Tiếng hô quát truyền lệnh, cờ hiệu lay động. Các đội gia đinh cưỡi ngựa toàn thân mặc áo giáp đã triển khai, bắt đầu cầm ngang trường mâu trong tay, cứ như vậy hướng về chỗ cổng tây thu thập quan quân vừa mới xông tới.
Cổng tây là chỗ xa pháo kích nhất, người trốn tới đây cũng nhiều nhất, bọn thân binh vây quanh chủ tướng nhà bình, bọn trang đinh vây quanh mấy người có vai vế trong trang. Bọn chúng vẫn chưa hoàn hồn, nghe tiếng pháo phía đông dần dừng lại, mọi người mới có lòng dạ vội vàng chỉnh đốn, từ trên xuống dưới Thượng gia trang đều có thần sắc vô cùng hối hận và sợ hãi.
Vừa rồi tiếng pháo nổ như sấm sét oanh đánh hiển nhiên khiến người ta chấn động cùng hoảng sợ, nhưng người Thượng gia trang bên này lại càng hối hận rằng chính mình đã đặt cược sai rồi, nghĩ đến quan quân vừa tới nhà mình liền trở mình làm chủ, thừa cơ nuốt lấy sản nghiệp trong phủ Quy Đức của Từ Châu, ai nghĩ được thủ đoạn Từ Châu lợi hại đến thế này. Không cần nói cái gì khác, nói trận pháo kích vừa rồi kia, bất kể may mắn trong lòng cũng không còn sót lại mảnh nào.
Hóa ra Từ Châu lại mạnh đến như vậy, nhìn thấy hơn vạn quan quân, nghe nói là mấy lộ vây kín, cho rằng thanh thế không nhỏ, ai nghĩ đến ở trước mặt Triệu Tự Doanh Từ Châu chịu không được một giờ nửa khắc. Kế tiếp phải làm sao bây giờ, thủ đoạn của Từ Châu tàn độc, mấy năm nay mọi người nghe được nhìn thấy thật sự quá nhiều rồi.
- Thật là hồ đồ, còn không bằng đi theo Từ Châu đánh quan quân. Đám người Từ Châu kia còn nói khuôn phép, đám quan binh này ngay đến trộm cướp cũng không bằng! Có người căm hận mắng, thanh âm không hề có ý đè thấp. Trong lúc này nói gì cũng không phải kính sợ quan quân nữa rồi. Bây giờ thật muốn sống mái với nhau, tráng đinh hương dũng của Thượng gia tráng cũng không phải là không biết chém giết.
Bị mạo phạm trắng trợn như vậy, quan quân cũng không có người nào để ý, bọn quan quân binh tướng trốn ra ngoài so với người Thượng gia trang còn hoảng loạn thất kinh hơn. Bất kể là quan quân Đai Danh, quan quân Hà Nam, hay là đội nhân mã bộ tốt biên quân, đoàn luyện phủ Vệ Huy vân vân… đều không hề biết đến Triệu Tự Doanh Từ Châu mạnh yếu cỡ nào, đến hôm nay mới biết lợi hại, lòng tin dũng khí đều bị đánh sụp cả rồi, hiện tại chỉ muốn thoát thân mà thôi.
Nghe tiếng vó vang lên như sấm, bên này lập tức nhận ra ra đội nhân mã Từ Châu, có người xé ruột xé gan hô.- Đội nhân mã Từ Châu xông đến rồi!
Tiếng la chưa dứt, đã thấy trong đội ngũ quan quân lúc này đột nhiên có mấy trăm con ngựa lao thẳng ra ngoài, chỉ có điều phương hướng xung phong không phải nhắm vào đội nhân mã Triệu Tự Doanh mà là chạy trốn ra ngoài. Mấy trăm người cưỡi ngựa lập tức khiến đội ngũ vừa mới tụ tập lại sụp đổ mất, có người chửi ầm lên.- Ta chơi con mẹ nó mười tám đời tổ tông Chu Bảo Lộc. Có người lại hô to - Xong rồi, xong rồi. Mặc kệ chửi bậy như thế nào, tất cả mọi người đều chỉ lo chạy trốn.
Đội nhan mã Triệu Tự Doanh, cứ năm mươi người cưỡi ngựa làm thành một đội, mười đội một hàng, cứ như vậy cầm ngang trường mâu mà xông lên. Gia đinh cưỡi ngựa Triệu Tự Doanh từ sớm đến hiện giờ vẫn là không có chạy trốn qua, sức người sức ngựa đều là mười phần đầy đủ, vừa rồi chạy chậm nóng người, lúc này bắt đầu tấn công quả nhiên là từ trước đến nay chưa từng có.
Kỵ mâu sau khi đâm trúng quan quân và dũng tráng của Thượng gia trang liền lập tức buông tay, kỵ mâu thường thường là theo quán tính đâm thủng hai ba người đằng trước, sau đó bọn gia đinh rút trường đao ra, bắt đầu xông phá chém giết. Quan quân và người trong gia trang cưỡi ngựa đều đang chạy trốn ra ngoài, không có ngựa không chạy trốn thì chính là quỳ xuống đầu hàng, không có người nào dám chiến đấu chống cự. Vài kẻ lẻ tẻ cũng nhanh chóng bị đội nhân mã đi ngang qua giẫm nát.
Phía sau có đội nhân mã xông lên chém giết, người đằng trước chen chúc xô đẩy lẫn nhau, thậm chỉ là chém giết nhau, ai nấy đều chỉ muốn chạy trốn. Gia đinh cưỡi ngựa truy kích phía sau ngay cả vung đao cũng không cần, chỉ cần xông ngang qua sau đó giẫm thẳng lên là được. Càng về sau hai mươi đội gia đinh cưỡi ngựa đã không còn bày trận hàng ngang gì nữa mà là đều tự ai nấy chém giết, chỉ cần thấy quan quân hương dũng có dấu hiệu tụ tập liền lập tức tiến lên xông phá, giết hết, không để cho đối phương có bất kỳ khả năng khôi phục nào.
Một đội của Triệu Tiến và Trương Hổ Bân, bọn gia đinh cầm trường mâu trường kích trong tay gần như không có cơ hội tiến lên chém giết đánh sáp lá cà, chỉ đành nhìn gia đinh cầm súng hỏa mai bắn một lượt sau đó tản ra tự do bắn, nòng súng đỏ bừng, sau đó dùng vải ướt chà lau làm giảm nhiệt độ, rồi lại tiếp tục nổ súng.
- Lão gia, trong tay bọn gia đinh chỉ còn lại hai ba phát đạn dược. Trương Hổ Bân bất đắc dĩ bẩm báo.
Không chỉ riêng Trương Hổ Bâng bất đắc dĩ, bọn gia đinh đoàn thứ hai lữ Thân Vệ cũng đều là vẻ mặt này không khác biệt mấy, vốn tưởng rằng được dũng mãnh chém giết, ở trước mặt Tiến gia biểu hiện thật tốt, ai lại ngờ đến cục diện đuổi giết như thế này. Triệu Tiến cười cười nói.- Chiếu theo khuôn phép cũ bắt tù binh, trong lòng không cần có từ bi, chỉ cần có gì bất thường, giết ngay lập tức.
Trương Hổ Bân lớn tiếng vâng dạ, truyền đạt mệnh lệnh. Đoàn thứ hai bắt đầu lấy liên đội làm đơn vị tách ra, bước nhanh về phía trước bao bọc lại, ai nấy trong miệng đều hét lớn.- Vứt bỏ vũ khí, quỳ rạp trên đất, đầu hàng không giết!
Tiếng hô này đối với quan quân mà nói quả thực là hạn hán đã lâu gặp mưa nhuần, bọn họ mới vừa rồi bị súng hỏa mai truy đuổi ngay phía sau mông, tiếng nổ vang không ngừng, nhìn các đồng bọn đang chạy trước té ngay trên mặt đất, kẻ đã chết ngược lại là sảng khoái, nhưng kẻ nhất thời chưa chết được đều rú thảm cầu cứu, thậm chí cầu người ban cho êm ái. Cảnh tượng như vậy thật sự quá sức chịu đựng của người ta rồi, ai cũng muốn quay trở lại về liều mạng chịu chết. Nhưng nhìn thấy đội ngũ trường mẫu giống như kín kẽ như tường thành, ai còn dám xông lên chỉ còn nước xoay người tiếp tục bỏ chạy. Bây giờ nghe đối phương bằng lòng nhận đầu hàng, mọi người cũng đã sớm chạy không nổi rồi, không ít người đã ném binh khí, quỳ rạp trên mặt đất.
- Cứ tiếp tục như vậy, công lao của gia đinh trường mâu càng càng lúc càng không so được với gia đinh súng hỏa mai. Người bằng lòng cầm súng hỏa mai sẽ càng ngày càng nhiều. Triệu Tiến cười nói, Thân Vệ bên cạnh cũng không biết hắn đang lầm bầm lầu bầu hay là nói với mình, tuy nhiên lời nói này cũng khiến người ta có nhiều suy nghĩ.
- Truyền lệnh, các nơi cho phép đầu hàng, chạy trốn chống cự liền giết không cần hỏi. Hiện tại bắt đầu bắt giữ tù binh! Triệu Tiến mở miệng nói. Bọn gia đinh cưỡi ngựa lập tức chia làm bốn phía tản ra, truyền mệnh lệnh này đến các nơi. Không lâu sau tiếng hoan hô liền vang lên từ bốn phương tám hướng. Mặc dù trên chiến trường xung quanh Thượng gia trang vô cùng lung tung nhưng người của Triệu Tự Doạnh đều biết rằng, lần này đã thắng lợi.
Không ít người ngẩng đầu lên nhìn trời, vào lúc này, mặt trời vẫn chưa lên cao lắm, lúc này cho đến chính ngọ vẫn còn rất lâu. Tấn công hơn vạn quan quân, đối phương còn là trú đóng trong bảo trại chắc chắn như vậy, kết quả từ lúc khởi xướng tiến công tới đạt được thắng lợi, bất quả chỉ trong hai ba canh giờ mà thôi. Thậm chí rất nhiều người cảm thấy, lúc hỏa pháo vang lên cũng chính là lúc thắng lợi đã xác định.