Hải Âu lại trải qua rất tự tại, nơi này khuôn phép nghiêm, nhưng đối đãi người công bằng, không cần lo lắng bản thân là người xứ khác chịu ức hiếp, các loại ăn ở không vui sướng hơn so với lúc được làm hải tặc, nhưng ấm no cũng là có đủ, cái này cũng khiến y rất hài lòng.
Bất mãn duy nhất chính là ở trong cảng Hải Châu không ngờ còn có người đại bang Trịnh gia đi lại, vả lại còn là quang minh chính đại đi lại. Người Trịnh gia và Lý gia đều không xem vừa mắt lẫn nhau, lúc bắt đầu tư đấu xung đột không dứt, ngay khi khuôn phép trừng phạt kẻ tham dự xung đột đi nông trang nhốt chặt lại làm khổ dịch nửa năm vừa đưa ra, tất cả mọi người đều là yên lặng.
Việc sai bảo Lý Hải Âu thích nhất chính là đi pháo đài bên kia trông coi trấn thủ, tuy nói không tới phiên y điều khiển hỏa pháo, nhưng pháo đồng phản chiếu lấp lánh kia và nhìn xem giá pháo tinh xảo tỉ mỉ kia lại đối với Lý Hải Âu có sức hấp dẫn cực lớn, dù sao y vẫn chưa tới ba mươi, người trên biển đối với sự vật mới mẻ vẫn luôn vô cùng tò mò. Gia đinh trên pháo đài đối với Lý Hải Âu ngược lại rất hoan nghênh, tuy nhiên đội trưởng luôn sẽ thét to nhắc nhở, bảo Lý Hải Âu không được luôn nhìn hỏa pháo mà phải ngắm nhìn nhiều mặt biển.
- Bát gia, trên pháo kia dính bụi rồi, ta tới lau một chút!
- Lão Lý, ở Triệu Tự Doanh chúng ta xưng hô chức vụ là tốt rồi. Ngươi gọi ta một tiếng Lý đội trưởng thì được rồi. Lại thêm nữa, Từ Châu chúng ta có kiêng kỵ ngàn vạn lần đừng dùng chữ số cộng thêm gia để gọi người. Đây chính là xưng hộ mấy người huynh đệ của Tiến gia. Thêm nữa, đó không phải bụi, đó là dấu vết lỗ pháo bị châm lửa đốt ra. Thêm nữa, tiểu tử ngươi nhìn biển đi, chớ có mà không ngừng nhìn chằm pháo nữa! Đại đội trưởng kia mới đầu hòa khí, về sau lại rống to lên. Bên phía pháo đài một trận cười vang, Lý Hải Âu kia một mặt cười mỉa, một mặt bước nhanh chạy tới trên vọng đài một phía khác, việc sai vặt này đối với bọn họ mà nói cũng kỳ thật chính là nghỉ ngơi.
Vào mùa này ngắm nhìn mặt biển là việc rất nhàm chán, chính là không trung và mặt biển vô cùng vô tận, cho nên quá mỗi nửa canh giờ sẽ có người tuần tra đài quan sát, nhìn xem có hay không có người ngủ gật buồn ngủ.