Một phần giảng giải của Cảnh Mãn Thương này khiến mọi người gật đầu, sau khi nói xong, Cảnh Mãn Thương lấy ra một tờ kê khai, cười nói.- Đây là tờ kê khai hàng hóa ta tính toán cảng biển và đại bang cùng kiếm được tiền. Những thứ này Từ Châu chúng ta cũng là cần thiết. Các vị hãy nhìn, nếu như cảm thấy hợp, chúng ta liền ký tên báo tới cửa sông Thanh Giang và Từ Châu bên kia.
Trên tờ đơn có thỏi đồng, đá vôi, da lông cùng với các loại đặc sản của Nam Dương, Mân Việt, hàng hóa buôn bán của Tây Dương, sau đó bên phía Triệu Tự Doanh xuất ra đem bán, từ muối tới hỏa pháo cũng là đầy đủ mọi thứ. Hơn nữa cung ứng được hàng loạt tơ lụa Giang Nam, cái này ở Oa quốc và Nam Dương luôn luôn là món lợi lớn. Nguồn cung ứng của Chúa biển Mân Việt càng xa không tiện bằng nơi cửa sông Thanh Giang, Thạch Mãn Cường như nay cũng biết sơ chữ nghĩa, sau khi đọc sơ qua, đưa ra một câu.- Không bằng tăng thêm thuyền Tây Dương. Ta xem đại ca đối với đại thuyền Tây Dương rất thích thú. Tăng thêm cái này.
Cảnh Mãn Thương cười gật đầu, cầm bút ở trên tờ khai thêm mấy hạng mục. Thành Đại Hổ bên đó hắng giọng mở miệng nói.- Tiến gia còn mang tới tin tức cho khu bắc Hoài An và lữ thứ hai, trước mắt vẫn chưa tới lúc viết văn thành thật, thế nhưng đại thể sẽ chiếu theo như thế mà làm.
Lập tức mọi người trở nên hết sức chăm chú, Thành Đại Hổ và Cảnh Mãn Thương đều là từ Bi Châu bên kia chạy tới bên này, nơi đó cách chính giữa Từ Châu rất xa, mang tin tức bên đó cũng không lạ thường. Thành Đại Hổ cố ý giảm thấp giọng nói xuống.- Lần này thế cục an tĩnh, Tiến gia sẽ tự xưng là Tướng quân, thiết lập quân phủ. Triệu Tự Doanh chúng ta đổi thành Triệu Gia Quân. Đại đội hỏa khí sẽ biến thành doàn. Nếu như sau tháng hai năm nay không có đại chiến, như vậy ngoài thành trì các nơi vẫn là thể chế bây giờ. Phân khu nông khẩn và phân khu điền trang, bên trong thành thì là có Vân Sơn Hành và các đội tuần đinh dần dần nắm trong tay.
Mọi người nghe hết sức chăm chú, Thành Đại Hổ lại là tiếp tục nói.- Sau lần này, phủ Duyện Châu Sơn Đông, phủ Đông Xương, Từ Châu Nam Trực Lệ, phủ Hoài An, phủ Dương Châu, ngoài Trung Đô phủ Phượng Dương, phủ Quy Đức Hà Nam. Mấy nơi này không được có quân trú đóng hoặc là tàn dư quan quân không được loạn động. Thuế phú lao dịch của những nơi này đều do hai phòng nông khẩn và mậu dịch gánh vác.
Nghe Thành Đại Hổ giảng giải, trên mặt mọi người đều có thần sắc vui mừng nổi lên. Đây chẳng khác nào là muốn cính thức thành lập thể chế, càng tới lúc này càng cảm giác tiền đồ không đo lường được. Thành Đại Hổ lại là nói.
- Tiến gia còn cố ý dặn dò, càng tới lúc đó, trên biển liền càng trọng yếu đối với chúng ta. Cho nên lần này tứ gia làm như vậy thì rất tốt. Lữ thứ hai chúng ta và khu bắc Hoài An đều có đại công.
Nói xong lời này, ai nấy đều vui vẻ ra mặt, đây là khích lệ thật lớn nơi này rồi, Thạch Mãn Cường lại không bận tâm điều này chỉ là truy theo hỏi.- Ngụy Trung Hiền không phải ở phủ Hà Gian triệu tập binh mã thiên hạ, sửa soạn quyết chiến với chúng ta sao? Hiện giờ như thế nào? Lại muốn dùng tới lữ thứ hai không?
Chuyện này mọi người đồng dạng bận tâm, Thành Đại Hổ cười nói.
- Đây là tin tức của Nội Vệ, hiện giờ biên quân Sơn Tây và Thiểm Tây đều án binh bất động, biên quân Tuyên Phủ cũng đã rút về. Đạo tràng của Ngụy Trung Hiền kia sắp làm không thành rồi.
********************
Thành Hà Gian phủ Hà Gian vốn là yếu địa binh gia, trấn giữ cửa ngõ phía nam của kinh sư, phòng giữ bên cạnh của Vận Hà Bắc Trực Lệ, nơi này có hai cái Vệ sở là đồn vệ trong Thẩm Dương và đồn vệ trong Đại Đồng, sở dĩ treo hanh hiệu Thẩm Dương và Đại Đồng là bởi vì hai Vệ sở này gần như là hơn trăm năm trước đây đổi thành nơi đóng quân. Hiện giờ khai chiến trông cậy không được, nhưng dù gì cũng là biên chế vạn người.
Ngoại trừ Vệ sở, quân trú đóng bản địa có hơn năm ngàn người, hiện giờ đều tập trung ở trong thôn trấn giữa thành phủ Hà Gian và Hiến huyện. Xung quanh thành trì Hà Gian đã có ước chừng bốn vạn đại quân, ngoại trừ doanh Bắc Kinh và binh mã bản địa, còn có một lộ Tổng binh Dương Triệu Cơ thất lợi của Đại Danh và Hà Nam, mặt khác có một lộ Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống, thu nạp trở lại, mang theo ra ngoài đều là tinh nhuệ và cốt cán, chiến lực vẫn phải có.
Phủ Hà Gian ở Bắc Trực Lệ không được coi là nơi chốn tốt, đất mặn đồng chua đều phải nhiều hơn so với nơi khác, khoảng thu vào túi đều là tìm được trên tào vận Vận Hà, hai năm nay đã bị chậm trễ rất nhiều, lúc này lại có vẻ muốn ra tay đánh lớn, thành phủ Hà Gian cùng với dọc tuyến tào vận quả thật là binh mã sôi sục, dân chúng dĩ nhiên là tiếng oán than dậy đất, mắng không ngớt miệng.
Nếu khai chiến, phủ Hà Gian không có một chút chỗ tốt, nhưng cung ứng lương thảo của mấy vạn binh mã này, dân phu lao dịch lại phải rơi trên đất phủ Hà Gian, thân sĩ dân chúng phủ Hà Gian làm sao nhẫn nhịn cho được. Quan viên phủ Hà Gian ở kinh sư cũng nhận được thư tráp của phụ lão quê nhà, bảo bọn họ bày tỏ lui binh. Phủ Hà Gian tiếp giáp với Sơn Đông, đối với gió thổi cỏ lay bên đó đều vô cùng linh mẫn. Phản tặc Từ Châu có lẽ có gì kia ở phủ Tế Nam và phủ Đông Xương vốn không có vết tích, bọn thương hộ bên đó đều bắt đầu làm ăn bình thuờng, dựa vào cái gì phủ Hà Gian phải bị giày xéo.
Nhưng tất cả mọi người chỉ dám ở sau lưng làm chút thủ đoạn, không người nào dám trước mặt nói cái gì với Ngụy công công, hiện giờ trong phủ Hà Gian kẻ nói chuyện hữu dụng không phải quan viên trên đất huyện phủ châu, mà là Ngụy công công và bọn Xưởng Vệ ông ta mang tới, Phiên Tử của Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ chính là không nói lý lẽ bắt ngay người, thẳng tay giết người là việc tầm thường.
Ở trong thành trì Hà Gian, mọi người càng là nơm nớp lo sợ, từ Tri phủ Hà Gian tới tướng lĩnh các cấp của doanh Bắc Kinh, cùng với hai tướng bại quân Sơn Đông và Đại Danh lui trở về, ai nấy lo lắng đề phòng, mỗi người đều biết rằng Thái giám Đề đốc Ty Lễ Giám Ngụy Trung Hiền tâm tình cực kỳ cáu kỉnh gắt gỏng, hơi có chút không đúng sẽ đánh người giết người.
Hiện giờ bên trong trung khu chỗ ở của Ngụy Trung Hiền, có hai sự tình khẩn yếu nhất, một cái này tiến độ phân phát các lộ quan quân, một cái là động tĩnh của nghịch tặc Từ Châu. Kỳ thật tới lúc này, trong lòng mọi người đều đang lẩm bẩm, đều nói Từ Châu có nghịch tặc có phản tặc, quan quân đích xác cũng tổn thất thê thảm, nhưng vẫn luôn không có quan lại các nơi báo nguy, điều này có phải dính tới cường hào một phương hay không, cho nên mới che đậy lấp liếm như vậy.
Nếu như bá tính cùng khổ, tà giáo yêu nghiệt tạo phản, đại quân vừa tới, ngay cả sẽ có thất bại nhỏ, nhưng cuối cùng khẳng định tiêu diệt được. Nhưng đánh quan quân thảm bại như vậy, khẳng định là tư binh của cường hào một phương, vả lại nói không chừng cũng có muôn vàn quen biết với quan lại khắp nơi. Thậm chí còn có người phán đoán, Từ Châu bên đó có phải là vị quan lớn nào đó đối địch với Ngụy Trung Hiền gài bẫy, đây mới gây họa tới cục diện này.