Đại lượng quân tư chứa đựng nơi Đăng Lai kia cộng thêm kho tàng ven bờ Vận Hà, chống đỡ đại quân thuận lợi tiến lên, một đường tiến vào phủ Duyện Châu dọc theo Vận Hà xuôi nam tới Tế Ninh, bức thẳng tới phương viên thế lực của Từ Châu.
Hành quân lần này lại khác biệt so với trước kia, lẽ ra binh mã trên đất Sơn Đông do tự mình làm chủ, do Tổng binh Dương Quốc Đống dẫn đội hành quân, binh mã trên đất Sơn Đông nhất định phải chiếm cứ phần đông, hậu đội và tiên phuông đều là việc của binh mã bản địa. Nhưng lần này lại khác biệt, mấy doanh trại đột nhiên xuất hiện này đều là Liêu binh làm chủ, hơn nữa các nơi đều rất ủng hộ, không có chuyện cản tay trở chân, cũng không có cắt xén lương thảo quân tư.
Bố trí như thế, khiến Liêu binh tướng lĩnh trước khi tiến lên rất là hăng hái, tổng cộng bốn doanh bảy ngàn binh mã, trong đó còn có hơn một ngàn ba trăm kỵ binh, cùng có sáu Thiên tổng và một Du kích, toàn bộ đều là quân tướng xuất thân Liêu Trấn, trong cánh binh mã này rất có chút ý tự thành một thể, đãi ngộ này khiến cho bọn họ rất mơ màng nghĩ tới mai sau.
Du kích Đồng Thanh Sơn trước nay ở Liêu Đông từng leo lên phẩm hàm Tham tướng, ở trong triều cũng có bạn cũ chiếu cố, vốn dĩ ở trấn Đăng Lai chức quan cao chỉ là tới Thiên tổng, không ngờ rằng lần này phục hồi quan chức cũ, hơn nữa tiền đồ rộng lớn, tin tức của y so với người bên dưới linh thông hơn, biết một cái kiến nghị, năm đó từng có ý ở phủ Duyện Châu dặt binh mã Liêu Trấn trấn thủ, nếu như làm thành vậy chính là Tham tướng đảm đương một mặt quản hạt một vùng, chẳng khác gì là có một cục diện nhỏ độc lập.
Đồng Thanh Sơn rất rõ ràng mấu chốt này, lần này nếu như đại thắng quân phản loạn Từ Châu, có khả năng rất lớn lưu lại không đi, tới lúc đó phủ Duyện Châu giàu có đông đúc này thành Liêu Trấn mới, hạng người Liêu Trấn bên chỗ Đăng Lai đắc chí hay không đắc chí đều sẽ sang nương tựa, tới lúc đó thực lực lớn rồi, thản nhiên phải mở rộng nơi quản hạt, thăng làm Phó tướng, Tổng binh cũng không phải không có khả năng.
Y nghĩ tới được điều này, bọn Thiên tổng, Bả tổng bên dưới tất nhiên cũng nghĩ tới được, mọi người trên một đoạn đường này đều rất vui mừng, thậm chí đối với hành quân cẩn thận của Dương Quốc Đống rất bất mãn, cảm thấy hẳn nên binh quý thần tốc, mau chút xuôi nam, đánh nghịch tặc Từ Châu gì kia trở tay không kịp.
- Lão nhị, ngươi nói năm trước phải theo chân người Từ Châu đi trồng trọt, còn có được phong quan của hôm nay sao?
- Đại ca huynh có nhãn quan tốt lắm nha. Nếu như không phải huynh dẫn bọn huynh đệ trốn sang, lại lâm trận trở lại đường ngay nẻo thẳng, làm sao huynh đệ chúng ta có chức quan của hôm nay. Đại ca huynh đi theo Đồng chủ tướng, hiện giờ là Thiên tổng, đánh thắng trận này rồi, có lẽ Thủ bị, Đô ti, Du kích, Tham tướng đều không phải không được. Tới lúc đó thật không được quên bọn huynh đệ nha!
- Ngoác cái miệng nhà ngươi. Cái gì gọi là quên. Bọn huynh đệ chúng ta từ trong tay Thát tử một đường trốn tới đây, đây là giao tình sinh tử đổi mạng, sao quên được. Ngày tháng tốt lành của chúng ta còn ở đằng sau.
- Đám người Sơn Đông ẻo lả không có trứng này, ngươi nói sợ Thát tử còn được, không ngờ sợ tặc loạn hương dũng gì đó, quan quân sợ giặc, truyền ra ngoài không sợ bị chê cười sao?
- Lần này chính là lúc chúng ta đi theo Đồng nguyên soái lập công, tới lúc đó lưu lại Duyện Châu này, chúng ta cũng bá chủ thành trì một nơi, sống qua tháng ngày thần tiên của Liêu Trấn Ngươi nói không sai, sợ cái gì. Khi Chính Đức gia gia nổi loạn, cái gì Bạch Y, Phật binh, đó toàn bộ là kỵ binh nha. Gây loạn khắp chốn đại giang nam bắc, nhưng Liêu Binh chúng ta tới ngàn người, còn không phải dễ dàng dẹp yên rồi sao. Nghe nói giặc Từ Châu của Tế Ninh kia ngay cả kỵ binh mới nhiều hơn bốn trăm, còn lại tất cả đều là bộ tốt, đây còn sợ cái gì, dễ dàng dẹp yên rồi!
Ở sau lưng Du kích Đồng Thanh Sơn, một gã Thiên tổng và người bên cạnh trò chuyện nước miếng tung bay, giọng nói lớn tới mức Đồng Thanh Sơn cũng nghe thấy được, y nhịn không được nhíu mày quay đầu lại nói.- Chu Thiết Đầu ngươi cũng là người ra trận thấy máu, sao lại kiêu căng khinh địch như vậy. Chớ nên làm chậm trễ chuyện của bổn tướng!
Nghe lời răn dạy này, Thiên tổng kia lập tức phì cười thúc ngựa đi lại gần, vỗ ngực nói.- Đại soái ngài yên tâm, Thiết Đầu ta đây ngoài miệng đùa cợt, lúc thật phải ra trận giết địch tuyệt không hàm hồ, để cho ta đây ra trận đầu thì tốt rồi!
- Đại soái cái gì! Dương đại nhân mới là Đại soái, ta mới là Du kích! Du kích Đồng Thanh Sơn ngoài miệng răn dạy nhưng cả mặt đầy ý cười.
Nhìn thấy vẻ mặt này, Chu thiên tổng lại yên lòng, không kìm nổi nhích lại gần nói.- Đại soái, còn có hai ngày sắp tới Tế Ninh rồi, chúng ta sao không về Đông Bình Châu bên đó nghỉ ngơi một chút. Lúc ở phủ Đăng Châu chợt nghe có người nói, bên đó bọn đàn bà mọng nước.
- Hoang đường! Cách bọn giặc gần như vậy, ngươi còn muốn đi chơi kỹ viện. Đè ép lòng dạ xuống, đợi đánh hạ Tế Ninh, tiểu cô nương Đại Đồng và Dương Châu đều không thiếu, tới lúc đó có lúc ngươi sung sướng. Du kích Đồng Thanh Sơn khiển trách hai câu không tới nơi tới chốn, Chu thiên tổng kia liên tục gật đầu.
Chính lúc đang nói chuyện tào lao, lại nhìn thấy tiền phương có trinh kỵ thám mã lưng đeo cờ xí thúc ngựa trước mặt chạy tới, đây là chính là soái kỳ chạy thẳng tới trung quân, tất cả mọi người đều phải tránh đường. Đội quan quân kia vội vàng hét lớn né tránh, trinh kỵ kia lúc đi ngang qua hô to nói.- Nơi mười dặm đằng trước phát hiện đại đội phản quân. Mười lăm dặm đằng trước đại đội phản quân đang ở đó!
Chu thiên tổng kia thì thầm một câu.- Sao nhanh vậy, ta còn cho rằng ngày mai mới chạm được.
Du kích Đồng Thanh Sơn sắc mặt nghiêm nghị, xoay người thét to nói.- Truyền lệnh các doanh sửa soạn đón địch, trong hôm nay chính là thời khắc khiến người thiên hạ nhìn thấy uy phong của nam nhi đất Liêu chúng ta!
Thiên tổng, Bả tổng bên dưới thậm chí ngay cả bọn bộ tốt Liêu binh đều theo đó hưng phấn quát lên, Đồng Thanh Sơn thì là theo vây quanh của thân vệ nhằm hướng soái kỳ chạy tới. Nếu như lập tức phải đón đánh, chủ tướng Dương Quốc Đóng khẳng định phải có điều bố trí.
Chỗ nghị sự của Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống ngay ở một phía của đại quân, Thiên tổng mang theo doanh trại tinh nhuệ, tham tướng và Du kích chủ trì các phương, đều có thân phận tới tham dự nghị sự này. Lúc Đồng Thanh Sơn chạy tới, một mệnh lệnh mới đã truyền xuống, đại quân tiếp tục tiến lên, ở chỗ cách ba dặm bày trận đón địch.
Bàn về tinh nhuệ mạnh yếu, mấy cái doanh trại Liêu binh đều không kém, tuy nhiên Tổng binh Dương Quốc Đống chỉ gọi Đồng Thanh Sơn tới, cũng là có ý bảo bọn họ lộng quyền tự quyết lấy, tránh cho mệnh lệnh truyền xuống bằng mặt không bằng lòng.
- Giặc Từ Châu lỗ mãng cậy mạnh như vậy không ngờ không biết thủ vệ Tế Ninh, cũng không dựa vào thành mà chiến, cứ như vậy thẳng mặt xông tới chiến đấu ở đây sao?
- Tới cũng quá mau rồi. Bọn chúng đây là ngoại trừ ngủ nghỉ chạy thẳng tới sao? Bọn chúng cũng không phải thiếu xe ngựa, cũng có dân tráng giúp đỡ, đi được mau cũng đúng.