Hư hại rò rỉ nước này khiến Thạch Mãn Cường rất khinh miệt, thuyền lại còn rò rỉ nước, đồ dùng như vậy làm sao khiến người ta yên tâm. Nhưng lúc này, Lộ Dịch giải thích. – Thuyền rò rỉ nước không tính là vấn đề lớn gì, có thuyền từ Châu Mỹ đến Châu Á dọc theo đường đều bị thấm nước, vẫn chống đỡ được.
Máy thoát nước kia mọi người mới rồi cũng đều thấy qua, nhưng đấy chỉ là một máy móc đòn bẩy, dựa vào hai người ở hai đầu không ngừng lên xuống hút nước tháo nước. Sau khi nghe xong lời giải thích của Lộ Dịch, Thạch Mãn Cường chỉ tay vào nơi đó lắc đầu, nghĩ thầm điều này quá phiền toái, nhưng vào lúc này Triệu Tiến lại rất trầm mặc.
Sau khi xem hết trong thuyền ngoài thuyền, mọi người trở về boong tàu, mùi dưới boong thuyền rất khó chịu, hơn nữa rải quá nhiều vôi sống tiêu độc, càng làm cho người ta cảm thấy không thoải mái, hiện tại ra ngoài đều làm cho lòng dạ dễ chịu. Triệu Tiến nhìn chiếc thuyền rách nát không chịu nổi khác, mở miệng hỏi. – Lộ Dịch, loại thuyền này chúng ta dựa vào để tạo ra được hay không?
Lộ Dịch lập tức kịp hiểu ra. – Được, thuộc hạ xem qua đám thợ cả tạo thuyền ở xưởng đóng thuyền, trước tiên bọn họ đem hình dạng thu nhỏ lại, sau đó dựa theo hình này để thiết kế ra thuyền lớn. Có dáng vẻ thuyền Cái Luân này, lại có đầy đủ vật liệu cùng thợ thầy, chúng ta hoàn toàn tạo ra được con thuyền giống như thế này, thậm chí còn tốt hơn, lớn hơn nữa.
Trên mặt Triệu Tiến lộ ra mỉm cười, ánh mắt trước sau không rời khỏi thuyền Tây Dương ở một bên, tựa hồ đang say sưa suy nghĩ về câu nói lớn hơn tốt hơn nữa của Lộ Dịch, một lát sau, Triệu Tiến mở miệng nói. – Lộ Dịch, từ hôm nay trở đi ngươi ở lại bên này, công việc hiện tại của ngươi chính là kiến tạo lại con thuyền như vậy, huấn luyện thuyền viên cùng thủy thủ như vậy. Thiếu cái gì cứ đề xuất, chỉ cần trong phạm vi Từ Châu làm được, chúng ta liền ưng thuận đòi hỏi của ngươi.
Lộ Dịch vội vàng ưng thuận, thân vệ đi theo Triệu Tiến thầm ngạc nhiên, Tiến gia bản tính điềm đạm như vậy, tính tình Tiến gia thận trọng bình tĩnh như vậy, cực hiếm tỏ thái độ như vậy, dường như mỗi lần hữu hạn cũng đều dính đến Lộ Dịch, Triệu Tiến tiếp tục nói. – Không hiểu đi tra hỏi tù binh, hoặc là bỏ ra một số tiền lớn đi mời bên ngoài, tạo thuyền cũng là như thế, ta muốn nhìn thấy thủy thủ của chính Từ Châu, thủy thủ của bản thân mình, pháo hạm của chính mình. Nếu ngươi giúp ta huấn luyện thành công, đội ngũ này liền giao cho ngươi chỉ huy, quyền thế và của cái của ngươi cùng tương quan đến việc này.
Nghe được lời nói này của Triệu Tiến, Lộ Dịch hít sâu mấy cái, nhưng vẫn không kìm chế được được kích động. Tạo thuyền, hải quân, thậm chí còn dính dáng đến việc buôn bán trên biển, tất cả đều giao cho mình chưởng quản, đây là bao nhiêu quyền thế cùng của cải. Lộ Dịch thậm chí cảm thấy bây giờ mặt biển không phải là màu lam nữa mà là màu vàng cùng màu bạc, bên trong tất cả đều là vàng bạc tài bảo, bản thân mình muốn mò là mò được.
Ở lại Từ Châu vài năm. Lộ Dịch đương nhiên biết cái nhìn của mọi người đối với trên biển, những quan quân cùng sĩ quan Từ Châu luôn rất xem thường sức chiến đấu trên biển, bọn họ cảm thấy chẳng qua chỉ là mượn địa lợi trên biển, cho dù tất cả mọi người đều biết các thương nhân trên biển rất giàu có, lại cảm thấy đây không phải là chính lộ. Nhưng Lộ Dịch lại khác, từ Châu Âu đến châu Mỹ, lại từ Châu Mỹ đến châu Á, một phần cuộc sống Lộ Dịch luôn luôn ở trên biển, y biết biển rộng rốt cuộc có ý vị như thế nào, bất kể là quân sự hay là từ kinh tế.
Rốt cuộc đoàn thể ở Từ Châu hình dạng như thế nào, Lộ Dịch càng ngày càng hiểu rõ, đoàn thể này ở trên biển dường như cũng không làm gì được, hơn nữa đoàn thể này nắm giữ bến cảng, nắm giữ thương nghiệp đô thị, càng có đầy đủ năng lực chế tạo cùng nhân viên tinh nhuệ, nếu tất cả đều do mình chưởng quản, do chính bản thân mình thành lập từ không thành có, điều này thay mặt cho cái gì?
Thay mặt cho vinh quang thật lớn, của cải thật nhiều, tất cả những gì bản thân theo đuổi đều sẽ thực hiện được hết mọi thứ, Lộ Dịch thậm chí còn nghĩ xa hơn nữa, thủy thủ và lính thủy từ Thái gia cùng tàn dư của đám hải tặc mới gia nhập, chêu mộ. Có lẽ ngư dân nghèo khó vùng duyên hải bên này cũng là nguồn vốn tốt. Về phần huấn luyện bọn họ cùng thợ rèn chế tạo thuyền Cái Luân cần có, nếu như tri thức của bọn tù binh không thõa mãn được, vậy thì đi Áo Môn, đi Nam Dương chiêu mộ và bắt cóc, dù sao Từ Châu cũng từng làm như thế.
Bị chuyện này làm cho rúng động cả người Lộ Dịch đều có chút thất thường, lúc từ trên ghe thuyền đi xuống, nếu bên cạnh không có gia đinh giữ, chỉ sợ ngay lập tức bị té xuống.
Thạch Mãn Cường không để ý đến thất thường của Lộ Dịch, đi theo Triệu Tiến hỏi. – Đại ca, nhất định phải dùng thuyền Tây Dương sao? Đệ thấy Quảng thuyền Phúc thuyền bên trong cảng đều rất tốt.
- Thuyền Tây Dương trên mặt biển đi ngàn dặm, Quảng thuyền Phúc thuyền cũng chưa từng đi xa đến như vậy.
- Đại ca, đệ nghe đám thủy thủ trên những chiếc thuyền kia nói, năm đó Thái giám Trịnh Hòa ra biển, cũng là dùng những chiếc thuyền này chạy ngàn dặm vạn dặm.
Tiệu Tiến nói. – Nhưng những năm gần đây không có, hơn nữa trên thuyền của chúng ta vốn dĩ không tiện đặt hỏa pháo, hỏa pháo chỉ phòng ngừa ở trên boong thuyền, cái cực hạn này cũng quá lớn rồi. Câu trả lời của Triệu Tiến khiến cho Thạch Mãn Cường không tranh cãi nữa, nói cho cùng Triệu Tự Doanh vẫn là hệ thống quân trấn, võ sự trước hết.
Triệu Tiến cùng mọi người đến trên bến thuyền, Triệu Tiến nhìn con thuyền bên trong bến cảng một chút, những con thuyền bởi vì pháo chiến bị hư tổn đó đều được sửa chữa, bọn chèo thuyền cùng thợ thủ công cầm công cụ cùng đồ đạc lên thẳng trên thuyền, mỗi chiếc thuyền đều không ngừng bận rộn, cứ như vậy nhìn một hồi, Triệu tiến mở miệng nói. – Thạch Đầu, về sau tất cả tiêu dùng của Trịnh gia ở bến cảng của chúng ta đều tăng giá lên một thành, bất kể là bỏ neo dừng chân hay nhập hàng, nếu bọn họ đến hỏi, ngươi cứ như vậy trả lời. Nếu như có thêm một đợt hải tặc xâm nhập nữa, vậy lại tăng thêm một thành.chúng ta không thiếu lợi nhuận mậu dịch cùng Trịnh gia.
Lời nói này có chút không đầu không đuôi, tuy nhiên Thạch Mãn Cường lại lập tức hiểu rõ. Cho dù hải tặc tập kích, tất cả dấu hiệu đều nói rõ có can hệ đến Chung Bân. Nhưng truy ra rõ ngọn nguồn, chân chính khả nghi vẫn là Trịnh gia, những người khác vốn dĩ không có nhân quả này. Nếu xung đột vì lợi ích, đại bang Chung Bân kia càng có cơ hội tốt, hơn nữa mấy chiếc thuyền Tây Dương tới không khỏi quá khéo, phòng ngự nhằm vào bến cảng không tránh khỏi quá đúng, chẳng qua hết thảy đều không có chứng cứ. Người nhà họ Trịnh còn đang đóng giữ ở gần kề bến cảng, chuyện làm ăn vẫn như thường lệ vận hành, dù là ai cũng không đào ra được lý do.
Chuyện làm ăn vẫn muốn tiếp tục tiến hành, nhưng Triệu Tự Doanh cũng không muốn để cho người ta cảm thấy mình hoàn toàn không biết gì. Cử chỉ này chính là muốn cảnh cáo, nhưng Triệu Tự Doanh cũng bất đắc dĩ, đối với Trịnh gia cũng chỉ làm được như thế này, bởi vì không có thế mạnh trên biển, uy hiếp này cũng chỉ hướng tới lưỡng bại cầu thương.
Tuy nhiên, bến cảng Hải Châu cung cấp muối ăn khan hiếm cho Phúc Kiến, thật sự ra muối Hoài bên này làm ra từ nơi Hải Châu, đối với nhiều nơi chốn đều là mặt hàng rất dễ bán, không chỉ nói đồ sắt Từ Châu làm ra, vải bông và rượu trắng, cùng với việc đủ loại hàng miền nam thông qua cửa sông Thanh Giang bên kia đưa tới, hoặc đòi hỏi của bọn buôn bán trên biển, hoặc là thương phẩm lãi kếch xù, mà những thứ này Từ Châu đều nắm chặt trong tay.
Có thực lực của Triệu Tự Doanh, long đầu đại bang ở trên biển có lẽ hủy diệt được bến cảng Hải Châu này, nhưng lại không có cách nào cướp lấy, trong thiên hạ cũng không có sức mạnh nào tranh đoạt được địa bàn này trong tay binh mã Từ Châu. Nếu đoạt không được, vậy bọn long đầu lấy kinh thương làm mục đích phát tài dĩ nhiên sẽ không quay mặt với của cải của mình, mọi người sẽ không trở mặt đi gây chuyện, chuyện làm ăn vẫn là chuyện làm ăn.