Lâm Thanh ở Sơn Đông thậm chí ở trong năm tỉnh phía bắc là đất giàu có đông đúc mấy hạng đầu, bọn họ bằng lòng chi tiền, chi lương, nhất định là bỏ vốn liếng lớn. Tuy nhiên Hứa Dũng và Lý Ngọc Lương dẫn đội tới nơi này chỉ là đuổi người rời khỏi, không có làm bất kỳ hứa hẹn và hồi đáp nào, chỉ nói đợi đại quân đi vào lại tính toán tiếp. Sứ giả kia ngược lại không kiêu ngạo không siểm nịnh, ngoại trừ nói chỗ tốt bên phía Lâm Thanh cho được, còn nói trong thành Lâm Thanh bất cứ lúc nào cũng triệu tập được dân tráng vượt quá vạn, lương thảo trong thành đủ để ăn dùng một năm trở lên, đại quân muốn đánh hạ e rằng sẽ phải tổn thương nguyên khí. Hứa Dũng và Lý Ngọc Lương đều là cười xòa.
Sau khi sứ giả hậm hực trở về thành, Lý Ngọc Lương liền bắt đầu phát động quen biết của Lý gia, triệu tập lao dịch và dân tráng tề tựu tới bến thuyền Vận Hà Lâm Thanh, bắt đầu sửa soạn vì đại quân sắp tới. Còn Hứa dũng bắt đầu nhằm hướng bắc phái ra khinh kỵ thám mã, ngoại trừ tin tức tai mắt ngầm truyền về, còn muốn có quân tình biến đổi tức thời trên chiến trường.
Khiến quân tiên phong của Triệu Gia Quân có chút bất ngờ chính là, triều đình và quan quân tới lúc này còn chưa có cử động gì. Thương nhân bán dạo còn ở dọc Vận Hà xuôi nam, rất nhiều người là sau khi tới được đoạn đường Lâm Thanh mới nhận ra đại đội nhân mã của Triệu Gia Quân, mọi người theo đó muốn tránh né binh tai, nhưng quân sĩ Triệu Gia Quân trên bờ vốn dĩ không đi quấy rối chặn lại, chỉ là theo dõi chặt một chút. Không ít người dứt khoát tiếp tục xuôi nam, hoặc là đi tới nơi nhắm tới của mình, lại không có người nào dám đi trở lại, cũng không phải nói nhân mã Từ Châu cản lại, mà là đại quân triều đình đi ngang qua, chính là binh tai thật sự rồi.
Đợi lúc đại dội nhân mã Triệu gia quân tới được bến thuyền Lâm Thanh, ở bến phía Bắc Trực Lệ rốt cuộc có tin tức truyền trở về. Một vạn năm ngàn binh mã Tuyên Phủ, tám ngàn ibnh mã Kế Trấn, cùng với hai vạn doanh Bắc Kinh đã ở Thiên Tân hội họp, binh mã trấn Bảo Định đã tới được Túc Ninh phủ Hà Gian, binh mã Chân Định đã tập kết xong, đang chạy tới Hà Gian phủ Hà Gian. Tới lúc gần năm vạn đại quân Tuyên Phủ, Kế Trấn và doanh Bắc Kinh sẽ ở Hà Gian họp với các lộ binh mã, chỉ có điều biên quân Sơn Tây đi được không như ý, hiện giờ mới rời khỏi Cố Quan tiến vào phủ Chân Định
Khoái mã Sơn Đông báo công văn nguy cấp cuối cùng tới được kinh sư rồi, khắp chốn kinh thành đều là tức giận, phản tặc Từ Châu thật không biết tốt xấu, lại dám tự tiện hưng binh, dám tới gần chốn kinh kỳ. Nghịch tặc đại nghịch bất đạo như vậy ngoại trừ tiêu diệt không còn có con đường thứ hai để chọn. Ngoại trừ tỏ thái độ dõng dạc, cũng nhất định phải đối với điều này làm ra ứng đối. Hoàng đế Thiên Khải vẫn luôn ở hậu cung làm thợ mộc, và chơi đùa với đám tiểu thái giám đã chủ trì mấy lần nghị triều, đối với với mấy chuyện này hỏi rất kỹ càng.
Ở trong mắt văn thần Đông Lâm, hoàng đế Thiên Khải là một kẻ bản tính lười nhác, càng bận tâm với hưởng lạc hơn là chính vụ. Hắn hiện giờ chủ trì nghị triều, sau lưng khẳng định có Ngụy Trung Hiền tham dự, đây là hoạn đảng mưu cầu khôi phục, mượn cục diện trước mắt này chèn ép văn thần quyền quý, ý đồ gây họa cho nước nhà! Cho nên phải nhanh một chút làm ra cử động, không được để đối phương thừa cơ hội lợi dụng.
Kinh sư nhanh chóng làm ra ứng đối, mặc dù cái “nhanh chóng” này đã chậm mất nhiều ngày, trước hết lệnh cho Kinh lược Liêu Đông, Binh bộ Thị lang Vương Tại Tấn đốc sư, Tổng binh Tuyên Phủ Trương Kế Tiên làm chủ tướng, thống nhất các lộ đại quân, tiêu diệt phản tặc Từ Châu. Cũng lệnh cấp tốc cho chủ tướng quân coi giữ Hà Gian Dương Triệu Cơ và Dương Quốc Đống suất bản bộ đón đánh phản loạn, khiến cho phản loạn Từ Châu không rời khỏi được phủ Hà Gian, chờ đợi các lộ binh mã mặt khác tụ tập tiêu diệt.
Người quen thuộc tranh giành triều chính đối với an bài này không ngừng tán thưởng, cũng không phải nói đại sự quân lược tuyệt diệu như thế nào mà là bố trí này gần như là đánh đòn vào kẻ đối địch khắp nơi. Chẳng hạn như nói Kinh lược Liêu Đông trước kia là Vương Tại Tấn là bởi vì ý kiến không hợp Tôn Thừa Tông, bị Tôn Thừa tông buộc tội mất chức. Nếu như lần này Vương Tại Tấn tiêu diệt phản loạn lập công lớn, vậy chứng minh Tôn Thừa Tông có sai lầm lớn, không phải người sáng suốt, người như vậy dĩ nhiên không cách nào ở Nội các chủ trì quốc chính.
Mà bố trí Dương Triệu Cơ và Dương Quốc Đống xuất kích cản lại, thì là bởi vì hai gã Tổng binh trước đó lập công chuộc tội đều là của hoạn đảng, phản loạn tuy nói là một đám ô hợp không chịu nổi một đòn, nhưng dù sao về số người chiếm được ưu thế, hơn nữa từng nhiều lần đánh thắng qua đội quân của Dương Triệu Cơ và Dương Quốc Đống này, lần này khẳng định còn thắng được lần nữa. Chính vì mượn được bại tích này công kích hoạn đảng gây họa nước nhà, khiến một phe đảng Ngụy Trung Hiền không an ổn kia không ngốc đầu lên nổi.
Lần này đại quân tiêu diệt, vừa vì Đông Lâm thanh chính lấy công huân, ở trong triều hoàn toàn áp đảo các phe phái đối địch, lại đả kích được một người cạnh tranh Nội các, Thủ phủ, lại giẫm được hoạn đảng xuống dưới, còn tiêu trừ được vây cánh của hoạn đảng. Đây thật sự là an bài vừa mới tính ra được, một khâu thi thố tinh diệu bậc này khắp nơi đều phải nói một tiếng khâm phục.
Triệu Tiến làm ra ứng đối.- Triều đình ứng đối như vậy rất tốt, chúng ta cũng cần phải hết mực khuôn phép. Hiện giờ chúng ta phải làm chính là phái thêm khinh kỵ, bố trí thám tử đi khắp nơi, nhất định không được xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Hiện giờ Lý Ngọc Lương đã vào lúc Triệu Gia Quân hợp nghị có một chỗ nhỏ nhoi, y là một trong những người đưa tin gần kề Lâm Thanh, kỳ thật hạng người này phụ thân của y càng hợp hơn, nhưng Lý tuần kiểm không muốn ra mặt, chỉ là ở thôn trang gần kề vì Triệu Gia Quân kiếm lương thực và sức người.
Sau khi Triệu Tiến dặn dò, lại là mở miệng nói.- Truyền tin gấp cho trong thành Lâm Thanh, sau một canh giờ mở thành đầu hàng. Chúng ta chỉ muốn hoàn toàn khống chế thành Lâm Thanh, sẽ không giết quan thay cờ, cũng sẽ không soát nhà đánh cướp. Quan phủ thân sĩ trên đất này hết thảy trước mắt đều bảo toàn được. Nếu sau một canh giờ không mở cổng thành, vậy xem thành quân địch đối đãi.
Nói xong cái này, Triệu Tiến mắt nhìn Lý Ngọc Lương lại là giảng giải.- Chúng ta lần này đi Bắc Trực Lệ, Lâm Thanh bên này phải làm thành đại doanh hậu phương, tiếp nhận người bị thương, ứng phó lương thảo đồ quân nhu. Chúng ta không được dễ dàng tha thứ một kẻ ở bên cạnh lại không chịu khống chế. Nếu như người trong thành nghĩ mãi không rõ điểm này, vậy cũng đừng có nghĩ nữa.
Lý Ngọc Lương biết rằng đây là chiếu cố của Triệu Tiến đối với y, lo lắng y đối với quê nhà có cái gì không nỡ, vội vàng vâng dạ đi ra ngoài dặn dò, tường thành cao ngất, dùng tên bắn là tới được trên đầu thành.
Đợi Lý Ngọc Lương rời khỏi cửa, Triệu Tiến mở miệng hạ lệnh nói.- Mạnh Chí Kỳ, hiện giờ bố trí chỉnh sửa giá pháo, bất cứ lúc nào cũng sửa soạn nã pháo oanh kích. Lỗ Đại ngươi dẫn theo đoàn Phong Bái trù bị, công thành vào thành giao cho đoàn các ngươi rồi!