Nói đến đây, Triệu Ngạn lắc đầu không nói gì nữa, có lẽ là mỏi mệt và cơn buồn ngủ kéo đến, hoặc là nghĩ những gì bản thân mới nói thực sự không có khả năng. Thôi Văn Thăng trước sau vẫn ung dung dựa vào vách xe, khẽ cười nói.- Triệu đại nhân, ngài đã từng làm Đại tư mã. Mông Cổ thảo nguyên, Nữ Chân Kiến Châu kia từng đánh thắng đánh bại chúng ta, ngài có phải hay không sẽ thấy gấp gáp. Giặc Thát man di xâm lược là muốn cắt đứt kế thừa và pháp chế của chúng ta, nhưng Từ Châu làm loạn, bình thường thì cho là nghịch tặc nhưng đợi làm lớn rồi thì có phải lại thấy là cũng chẳng là gì, cùng lắm chỉ là triều đại thay đổi thôi.
Từ Châu là một góc giang sơn, bách tính Từ Châu là con dân Hoa Hạ, triều đại thay đổituy nói là đại sự nhưng mấy ngàn năm truyền tục cũng không phải cái gì khai thiên lập địa, chẳng qua chỉ là thay đổi luân phiên bình thường mà thôi. Nếu thật nghĩ đến đây thì thật sự là không có gì to tát rồi. Năm đó Kim diệt Bắc Tống, Nguyên Mông diệt Tống, đó mới là điều mà dân chúng triều Minh thật sự lo lắng. Dưới trị vì của Nữ Chân và Nguyên Mông, người Hán không ngóc đầu lên được, nếu như cũ vẫn là người Hán trị thế thì cùng lắm là thay đổi cái tên mà thôi, mọi người vẫn theo như con đường cũ mà làm.
Triệu Ngạn theo đó thở ra một hơi, rồi lập tức lại lắc đàu, dở khóc dở cười nói.
- Thôi công công, lời này không khỏi quá đại nghịch bất đạo rồi. Hiện giờ còn chưa có nười dám nói tạo phản, triều đình hết thảy cũng vẫn như thường, làm sao lại nói đến việc thay đổi triều đại rồi. Chớ có lên tiếng. Hiện giờ Xưởng Vệ của Ngụy công công bên kia đều trở về rồi nhưng tai mắt ngầm ở Đông Lâm bên kia vẫn còn hung hãn lắm, lời này của chúng ta nếu như truyền đến tai chúng thì chính là vạn kiếp bất phục rồi.
Thôi Văn Thăng cười cười, vẻ mặt bất cần đời, cũng không lại nói thêm gì nữa. Triệu Ngạn đêm qua uống rượu đến khuya, sau bữa cơm trưa đã có chút không chịu nổi rồi, lại không muốn thất lễ trước mặt Thôi Văn Thăng nên cứ mơ mơ màng màng chống đỡ như vậy.
Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, Triệu Ngạn hốt hoảng nghĩ đến Thôi thái giám nói cũng thật không sai, người thân đang trong kinh thành đều biết tình trạng Đại Minh ngày nay thật sự là ngày càng xuống dốc. Liêu Trấn bị Nữ Chân Kiến Châu đánh đến hoa rơi nước chảy, tây nam bên kia dây dưa liên lụy đại quân hoa phí quân lương, hiện tại lại náo thêm vụ Từ Châu. Đem so sánh với nhau, Từ Châu đúng là một lựa chọn không tồi, xem kiêm trúc ven đường ngay ngắn, dân chúng bận rộn sung túc, còn cả đê đập Hoàng Hà vô cùng kiên cố rồi cả binh mã hổ lang trong lời đồn, thật đúng là có vài dấu hiệu thay đổi triều đại, ước chừng chức quan mình cũng làm không lâu nữa, đến lúc đó hồi hương là được rồi.
Nghĩ đến đây, Tuần phủ Phượng Dương mới nhậm chức Triệu Ngạn lại không kìm được rung mình một cái, bản thân hồ đồ rồi, lại nghĩ đến việc đại nghịch bất đạo bậc này. Thôi Văn Thăng cười nói.- Triệu đại nhân, cái tuổi này của chúng ta cần phải để ý đến dưỡng sinh, tiết chế, không được quá phóng túng nữa.
Triệu Ngạn cười khan hai tiếng, cũng không tiếp lời, tiếp tục ngồi ở nơi đó gật gù. Thái giám Thủ bị Phượng Dương Thôi Văn Thăng híp mắt đánh giá đối phương, trong lòng không hiểu sao cũng cười thầm. Các ngươi cho rằng đến triều đại mới dựa vào văn chương Thánh Nhan lại có được công danh phú quí sao? Thật đúng là nằm mơ. Thể chế Từ Châu là muốn đào ngược mệnh căn của người đọc sách khắp thiên hạ, buồn cười là văn nhân sĩ tử trong thiên hạ còn không biết thế nào, thậm chí còn không ít người nghĩ rằng cho dù triều đại thay đổi, bản thân dựa vào đọc sách, văn chương cũng có được công danh phú quí.
Giặc Thát kia nếu nắm thiên hạ, chỉ sợ còn muốn mở khoa cử giăng lưới lùng bắt anh hùng khắp thiên hạ. Còn nếu Từ Châu Triệu Tự Doanh thay đổi triều đại chỉ sợ mấy người đọc sách thánh hiền muốn khóc cũng không kịp rồi. Thôi Văn Thăng vừa nghĩ vừa lắc đầu, nghĩ thầm mình cần gì phải phí tâm, sau khi Ngụy Trung Hiền hồi kinh, rất nhiều việc trong thiêm hạ đều sẽ thay đổi, chẳng hạn như chức quan Tổng đốc tào vận của Thôi Văn Thăng bị tước đoạt rồi. Tào vận và văn thần Đông Lâm dính líu cực lớn, dĩ nhiên sẽ không để cho một hoạn quan nhìn chằm chằm, hiện giờ Thôi Văn Thăng trên thân chỉ có một chức Thái giám Thủ bị Phượng Dương, phỏng chừng cũng không quá dài lâu.
Hảo hữu trong cung của Thôi thái giám đã viết thư sang nói hóa ra đám người Vương Thể Càn cúi dầu trước Ngụy Trung Hiền hiện giờ cũng không còn an phận nữa. Nếu Ngụy Trung Hiền đã không độc bá nội cung được nữa, mấy bọn người này dĩ nhiên sẽ không kìm lòng được. Tranh giành đi, cũng không còn bao nhiêu năm tranh đấu được nữa rồi. Thôi Văn Thăng vừa nghĩ đến cũng có chút tang thương.
Đợi xe ngựa đến gần Hà gia trang dừng lại, thì từ trên xe ngựa, Thôi Văn Thăng và Triệu Ngạn hai vị đại thần chiêu an mới mơ màng tỉnh lại. Hai người đối mắt nhìn nhau cười xấu hổ, nhất loạt xuống xe. Mặt trời sắp xuống núi, ánh chiều tà rực rỡ huy hoàng, nhuộm mọi vật chìm trong màu vàng kim đỏ rực, Thôi Văn Thăng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, sau khi xuống xe loạng choạng, mũ trên đầu rơi xuống đất. Triệu Ngạn cười, khom lưng nhặt lên, đưa cho Thôi thái giám, bàn tay đang đưa giữa không trung khựng lại, ngạc nhiên hỏi.- Thôi công công, tóc ngươi thế nào lại bạc trắng vậy?
Thôi Văn Thăng và Triệu Ngạn là người quen cũ. Lúc Thôi Văn Thăng bởi vì vụ án hồng hoàn mà bị đày ra khỏi kinh, cơ duyên xảo hợp, Triệu Ngạn mới gặp Thôi Văn Thăng. Khi đó Thôi Văn Thăng chẳng qua chỉ có vài sợi tóc bạc, vậy mà mới vài năm không gặp, ông ta đã bạc trắng cả đầu, không thấy một sợi đen. Đến lúc này, Triệu Ngạn mới nhận ra Thôi thái giám đã già nua không ra hình dáng nữa rồi.
Tiếp nhận mũ, giơ tay phủi đi tro bụi, Thôi Văn Thăng bình thản nói.- Hai năm nay, tâm sự nhiều, tóc cứ như vậy mà bạc rắng.
Đối với sứ thần đến chiêu an, Hà Gia Trang đã an bài sẵn khách điếm trọ lại, không nói đến cảm thán của Thôi Văn Thăng và Triệu Ngạn, mấy thuộc lại theo Triệu Ngạn đến đây lại vô cùng bất mãn. Trong suy nghĩ bọn hắn, triều đình đồng ý chiêu an tặc nhân đã là phúc khí đời trước của bọn chúng, mình theo đến đây nhất định cũng hưởng không ít lợi lộc, đối phương muốn lấy lòng đại thần tuyên chiếu chiêu an chả lẽ không phải nịnh nọt người bên cạnh hay sao?
Thế nhưng ở trong địa phận phủ Tế Nam, Đông Xương còn tạm chấp nhận, chứ sau khi vào phủ Duyện Châu, vênh mặt hất hàm sai khiến liền không còn bất kì đáp lại nào, muốn phát tác gây rối thường sẽ bị giáo huấn rất thảm, nhìn quân địch sát khí dày đặc, ai cũng không dám cao giọng lên mặt. Sau khi đến Từ Châu này, thấy phồn hoa đông đúc giàu có ở đây, vốn tưởng rằng có cơ hội phát tài, vốn tưởng rằng được khoái hoạt vui sướng, không ngờ đến lại bị bọn người cầm đao hung ác trông nom rất kĩ, đến tự do hành động cũng không có. Đây nào phải phát tài gì, rõ ràng là đi theo chịu tội.