Xung phong của đối phương không có khiến cho phương đội Triệu Tự Doanh biến đổi nhịp, bọn họ vẫn là từng bước từng bước tiến lên như vậy, nâng ngang trường mâu bản thân đã khá là cố sức, bắt đầu xung phong, trận hình khẳng định càng thêm hỗn loạn, nhìn thấy bộ tốt quan binh rầm rầm rộ rộ xông lại, vẻ mặt dữ tợn, bụi đất bốc lên trời, nghe thấy tiếng quát thét của bọn đầu mục, bọn gia đinh đều là dừng bước, không kiềm nổi quát to lên.
Ngay một khắc sau đó, đôi bên va chạm!
Trường mâu của phương trận trường mâu Triệu Tự Doanh không ngừng đâm chọc về phía trước, nếu như có người ở chỗ cao trông thấy tình cảnh này, liền sẽ cảm thấy mấy trăm cây trường mâu của phương trận chính diện này, giống như răng cưa lẫn lộn, mà quân Minh xông lại thì giống như thân cây. Răng cưa cứa ngang qua liền có vụn gỗ bắn tung tóe, đó là từng cái tính mạng của sĩ tốt quân Minh, theo cái cưa lớn này không ngừng cứa qua, đại thụ chắc chắn sẽ bị cưa đứt!
Chỉ có điều cưa đứt một gốc cây, mặt sau còn có cây thứ hai, cây thứ ba!
Bộ tốt quan quân đấu với Triệu Tự Doanh mới nhận ra trường mâu Từ Châu dài hơn, không kém hơn mười hai thước, đồ bảo vệ đằng sau mũi mâu cũng có độ dài gần một thuớc. Trường mâu phe mình không đủ đâm tới đối phương, ngược lại sẽ bị đối phương đâm trúng, muốn chém đứt cán mâu đối phương cũng không có khả năng, càng mấu chốt hơn chính là, đối mặt với mình chỉ có lưỡi mâu lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, tìm không thấy bất luận khe hở gì cắt vào được.
Về phần chỗ không có trường mâu kia, thì càng thêm không nhích tới gần được, súng hỏa mai và cung tiễn không ngừng hướng ra bên ngoài nổ vang, rất nhanh đã bắn người ở gần trở lui, thậm chí nhằm về hai phía bắn.
Đao thật thương thật liều mạng chém giết mọi người không sợ, chẳng qua chỉ là một mạng đổi một mạng, nhưng cuộc chiến như thế này khiến lòng dạ bỏ mạng và dũng khí không dễ dàng nổi lên tan thành mây khói. Đây vốn dĩ không phải cuộc chiến đấu giữa người với người, mà là với một bức tường, bên trên vách tường không ngừng có trường mâu đâm ra ngoài, nhìn không thấy bất kỳ cơ hội thắng nào, nhìn không thấy khả năng lay động đối phương nào.
Trần Thăng tay cầm trường đao chiến đấu ở tuyến đầu, nhưng trên đao của y cũng không có dính máu, mấy mươi vị gia đinh tinh nhuệ mặc giáp cầm kích bên cạnh lại có súng hỏa mai và cung tiễn che đậy, ai tới gần phía trước cho được. Sĩ tốt quan quân không ngừng tránh né, không ngừng lui về sau.
Quan quân cũng là chơi trò may rủi tới đánh, bất kể kẻ nào lui về sau đều sẽ bị xua đuổi chạy trở về, không nghe hiệu lệnh lập tức chính là bị chém giết, rất nhiều sĩ tốt quan quân lùi trở về lại bị đuổi tới trước, đụng tới trên hàng ngũ trường mâu chịu chết, sau đó lại lui, lại bị đuổi trở lại.
Trần Thăng quát lớn.- Toàn quân tiến thẳng về phía trước. Tiến lên! Gia đinh ở bên cạnh y gắng hết sức thổi còi, cờ hiệu mệnh lệnh cũng phất ra, các đoàn đi tới nhịp trống lại vang lên, bọn gia đinh đồng thanh hô quát, nâng cao trường mâu cất bước về phía trước.
Vừa di động tiến lên như vậy, binh tốt quân đất Liêu đã sắp giữ gìn không được lập tức đổ sụp, chỉ vỏn vẹn xông lên chịu chết đánh nhau như vậy đều chịu không nổi, đây còn muốn giết sang, ai chống đỡ được. Chẳng sợ đồng quy vu tận cũng là tốt rồi, nhưng đi chịu chết như vậy khó ai bằng lòng. Đằng sau không phải có đội đốc chiến sao? Chúng nếu không nhường đường liền giết con mẹ chúng nó!
Lui về rất nhanh biến thành chạy trốn, chạy trốn nhanh chóng biến thành tán loạn, có người hướng về hai phía chạy trốn, có người hướng về mặt sau chạy trốn, đội đốc chiến mới đầu còn ở trên ngựa liều mạng vung chém, nhưng càng lúc càng không có cách nào ngăn đỡ được đám đông lui trở về phía sau, bắt đầu có người đội đốc chiến bị kéo từ trên ngựa xuống, cũng có người bị loạn đao chém giết, đội đốc chiến cũng bắt đầu trốn, sụp đổ này rốt cuộc không dừng lại được.
****************
Du kích Đồng Thanh Sơn sắc mặt đã biến thành tro tàn, ai cũng nhìn ra được cục diện trước mắt này không có khả năng nghịch chuyển, đến lúc này trốn trở về đón người ra trốn đi, chạy trốn khắp thiên hạ cũng tốt, vào rừng làm cướp làm giặc cũng tốt, đều phải tốt hơn so với chết trận ở đây.
Có người rướn cổ họng hô.- Đồng đại nhân, các huynh đệ không chống nổi, không có nhân mã, chúng ta cái gì cũng không xong. Lưu lại nhân mã, cùng lắm thì lập công chuộc tội!
Không đợi Đồng Thanh Sơn bên này nói, trong lúc đó sau lưng vang lên một mảnh tiếng kêu thảm thiết, chẳng lẽ giặc Từ Châu bọc đằng sau đánh tới. Mọi người nghiêm nghị quay đầu lại nhìn, nhìn thấy binh tốt trốn tới khe giữa trận địa đều bị cung tiễn bắn chết bắn bị thương, còn kẻ bắn tên chính là tinh nhuệ dưới trướng Tổng binh Dương Quốc Đống. Chính vào lúc này, lại nhìn thấy Dương Cốc Thân còn ở bên cánh suất lĩnh đội nhân mã ép sang. Có thân binh Tổng binh Dương Quốc Đống chạy sang hô lớn.- Kẻ lâm trận bỏ chạy lập tức trảm. Toàn quân tiến lên, kẻ lui về sau lập tức trảm!
Hiện tại sắc mặt của mọi người không phải tro tàn rồi mà là một mảnh trắng bệch, thủ đoạn bản thân dùng đội đốc chiến ép bức bộ tốt vừa rồi bị quan quân Sơn Đông dùng ở trên thân của mình.
- Khách quân này quả nhiên là nuôi con mẹ nó ở đằng sau, chịu chết ở phía trước.
- Đồng Thanh Sơn cái tên hồ đồ của nợ nhà ngươi, bị công danh phú quý gì kia làm đầu óc u tối, mang theo các huynh đệ đi tới con đường chết.
- Đừng la hét nữa, quan quân Sơn Đông ép tới rồi!
- Hiện giờ không xông lên không được, bằng không bị trước sau giáp công chính là cái chết, tiến lên đi còn có cơ hội chạy trốn giữ mạng.
Quan quân Sơn Đông không có bất kỳ tình nghĩa gì bức tới gần, mặc kệ quan binh xuất thân Liêu Trấn chần chừ không tiến đều sẽ bị giết chết. Bọn họ bức bách bày trận sẵn sàng đón quân địch như vậy, ngay cả khả năng liều chết tiến lên cũng không có, đến lúc đấy chỉ quay đầu lại đụng tới, lại đi quyết đấu với thiết trận thoạt nhìn không lay động được kia của Triệu Tự Doanh.
**********************
Phương trận các đoàn lữ thứ nhất của Triệu Tự Doanh đi ở phía trước, từng làm sóng quan quân tuyệt vọng ào tới, đã giống như sóng biển đánh vào đá ngầm, mỗi lần đều ở đụng ở trên đá ngầm tan xương nát thịt.
Trần Thăng tiến lên cùng đại đội sắc mặt liền âm trầm hẳn xuống, y nhìn ra được trong bụi đất bốc thẳng lên trời có cờ xí quan quân lay động, khinh kỵ còn đang báo về động tĩnh của đối phương. Địch quân lần này đánh nhau vô cùng dai dẳng, không có tháo chạy dẫn tới cả bàn đều thua mà là giữ gìn áp bức tới, ai cũng biết xác chết đang nằm ngổn ngang trên đất, nhưng hiện giờ đã không có người đếm xỉa tới.
Triệu Tự Doanh dù sao cũng ít người, gia đinh chân chính dù chỉ có không tới năm ngàn, hơn nữa đại bộ phận gia đinh trải qua chiến đấu cũng không nhiều, thế như chẻ tre mới đầu đích xác khiến sĩ khí như cầu vồng, nhưng nếu như không ngừng nghỉ kéo dài nữa, bị ưu thế binh lực của quan quân vây lại, chỉ e là giằng co không được. Theo tình hình đại bộ phận gia đinh đoàn luyện đều là lính mới, phương trận này một khi xuất hiện lỗ hổng, rất có khả năng chính là tai họa.