Còn có một điểm, cảng Hải Châu hiện giờ là cảng biển tiếp tế tiếp viện neo đậu đáng tin cậy duy nhất của đội thuyền bắc tiến, nếu như muốn làm ăn buôn bán ở phương bắc Đại Minh hoặc là Liêu Đông, Triều Tiên, thậm chí dọc con đường đi tới Oa quốc, cảng Hải Châu trước mắt đều là điểm nút trọng yếu, thậm chí không có cảng này tuyến đường đi về hướng bắc cũng trở nên rất không đáng tin, dù sao thuyền biển của Đại Minh đều là đi đường bằng kim chỉ nam, nhất định phải dọc theo bờ biển và đảo nhỏ tiến lên.
Triệu Tiến đối với điều này rất cấp bách.- Chúng ta vẫn là phải có đội thuyền của chính mình, kiếm tiền là thứ yếu, mấu chốt là nắm giữ chủ động.
Người Nội Vệ đã sửa soạn ở cảng Hải Châu thêm thêm số người, nhưng mục đích chủ động phái thêm người không phải vì theo dõi mà là khảo vấn những tù binh trên thuyền Tây Dương này, người sau lưng chỉ điểm làm rất khéo, tuy nhiên gia đinh Nội Vệ sang đây khảo vấn không phải vì truy hỏi kẻ chủ mưu, mà là vì móc ra toàn bộ kỹ năng và tri thức của tù binh.
Đợi quay về chỗ Triệu Tiến ở, Thạch Mãn Cường liền tự nhận sai lầm.- Đại ca, tiểu đệ lần này không làm tròn bổn phận.
Tuy nhiên lời nói được một nửa đã bị Triệu Tiến ngắt ngang, nhưng thần sắc của Triệu Tiến cũng không phải an ủi hay là vô vị, có chút vô cùng trịnh trọng nói.- Chúng ta đánh đông dẹp bắc chết không nhiều, đệ lần này hao tổn gần trăm huynh đệ, nhưng đây không phải sai lầm của đệ. Nếu chúng ta gặp phải kẻ địch giống như chúng ta, thậm chí còn mạnh hơn cả chúng ta. Chiến đấu đều sẽ không thoải mái như vậy. Hỏa pháo rền vang, súng hỏa mai đồng loạt bắn, sau đó trường mâu mặt đối mặt đâm vào, làm sao có khả năng chết bị thương ít đi. Khổ luyện chăm chỉ luyện chính là vì những sửa soạn này.
Nghe được lời của Triệu Tiến, Thạch Mãn Cường mở to hai mắt nhìn, từ sau khi rời khỏi trấn Hoài Bắc y vẫn luôn là khí độ trầm ổn, nhưng hôm nay lại mấy lần giống như lúc nhỏ, động một chút liền kinh ngạc chấn động. Ở trên thuyền nghe thấy một chiến thuyền Tây Dương sẽ có hơn trăm khẩu hỏa pháo, hiện giờ lại nghe thấy Triệu Tiến nói lời này, y lập tức kịp tỉnh táo, nghiêm túc nói.- Đại ca, trên đời này còn có binh mã mạnh hơn cả chúng ta sao? Hoặc là còn có không kém hơn chúng ta sao? Chẳng lẽ là Nữ Chân Kiến Châu kia? Hay là nơi Mông Cổ? Không nên a!
Triệu Tiến lắc đầu, trầm giọng nói.- Nữ Chân Kiến Châu không tệ, thế nhưng bọn chúng là một lộ khác. Huynh nói tới chính là kẻ địch hẳn là ở ngoài ngàn dặm. Vào lúc chúng ta còn sống sẽ không kéo tới, nhưng Văn Hương Giáo năm đó dùng yếu lĩnh của chúng ta luyện ra được mấy ngàn nhân mã. Liệu có người khác tới làm như vậy hay không? Đám người Văn Hương Giáo kia chính là gánh hát rong, nếu như người làm việc có lề lối thì sao?
Lời này nói ra khiến Thạch Mãn Cường cũng cả khuôn mặt trịnh trọng, mở miệng nói.- Đại ca, nói lời như vậy, chúng ta hẳn nên mau chóng bình định thiên hạ, tránh cho xuất hiện loại mối họa này.
- Bình định thiên hạ? Nghe thấy từ này, Triệu Tiến không kìm nổi cười, trêu tức nhìn về phía Thạch Mãn Cường, nhưng Thạch Mãn Cường không có một tia vui cười hay nói giỡn, thậm chí dáng vẻ vọng tưởng, cũng không có trịnh trọng gì, dường như đang nói mưu kế hợp tình hợp lý gì đó.
Triệu Tiến lắc đầu, lại cất giọng nói.- Đều lui xa một chút, ta cùng Thạch lữ trưởng có điều cần nói.
Thân Vệ trong phòng đều rời khỏi, bọn gia đinh phía ngoài cũng đi xa, qua hồi lâu có người hô, - Tiến gia, không còn người bên ngoài. Nghe tiếng có vẻ đã đi xa rồi.
Triệu Tiến trầm giọng hỏi.- Thạch Đầu, huynh cho rằng đệ hay nói giỡn với huynh. Nhưng đệ không phải, đệ có phải cảm thấy Triệu Tự Doanh chúng ta nên chủ động xuất kích, đánh bại quân Minh, sau đó chiếm lấy thiên hạ này, huynh làm hoàng đế, mọi người cùng nhau hưởng phú quý?
Thạch Mãn Cường gật đầu, y càng bực bội cử chỉ của Triệu Tiến chần chừ chốc lát mở miệng nói.- Đại ca, tiểu đệ tuy vẫn luôn ở khu bắc Hoài An này, nhưng quan quân chung quanh có dáng vẻ gì tiểu đệ trong lòng nắm rõ. Những quan binh đó ở trước mặt gia đinh chúng ta chính là con chim, con chó kia. Cho dù không động tới hỏa khí, dựa và trường mâu cũng đủ quét sạch sẽ bọn chúng rồi. Quan phủ kia càng là không được, trong công xưởng nông trang của chúng ta không lo ăn cơm không no, ai nấy không lo ấm no, nhưng đệ nhìn xem những bá tánh quan phủ quản kia, ngay cả gia súc cũng không bằng, thật sự là sống không bằng chết!
Lúc nói tới những điều này, vẻ mặt Thạch Mãn Cường đều là thần sắc tự hào, giọng điệu y dần cao, lại bị Triệu Tiến ra hiệu hạ xuống.- Đại ca, chúng ta hiện giờ không đi chiêu mộ lưu dân, nhưng dân chúng của Sơn Đông và Nam Trực Lệ vẫn là không ngừng chạy tới nương tựa, nếu như không phải chúng ta ở Sơn Đông cũng bắt đầu trú đóng khai hoang, bá tánh phủ Duyện Châu kia sẽ bị chúng ta hút khô. Triều đình Đại Minh này đánh trận không bằng trúng ta, quản bá tánh cũng không bằng chúng ta, bằng cớ gì còn cho bọn chúng chiếm cứ mảnh đất lớn như vậy. Đại ca hẳn nên dẫn các huynh đệ đi đoạt lấy. Đại ca, huynh nên làm vị hoàng đế này.
Thạch Mãn Cường nói rất nghiêm túc, Triệu Tiến đã trầm mặc chốc lát, sau đó gật đầu nói.- Thạch Đầu, những lời này hôm nay, ngươi giấu ở trong lòng, chớ nên nói với bên ngoài. Đây là lời nói chỉ có mấy người huynh đệ chúng ta mới biết được, nhất định phải bí mật, hiểu chưa?
Thạch Mãn Cường trịnh trọng trả lời.- Xin đại ca yên lòng!
Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát mỉm cười hạ giọng nói.- Có lẽ người thông minh đoán ra được huynh vì cớ gì không vội. Thạch Đầu, chúng ta hiện giờ quản địa bàn gần bằng một tỉnh, phóng tầm mắt ra nhìn cả thiên hạ, còn là một tỉnh lớn. Chúng ta trước mắt có binh gần mười vạn, người khống chế được hai trăm vạn, người quản hạt trong vùng gần sáu trăm vạn. Chúng ta hiện giờ làm không tệ, binh mã cường tráng, bá tánh no đủ, nhưng chúng ta hiện giờ vẫn chỉ là một phần mười mấy phần của thiên hạ này. Nếu như tính cả thảo nguyên và quan ngoại hoặc là nơi chốn càng xa hơn, chúng ta chỉ là một phần mấy chục phần của thiên hạ này.
Nghe thấy điều này, hơi thở của Thạch Mãn Cường đều trở nên nặng nề mấy phần, y suy nghĩ chẳng qua là hai kinh mười mấy tỉnh của Đại Minh, mà điều Triệu Tiến suy ngẫm cao xa hơn những điều này, nhưng điều Triệu Tiến nói lại không phải vì mục đích này.- Nội Vệ và Vân Sơn Hành mỗi tháng đều có tin tức của thiên hạ. Nói cho các ngươi biết việc lớn việc nhỏ của các nơi. Đệ biết thiên hạ này có bao nhiêu người đói khổ lạnh lẽo, có bao nhiêu nơi chốn không ngớt hỗn loạn không?
Thạch Mãn Cường đích xác xem qua, hơn nữa còn cẩn thẩn nghĩ tới.- Đại ca, trên đời này ngoại trừ Giang Nam và mấy chỗ đại thành, khắp chốn không thái bình. Tiểu đệ cũng không rõ, quan phủ bóc lột dân chúng không ngờ không kiêng nể không có lề lối như vậy. Từng tầng một ăn xuống, chẳng những không có chỗ tốt, còn sẽ gây ra lọan. Sau đó những nơi chốn ăn hết đó cũng không có cách nào tiếp tế hữu dụng.