Nếu như Triệu Gia Quân không chiếm được kho lương này, vậy kiên quyết không được để cho quan quân chiếm đóng, Lý Ngọc Lương ngược lại rất nhanh làm ra quyết đoán, nhưng tâm tình của y cũng rất là nản chí. Phân giải cục diện trước mắt quan quân rất có khả năng thủ không được Lâm Thanh, mấy ngàn kỵ binh quan quân này không chừng cũng sẽ thiêu hủy lương thực này sau đó rút về Bắc Trực Lệ, kết cuộc là là gần giống như nhau, lại khiến cho người ta chán nản buồn bực.
- Đi mau, bảo mọi người sửa soạn, bằng không sẽ trễ! Lý Ngọc Lương thét lớn thúc giục, nhưng vào lúc này cũng lại nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên, điều này khiến cho sắc mặt của mọi người càng khó coi, chẳng lẽ kỵ binh quan quân đã tới rồi. Phải biết đây chính là ngoài thành, kỵ binh quan quan nếu tiến binh thần tốc, đích xác không có gì ngăn cản nổi.
Thế nhưng mọi người nhanh chóng điềm tĩnh trở lại, chính là tiếng chân một con ngựa, cái này mọi người còn ứng phó được rồi, hơn nữa không có cảnh báo cản lại, chắc là người phe mình.
Lập tức liền nhìn thấy mộ con thú cưỡi tới gần, người này và người trước đó tới khác nhau, vẻ mặt y đều là hưng phấn, nhìn từ xa liền ở trên ngựa phất tay hô.- Thiếu gia, đại quân Từ Châu tới rồi! Đại quân Từ Châu tới rồi!
Mọi người lại là sửng sốt, toàn trường hơi chút an tĩnh, lập tức đều hoan hô. Tâm tình này thật sự là thay đổi rất nhanh, trước đó còn cho rằng kề bên tuyệt vọng, đằng sau đó cứu binh liền đã tới rồi. Nếu như tới nhanh như vậy, vậy còn lo lắng gì, đại cục gần như đã định rồi.
Nhưng thật ra lòng dạ Lý Ngọc Lương tỉ mỉ hơn so với người khác, gọi cả hai người báo tin hai phía lại dò hỏi, rất nhanh đã xác nhận một việc. Kỵ binh quan quân khẳng định phải tới muộn hơn đội nhân mã Từ Châu. Đây khiến lo lắng của mọi người càng là tan thành mây khói, binh mã Từ Châu từ khi nào sợ qua quân quân, chỉ cần tới sớm được vậy thì vạn sự không lo. Tất cả mọi người đều là vui vẻ ra mặt, lo lắng trước đó đều là tan thành mây khói.
Không riêng gì Lý Ngọc Lương bên này bố trí người dò la tin tức, trong thành Thanh Châu cũng có bố trí, lúc này thành Lâm Thanh đã bắt đầu đóng cổng thành. Mặc kệ là binh mã Từ Châu hay là quan quân, thành Lâm Thanh cũng không bằng lòng để bọn họ đi vào bên trong. Ngay khi đoàn quân sĩ cưỡi ngựa Từ Châu và liên quân sĩ cưỡi ngựa lữ thứ nhất tới được, Lý Ngọc Lương mới biết đội nhân mã Từ Châu tới hơn một ngàn bảy trăm người cưỡi ngựa, còn quan quân nếu như dốc toàn bộ sức mạnh ra, ba nghìn kẻ cưỡi ngựa vẫn là có.
Tác chiến của kỵ binh này khác với bộ tốt, đại quân đôi bên kết trận mà chiến, Triệu Gia Quân mạnh thêm ra nhiều lắm, nhưng lấy riêng kỵ binh ra so đo, Triệu Gia Quân liền không có ưu thế, thậm chí bàn về chiến lực ngang bằng, Triệu Gia Quân thậm chí còn hơi yếu. Theo liệu địch từ mọi mặt, ngay cả số người cũng chiếm hạ phong, phòng giữ ngoài thành này chỉ sợ sẽ có phiền phức, đại đội nhân mã nói như thế nào cũng phải ba ngày hoặc bốn ngày mới chạy tới nơi này được.
Tuy nhiên nếu đã tới rồi, vậy vốn không có lý nào buông tha. Theo chỉ huy bên phía Hứa Dũng, Lý Ngọc Lương điều động tất cả sức mạnh của Lý gia ngoài thành và bọn quân sĩ cùng nhau xây dựng công sự. Vào lúc này cũng không màn tới được nhiều như vậy, chất thẳng bao túi lương thực vào yếu điểm đắp lũy công sự. Bọn quân sĩ cưỡi ngựa cũng không muốn cưỡi ngựa đánh nhau với kỵ binh quan quân, bọn họ chỉ là muốn trước khi đại đội đuổi tới, hộ vệ lương thảo nơi này.
Một ngàn bảy trăm quân sỹ cưỡi ngựa nói là ít kỳ thật cũng không ít, bọn họ mang theo không nhiều hơn bốn mươi cây súng hỏa mai, phối thêm khoảng chừng hai trăm cung thủ, hỏa lực quả thật không kém. Hơn nữa bộ phận quân sĩ cưỡi ngựa mặc giáp rất cao, đây cũng là bảo đảm chiến lực.
Xung quanh thành Lâm Thanh tuy nói là một vùng đất địa hình bằng phẳng, nhưng giữa Vận Hà và thành Lâm Thanh cũng không có đất trống quá lớn, cũng chính là nói đại đội kỵ binh kỳ thật không cách nào phát huy hữu dụng xung phong tấn công, ở yếu điểm tạo ra công sự phòng ngự đơn giản, muốn xông vào tới cũng phải xuống ngựa chiến đấu. Một phía công, một phía thủ, đội nhân mã Triệu Gia Quân mang theo súng hỏa mai dĩ nhiên không sợ.
Quân sĩ đội nhân mã Triệu Gia Quân trừ xuống ngựa bộ chiến, cũng để lại mấy trăm người linh hoạt, bất cứ lúc nào cũng bù vào chỗ hổng. Còn người Lý Ngọc Lương dẫn theo cũng không nhàn rỗi, bọn họ được tổ chức lại đợi lệnh. Nhất là sửa soạn cứu hỏa, trù bị đẩy đủ khí cục cứu hỏa như thùng nước, cát. Nếu như kẻ địch nhân cơ hội phóng hỏa, hoặc là lẻn vào phá hoại, bọn họ sẽ bất cứ lúc nào làm ra ứng phó.
Kỵ binh quan quân có khả năng rất lớn là tầm cỡ gấp đôi đội nhân mã tới trước của Triệu Gia Quân. Nếu như phải đánh, khả năng còn là sẽ có ác chiến, thế nhưng bọn người Lý Ngọc Lương từ trên tới dưới, lòng dạ đều có chút yên ổn, cảm thấy đội quân mã Triệu Gia Quân tới đây, đại cục cũng đã định rồi.
Đợi sau khi nơi này sẵn sàng, đội nhân mã quan quân cũng tới rồi, chỉ có điều số lượng nhiều còn xa không bằng như dự đoán từ trước. Bọn Lý Ngọc Lương nhìn thấy chỉ có hơn năm trăm người cưỡi ngựa, đây khiến cho bọn người Triệu Gia Quân canh phòng kho lương Lâm Thanh không dám khinh thường, còn cho rằng quan quân xuất ra bốn phần binh mã, sửa soạn từ các phương hướng đánh tới.
Tuy nhiên kỵ binh quan quân chỉ có hơn năm trăm người cưỡi ngựa, hơn nữa cử động có chút dè dặt. Khi thấy nơi kho lương bến thuyền đề phòng nghiêm ngặt, hơn nữa sớm có nhân mã Từ Châu ở nơi này phòng ngự, có lẽ kỵ binh quan quân lo lắng nơi này có mai phục, sớm chuyển hướng rời khỏi. Điều này khiến cho từ trên xuống dưới nhẹ nhàng thở phào, kế tiếp chính là phòng bị công kích của đại đội quan quân rồi.
Chỉ có điều qua thêm một ngày, tráng đinh nông trang điều động khẩn cấp xung quanh liền sẽ tụ hội. Các hạng người luyện võ tự Lý gia thuê mướn cũng sẽ tới đây. Bến thuyền Lâm Thanh này càng là vững chắc như kim cương, quan quân ở gần kề đó linh hoạt nhất cũng chính là những kỵ binh kia. Theo tình thế cố thủ như vậy, ba ngàn người cưỡi ngựa kia cho dù dốc toàn bộ sức mạnh có năng lực thế nào. Sau khi nghĩ thông suốt đạo lý này, người lòng dạ rõ ràng bắt đầu hưng phấn, thậm chí mừng như điên!
Có lương thực tồn trữ của Lâm Thanh làm bảo đảm, Triệu Gia Quân liền trước tiên rời khỏi Bắc Trực Lệ, thậm chí đủ để bức thẳng kinh sư, mục đích của đại quân Từ Châu lần này hoàn toàn thực hiện được, chiếu theo đối lập mạnh yếu đôi bên, tới lúc này, đã dự đoán được thắng lợi!
Ngay sau khi kỵ binh quan quân đi xa, cổng thành Lâm Thanh vẫn không có mở ra, chỉ là từ đầu thành thả xuống giỏ trúc, trong giỏ trúc là sứ giả trong thành, nói ra thỉnh cầu trong thành. Nếu như đại quân cần đồ vật và lương thực, chỉ cần bên trong thành cung ứng được nhất định sẽ hết sức kiếm ra, cho dù đại quân không cần, bên trong thành cũng sẽ gom ra một món ngân lượng khao quân, chỉ cầu đại quân không nên vào thành. Sứ giả và Lý gia vốn chính là quen biết cũ, lời nói rất rõ ràng, chỉ cần binh mã Từ Châu không vào thành, cho dù muốn nữ nhân nơi này cũng đưa ra cho.