Lại nói Nữ Chân Kiến Châu của Liêu Trấn, từ sau khi Tôn Thừa Tông đốc sư Liêu Đông, ở bên đó xây dựng lại thành lũy, chiêu mộ binh mã, thế cục cũng dần dần vững chãi. Khoảng chừng một năm nay Nữ Chân Kiến Châu không có khởi xướng thế công gì, tin tức tạo mấy ngàn chiếc xe gà trống đi đường vòng tấn công triều Minh cũng được chứng minh là lời đồn, càng mấu chốt hơn chính là Bì Đảo bên kia thường xuyên báo tin thắng trận, sau đó lại thường xuyên báo nguy. Trên tấu chương của Tuần phủ Đăng Lai Viên Khả Lập đưa cho triều đình nói rất rõ ràng, trấn Đông Giang Bì Đảo đã làm chệch hướng rất nhiều binh mã giặc Thát Nữ Chân Kiến Châu. Ngoài quan ải lúc đông xuân dễ làm, đại quân giặc Thát Kiến Châu đang vây công, cũng chính là nói, giặc thát bị trấn Đông Giang làm chệch hướng, trong lúc nhất thời không nhúc nhích được, cộng thêm phòng ngự Liêu Trấn càng lúc càng củng cố, Kiến Châu một mặt cũng không cần quá lo lắng.
Nếu như Sát Cát Nhĩ dời về phía tây, Nữ Chân Kiến Châu bị kiềm kẹp, binh mã Tuyên Phủ và Kế Trấn đã điều động được.
- Biên quân tinh nhuệ dũng không kể được. Thiên binh vừa tới Từ Châu, phản loạn tan tác, hoặc chưa tới Từ Châu, nghe nói quân uy dĩ nhiên tán loạn, nhất định tốc chiến tốc thắng.
Mưu kế quan viên Binh bộ suy nghĩ rất là chu đáo, tập hợp các lộ binh mã hợp kích Từ Châu, ưu thế như vậy, lại có biên quân tinh nhuệ ở đây khẳng định đủ để tốc chiến tốc thắng, hoặc là chỉ cần uy thế tầm vóc như vậy, liền sẽ dọa phản loạn Từ Châu sợ tới mức không chiến tự tan, tiêu tốn không có bao nhiêu thì giờ. Các lộ binh mã liền quay về bổn trấn, không chậm trễ phòng ngự bên này.
Có người nói “bàn việc binh trên giấy” có người nói “Triệu Quát dẫn binh”, nhưng mưu kế này sau khi đề xuất ra, mọi người lại cũng không đào ra tật bệnh gì. Tin tức bộ lạc Sát Cáp Nhĩ sớm đã truyền khắp kinh sư. Như nay người Sát Cáp Nhĩ không tới bốn vạn, ngựa không đủ năm vạn, nhân mã già yếu tật bệnh, không chịu nổi một đòn. Việc này do thương nhân đất Tấn tra rõ truyền khắp, mọi người đã sớm biết, cũng đã sớm thoải mái thở ra.
Càng mấu chốt hơn chính là biên quân, trong lòng tất cả mọi người thân sĩ bá tính quan lại Đại Minh, biên quân đất cửu biên là tinh nhuệ nhất đẳng dưới gầm trời này, bọn họ ở biên ải quanh năm chiến đấu ác liệt với giặc Thát, sớm đã quen với máu lửa, vô cùng dũng mãnh gan dạ, Đại Minh từng náo qua bao nhiêu nhiễu loạn. Năm đó Bạch Y thần binh của Lưu Lục, Lưu Thất kia, cưỡi ngựa tung hoành đại giang nam bắc, quan binh đất liền không chịu nổi một đòn. Nhưng cuối cùng thế nào, Giang Bân dẫn thêm ngàn biên quân Liêu Trấn liền san bằng rồi. Năm Vạn Lịch giặc Oa gần ba mươi vạn xâm nhập Triều Tiên, cuối cùng như thế nào, bị hơn bốn vạn biên quân Liêu Trấn đánh cho bỏ chạy về Oa quốc. Càng không cần nói tới những thiết kỵ giặc Thát uy hiếp Đại Minh mấy trăm năm kia, là dựa vào ai chống đỡ, còn không phải biên quân.
Đương nhiên, cũng có mấy lần ngăn không được như vậy, tuy nhiên phần lớn thì giờ vẫn là ngăn chặn được. Biên quân tinh nhuệ như vậy, hơn nữa một lần động dụng gần ba vạn, đối phó phản loạn Từ Châu vẫn không được giống như chém dưa thái rau, nghi ngờ duy nhất chính là phải mau, sau khi bình giặc phải nhanh một chút trở về bổn trấn, tránh cho bị giặc Thát phương bắc thừa dịp trống không mà vào.
Sau khi mưu kế này đề xuất ra, người đảng Đông Lâm áp chế tất cả tiếng phản đối, do Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh, Thủ phủ Nội các Diệp Hướng Cao thúc đẩy, đưa tới trước thiên tử ngự lãm, cung thỉnh thánh thượng cho lời chỉ dạy. Quan viên dưới gầm trời này, người đứng hàng thứ nhất là Thủ phủ Nội các, thứ hai là Lại bộ Thượng thư, có hai người bọn họ dẫn đầu, lại có một đám vây cánh đánh trống reo hò bên dưới, trong triều thần không có lý không qua lọt, mấu chốt vẫn là xem thái độ trong cung.
Hiện giờ Thái giám chưởng ấn Ty Lễ Giám Vương Thể Càn đối với Ngụy Trung Hiền đã không phải nói gì nghe nấy như vậy, âm thầm xã giao với Đông Lâm, ông ta bên này ngược lại dễ nói, mấu chốt vẫn là xem Ngụy Trung Hiền, tuy nói ông ta đã khiêm tốn, nhưng trong mỗi ngày đại Thái giám đi theo thiên tử vẫn là chịu đủ mây mưa thất thường, hoạn đảng nói vậy cũng biết một khi động binh tiêu diệt thành công, lập tức chính là ngày tàn của hoạn đảng.
Nhưng bất ngờ chính là, trong cung không có bất kỳ ngăn trở nào, hoàng đế Thiên Khải chuẩn y mưu kế này, các nơi Ty Lễ Giám, Ngự Mã Giám đều không có bất kỳ trở ngại nào, trong cung ngoài cung ở trong chuyện này đạt thành nhất trí, dựa theo tin tức trong cung truyền tới, hoàng đế Thiên Khải đã từng hỏi qua ý kiến Ngụy Trung Hiền, ông ta chỉ nói khả thi, nhưng phải dùng một hạng người lão luyện thành thục đốc suất đại quân.
Hoạn đảng không ngờ không ngăn cản, bọn chúng rốt cuộc muốn làm gì, vốn định sửa soạn điều động người đảng Đông Lâm can gián ác đấu một trận ngược lại trở thành nghi thần nghi quỷ, lập tức kinh sư không ít quan viên một phe cánh hoạn đảng dần dần thể hiện thiện ý với đảng Đông Lâm, bọn họ đã không cầu xin giữ được quan chức, chỉ cần được thái bình thoát thân. Tới lúc này, chúng thần đảng Đông Lâm mới ý thức dược hoạn đảng xác thực sẽ không cản trở, hơn nữa hoạn đảng đích xác ngày tàn tới rồi.
Sĩ tử văn nhân các nơi đều là chí khí dâng cao, từ khi Vạn Lịch mệt mỏi tới hoạn đảng năm Thiên Khải chuyên quyền, rốt cuộc lại tới lúc chúng chính doanh triều, về sau ngàn khó vạn hiểm vô số phiền não đều tan thành mây khói, định xong được chính trị thanh minh, quốc gia cường thịnh, trùng hiện cai trị thời tam đại.
Có tin tức truyền tới, ở Thiên Tân dọc tuyến tào vận, các nơi Lâm Thanh, nhà kho công, nhà kho tư toàn lực cung ứng quân lương, quân tư trâu ngựa từ từ cũng sẽ sung túc, đây khiến lòng tin của chúng nhân lại cao hơn rất nhiều, ngay cả phản đối của quan viên Sơn Đông cũng tiêu tan. Ai cũng không ngờ được, bọn phú hào Giang Nam một văn tiền thuế cũng không muốn giao nhiều hơn không ngờ biết tự mình muốn nối thông với thương nhân buôn lương thực tào vận, làm ra chuyện ích nước lợi dân bậc này.
Có văn sĩ kinh thành viết như vầy.
- Một cân lương thực làm sao bì được một thước vải, như thế nào bì được một cân muối, không cần phải nói tới một cân rượu, một cân sắt. Khả năng người đọc hiểu không có bao nhiêu, chỉ cho là nói xằng nói bậy.
Quân nghị bậc này cũng không có cơ mật gì đáng nói, mỗi người đều đang nghị luận, người người đều đang đưa lên lời hiến kế, chỉ nói phản tặc Từ Châu kia bế tắc, vốn dĩ không có khả năng hiểu biết, cho dù đã biết, bị dọa vỡ mật hướng triều đình xin hàng hoặc là tản đi ngược lại bớt một phen khí lực.
Trong lúc huyên náo sôi trào này, Tuần phủ Phượng Dương mới nhậm chức Triệu Ngạn dâng sớ thỉnh tội, tự nói rõ chiêu an bất lợi có tội, xin về quê giữ xương cốt. Chó rơi xuống nước không còn hơi sức bậc này vốn dĩ không có người nào đếm xỉa tới, bản thân mình không bằng lòng đứng cùng một chỗ đó là tốt nhất, tức khắc chính là chấp thuận, nhưng chức quan của Tuần phủ Phượng Dương không có ai ngồi, mà là bảo Tuần phủ Ứng Thiên thay mặt, đây cũng là càng tiện cho các lộ binh mã Giang Nam bắc tiến, tạm thời ứng biến.