Y vừa cân nhắc vừa nói, Triệu Tiến cười chỉ vào góc ngoài mô hình thành lũy, giải thích.- Có hỏa pháo đủ nhiều vẫn là đánh mở được. Nhưng nếu không có uy thế tuyệt đối, đánh bất kỳ một góc nào cũng không có cách nào phá hỏng chỉnh thể của thành lũy này. Bên trong rất nhanh đã khôi phục chống cự, giữa mấy góc chi viện lẫn nhau, so với mã diện trên tường thành chúng ta gần thêm một bước. Vừa rồi Đại Thăng nói không tệ, chỗ tinh diệu của thành lũy này ở bên dưới, kỳ thật công sự và chiến hào phía ngoài, các loại tường dương mã, khiến quân thủ trong thành bất kỳ lúc nào cũng ra bên ngoài chi viện chiến đấu. Thủ thành như vậy là phòng ngự chủ động, mà không phải giống như bên kia núp ở đằng sau tường thành tử thủ.
Mọi người vẻ mặt khác nhau, có người bừng tỉnh đại ngộ, có người thì lại mê hoặc không hiểu, thế nhưng sau cùng đều là hiểu được, trước mặt có vật thật ở đâu, vừa mới rồi lại tận mắt nhìn thấy hỏa pháo oanh kích thành trì, hỏi đáp của Triệu Tiến và Trần Thăng lại đánh trúng chỗ yếu hại, mọi người rất nhanh lý giải lĩnh hội được.
Đoàn trưởng đoàn Bi Châu Lý Hòa đứng ở chỗ hơi gần cuối, y đang là một kẻ tuổi tác lớn nhất trong đoàn trưởng và lữ trưởng. Đoàn trường đoàn tuần đinh và đoàn quân sĩ mới lập mới có kẻ không kém hơn y. Cho nên trong những lúc thế này, Lý Hòa trước giờ đều rất yên lặng khiêm tốn, nhưng nghe thấy những lời này trên mặt vẫn là không kìm nổi toát ra thần sắc khâm phục.
Trước khi gia nhập Từ Châu, Lý Hòa vẫn cảm thấy hành quân đánh trận chẳng qua là dựa vào luyện tập thường ngày, dựa vào dũng mãnh lâm chiến. Lúc nói chuyện phiếm với Lê Đại Tân nói tới binh pháp đều là vô dụng. Nhưng sau khi gia nhập Triệu Gia Quân, đối với loại sự tình coi trọng cách làm khuôn phép đạo lý này lại rất không quen, tuy nhiên theo theo lịch luyện tăng thêm nhiều, y lại càng ngày càng quen tác phong như vậy.
Biết như thế nào, biết tại sao phải như vậy, vào lúc huấn luyện và lâm chiến, liền thêm điều chỉnh và chấp hành chính xác, Triệu Gia Quân cũng coi trọng lâm trận quyết đoán, tùy cơ ứng biến. Mặc dù bởi vì thực lực hùng mạnh ứng dụng không nhiều, nhưng ngay khí ngươi bình thường chiếu theo khuôn phép và quân kỷ đi huấn luyện, biết các loại duyên cớ và lý lẽ, vào lúc gặp phải đủ loại tình hình, liền sẽ nhận ra kỳ thật cũng không có nhiều tùy cơ như vậy. Các loại sự tình nảy sinh ngươi cũng có điều lý giải, hoặc giả biết lý lẽ bên trong, vậy dĩ nhiên tìm ra cách lý giải được trong huấn luyện và học tập ngày thường dùng tới.
Trước khi tiến vào Triệu Gia Quân, Lý Hòa cảm thấy tự mình xuất chiến, gặp được kẻ địch thực lực không kém hơn mình, mười lần chiến ba lần thắng đã là không tệ. bởi vì gặp phải tướng địch dụng binh linh hoạt, hiểu được được kế sách, bản thân thì không có cách nào, chẳng qua là dựa vào một cỗ sức mạnh hung hãn xông tới đánh nhau ác liệt. Nhưng sau khi gia nhập Triệu Gia Quân, Lý Hòa cảm thấy gặp được kẻ địch thực lực không thua kém mình, nếu như không có điều kiện cực đoan gì, mười chiến ba thắng còn dễ nói, nhưng nhất định sẽ không có đại bại gì. Ít nhất cũng là đánh ngang tay, bởi vì theo loại đòi hỏi quy chế này của Triệu Gia Quân, biết ứng phó các loại tình hình, sẽ không phạm vào sai lầm không hiểu ra sao gì kia.
Triệu Tiến bắt đầu nói cặn kẽ.- Kỳ thật địa hình bao bên ngoài lăng bảo này đã trải qua xử trí, bình thường hỏa pháo khai hỏa, cũng rất khó bắn tới sĩ tốt trong chiến hào, đạn pháo sẽ phải rơi ở chỗ này.
Lý Hòa tại thời khắc này lại có chút thất thần, y đột nhiên nghĩ tới, nếu Triệu Gia Quân này thúc đẩy mở rộng quy chế này ra thêm nữa, danh tướng liền sẽ càng ngày càng ít, về sau tướng lĩnh nổi danh sẽ không ở trong lúc lâm chiến quyết đoán mà là sẽ ở trên đại thế và sơ lược, tướng lĩnh Triệu Gia Quân liền giống như công cụ trong công xưởng đồ sắt gia công ra, đều là dùng máy móc sức nước nghiền ép ra, từng cái hình dạng và khuôn mẫu đều không khác nhau.
Nghĩ tới đây, Lý Hòa quay đầu lại nhìn bọn học đinh tập trung tinh thần, đột nhiên nghĩ tới, chờ thế hệ này của bọn họ lớn lên, võ tướng khi đó và hiện giờ, nhất định có rất nhiều khác biệt. Bọn họ dẫn quân sĩ quân binh đánh trận nhất định sẽ rất vô vị, nhưng rất khó thua trận. Đợi con mình sau khi lớn lên, cục diện khẳng định lại có khác biệt rồi.
Lý Hòa nhớ tới lấy bà vợ như hoa như ngọc kia, ngẫm lại con trai vừa mới hai tuổi của mình, trên mặt đã hiện lên ý cười, không nhịn nổi liền suy ngẫm. Bản thân trước kia lang thang ở Dương Châu và Thái Châu, liệu có lưu lại con riêng gì hay không, nếu như có sớm một chút đưa tới học đường võ quán mới là khẩn yếu.
- Tướng gia, Lâm Thanh đầu hàng rồi.
Đang lúc giảng giải, phía trước đã mang tới hồi đáp trong dự liệu, Triệu Tiến không có để ý quá nhiều, chỉ là trả lời một câu.- Bảo bọn họ mau chóng dọn sạch cổng thành, sau đó đoàn Phong Bái trấn thủ tường thành và các nơi yếu hại. Đoàn Túc Châu vào thành giữ gìn trị an. Nơi chốn dính tới quan phủ không cần động thủ, nhốt lại thì tốt rồi. Bảo đảm đầy đủ lương thực nước uống cho chúng ta. Ngày mai đoàn Bi Châu càn quét xung quanh thành Lâm Thanh, bảo đảm không có tai họa ngầm.
Đoàn trưởng bị điểm tới tên đều vội vàng vâng dạ, đều tự chạy đi an bài, mặt trời kia sắp xuống núi, trong ngoài thành Lâm Thanh bắt đầu trở nên yên lặng.
Ngoại trừ Từ Châu cùng với phương viên khống chế, Đại Minh bất kể một nơi nào đều có cung một tính, đó chính là một khi có thiên tai nguy cấp, tất nhiên sẽ có họa người nhân lúc cháy nhà đi hôi của, luôn có vô lại lưu dân, nhìn thế cuộc dần loạn, tụ tập lại giết người phóng hỏa, muốn làm gì thì làm. Ngay khi tiếng pháo ngoài thành Lâm Thanh vang lên, lòng người trong thành bàng hoàng, lập tức liền có người tụ tập lại với nhau gây rối, nhằm hướng những đại hộ nhà cao cửa rộng bình thường kính sợ ngưỡng mộ kia, đi phát tài vui vẻ một phen.
Ngoài thành vắng lặng, trong thành lại đã loạn thành một cục, tới lúc này, ngược lại là Vân Sơn Hành trong đoạn tháng ngày trước đó bị người ta bài xích lạnh lùng có cử động. Bọn họ tổ chức tiểu nhị tráng niên lại, hộ vệ tiệm buôn, nhân tiện bảo hộ gia đình gần kề, những nhà đó cũng có tráng niên dũng đinh, chỉ là gặp phải chuyện bàng hoàng không biết nên ứng đối thế nào, Vân Sơn Hành tổ chức cái này đã có dự án, trải qua điều phối chỉ huy của bọn họ, những kẻ tặc phỉ thừa lúc cháy nhà đi hôi của rất khó tiến công vào.
Trong nhà Lý Ngọc Lương canh giữ cũng giống như vậy, rất là có kẻ sang kiếm tiện nghi, một là cảm thấy Lý gia này thông đồng với giặc Từ Châu, quan phủ đã mặc kệ không hỏi tới, đợi sự tình lần này qua rồi, không thiếu được phải hỏi tội hạ ngục. Hiện giờ mọi người trước tiên soát nhà, cũng coi như dân vì quan trừ hại. Chưa từng ngờ rằng người Lý gia trông coi toàn là tặc đồ vong mạng tốn món tiền lớn mướn tới, là vì làm nội ứng sửa soạn mở thành. Đây thật không phải Nội Vệ trước đó chào hỏi qua, mà là bản thân Lý gia làm sẵn, cha con Lý gia cảm thấy làm việc vì Từ Châu quá ít. Đám ô hợp tạm thời tụ tập nào chém giết qua được tặc đồ vong mạng, lập tức bị giết hoa rơi nước chảy.