Ở trong hoang đường và kích động này, đội ngũ Triệu Gia Quân tới chỗ cách tường thành khoảng chừng ba dặm, hỏa pháo đầu thành thứ tự nổ vang, thanh thế không nhỏ, nhưng đạn pháo đều là rơi vào chỗ trống. Pháo trên thành đều là cố định sẵn, biến đổi phương hướng không có khả năng, vả lại hàng ngũ Triệu Gia Quân có ý tránh khỏi những phương viên này.
- Nếu như pháo của Từ Châu chúng ta ở trên đầu thành, chúng ta nào dám nghênh ngang tiến tới gần.
- Nếu là Từ Châu chúng ta, làm sao sẽ phải đóng cổng thành tử thủ, sao khiến cho người khác ở ngoài thành càn rỡ được.
Trong đội ngũ có người thấp giọng đối đáp, đến lúc này, tới khoảng cách này, ngược lại không có người nào lo lắng, mọi người chỉ là hưng phấn, còn đối với đầu thành kinh sư trước mặt bọn họ này, mặc kệ là thật lòng giả ý, các loại phòng ngự đều đã sẵn sàng, nếu như Từ Châu dám tới gần, cây lăn, cung tiễn, hỏa khí lập tức đổ nghiêng xuống.
Đến lúc này, quân tốt doanh Bắc Kinh muốn chạy cũng không có chỗ chạy, bởi vì cấm quân bắt đầu lên thành đốc chiến, đao kiếm tua tủa bức hiếp mọi người cũng không dám có lòng dạ gì khác, như thế nào khiến cho người ta cảm thán, vốn dĩ bọn đại lão gia biết ngọn ngành các phương diện, cũng biết ứng đối thế nào, nhưng bình thường thế nào xem như không nghe không hỏi tới a! Kẻ thông hiểu nhìn xem bố trí đầu thành này, trong lòng vững vàng không ít, giặc Từ Châu kia thật nếu như công thành, các loại khí giới đầu thành này khẳng định phải đổ máu giết người.
Nhưng khiến quân thủ thành đầu thành không ngờ tới chính là, đội ngũ Triệu Gia Quân ở ngoài ba dặm liền dừng lại, cách hơn một ngàn bước, thật cái gì cũng không có cách làm, đây ngược lại khiến bọn người đầu thành đều thở phào nhẹ nhõm, vẫn là không đánh tốt nhất.
Hỏa pháo Triệu Gia Quân đã bắt đầu đặt lên giá, kỵ binh cũng xuống ngựa sang trợ giúp, ba khẩu trọng pháo đều nhanh chóng vào chỗ.
Phương vị này của bọn họ không phải tùy ý quyết định mà là đã lựa chọn, nơi này đường xá trước sau thông thuận, hiềm rằng còn có nhà cửa và cây cối che đậy, hỏa pháo đầu thành cho dù muốn oanh đánh, cũng rất khó nhắm trúng bên này, tuy nói pháo thủ quan quân không có kỹ thuật nhắm chuẩn gì, nhưng trên chiến trường không có mạo hiểm gì.
Các pháo thủ đang bận rộn, bọn kỵ binh Triệu Gia Quân đều dẫn theo vật cưỡi tránh đi, một mặt là phòng bị, một mặt thì là tránh cho ngựa chấn kinh, có người đã sớm sửa soạn sẵn dùng bông nhét vào lỗ tai con ngựa.
Thạch Mãn Cường và Cát Hương dĩ nhiên không cần làm những thứ đó, bọn họ ở chỗ cách pháo trận không xa, nhìn tường thành nguy nga cao ngất đối diện, trên mặt Thạch Mãn Cường không thấy được được vẻ mặt gì, Cát Hương thì là cả mặt không nỡ nhìn, lầm bầm nói.- Thật vất vả tới một lần, đánh hạ xuống tốt hơn nhiều, cứ như vậy buông tha, thật là rắc rối!
Thạch Mãn Cường trầm giọng nói.- Đại ca bảo chúng ta làm như vậy, nhất định là có đạo lý của huynh ấy. Lần này trở về, trong tay chúng ta sẽ phải có địa bàn của hai tỉnh rồi. Làm tốt cái này, kinh sư này chính là của chúng ta rồi!
Cát Hương gật đầu, Thạch Mãn Cường luôn trầm mặc ít lời lại nói nhiều thêm đôi câu.- Đệ không cảm thấy những thứ này đều quá dễ dàng sao? Thiên hạ lớn như vậy, địa vị cao như vậy, bọn huynh đệ chúng ta lại trẻ tuổi như vậy, mỗi lần nghĩ tới, huynh đều cảm thấy đây không phải thật, đều cảm thấy giống như đang nằm mơ!
- Thạch Đầu, huynh nói không nhiều, nghĩ được rất nhiều. Vì sao dễ dàng như vậy, là vì đại ca chúng ta là chân long, thiên mệnh ở trên thân. Có huynh ấy dẫn dắt, chúng ta nhanh như vậy là nên lắm. Cát Hương lúc nới lời này có chút không nhẫn nhịn.
Nói xong điều này, Cát Hương cúi đầu trầm mặc, dường như muốn nhịn cái gì, nhưng vẫn là chưa có kiềm chế được, giọng ấm ức nói.- Cục diện trước mắt là đại ca dẫn chúng ta một đao một thương, trong sống chết đánh ra được. Núi thây biển máu chúng ta lại không phải không nhìn thấy qua. Quan quân lưu tặc gì, chúng ta chưa đánh qua. Đồ vật thật sự này, sao đã quá nhanh rồi, sao là nằm mộng được. Các ngươi nghĩ như thế, đại ca nghĩ như thế, không biết chậm trễ bao nhiêu.
Nói tới đây, Cát Hương cuống quýt che lấy lỗ tai, bởi vì y nhìn thấy pháo thủ không xa đang đốt lửa châm ngòi, Thạch Mãn Cường cũng là làm theo, chỗ bọn họ chiếm cứ cách khá gần, đó thật là đinh tai nhức óc, phải trước tiên làm chút phòng bị.
Vốn tưởng rằng là tiếng sấm nổ vang, chưa từng nghĩ pháo thủ điểm hỏa này lại điểm lệch, thiết côn nung đỏ trong tay không có chạm tới ngòi lửa. Cát Hương lập tức mở to hai mắt nhìn, rống giận nói.- Tiểu tử ngươi chưa ăn no sao? Đó cũng chạm không tới được, không làm được chuyện vặt vãnh này thì trở về làm ruộng đi!
Pháo thủ kia cả mặt đều là bộ dáng muốn khóc lên, vẻ mặt đau khổ nói.- Ngũ gia, thuộc hạ run tay, thuộc hạ run tay!
Nói một nửa, hai khẩu hỏa pháo khác đều là nổ vang, tiếng động chấn ra xung quanh, nói cái gì cũng nghe không được nữa. Pháo thủ kia lần thứ hai lại là chạm tới ngòi dẫn, sau đó nhảy tránh về phía sau, ngòi dẫn rất nhanh đốt cháy, khẩu hỏa pháo kia cũng nổ vang rồi.
Cát Hương không màn tới mắng nữa, cũng là nhìn về hướng tường thành kinh sư bên kia, mục tiêu lớn như vậy, lại là pháo thuật như Từ Châu, muốn không trúng mục tiêu rất khó. Bụi mù ở trên tường thành nổ tung, pháo hai mươi cân tây và mười sáu cân tây của Triệu Tự Doanh được xem như trọng pháo uy lực cực lớn, đánh sập thành trì của châu thành, huyện thành, nhắm ngay phần góc thành thường thường một pháo đánh sập được. Nhưng đối với cự thành nguy nga như kinh thành, lại giống như mũi cắn một cái ở trên thân con voi.
Gạch thành phá nát, đất nện gạch đá che lấp bị đánh nát một phần, nhưng đối với chủ thể tường thành vốn dĩ không có tổn hại, chẳng qua đánh ra được cái hố.
Cát Hương nhìn tường thành kinh sư không có tổn hại gì, ở nơi đó thì thào nói.- Khó trách bọn nhóc con tay run, đây chính là kinh thành a! Y hiểu được sai sót của pháo thủ mới vừa rồi kia, đại bộ phận Triệu Gia Quân, không, tuyệt đại bộ phận binh sĩ đều là lần đầu tiên nhìn thấy kinh thành, nhưng lại đã nghe qua rất nhiều, rất nhiều lần. Trước khi chưa có gia nhập Triệu Gia quân đã nghe qua rất nhiều rất nhiều lần. Ở trong lòng bọn họ, kinh thành này là nơi chủ nhân của thiên hạ, có quỷ thần phù hộ, ngay cả chạm tới cũng là có tội, ai ngờ tới được hiện giờ không ngờ đặt pháo đánh vang.
Loại tâm tình này Cát Hương cũng lý giải được, y cho rằng bản thân không nghĩ như vậy, nhưng một khắc đạn pháo bắn trúng tường thành kinh sư kia, đáy lòng Cát Hương rất nhiều thứ hiện lên, cảm thán của y không có tiếp tục bao lâu, liền quay đầu hét lớn.- Còn đứng ngây đó làm gì, chiếu theo sách yếu lĩnh nã pháo! Nã pháo!
Ngay sau khi một phát pháo đầu tiên bắn ra, kính sợ trong lòng pháo thủ Triệu Gia Quân tan thành mây khói, còn dư lại chỉ có hưng phấn. Loại hưng phấn của kẻ thắng lợi này, bọn họ tay chân nhanh hơn, ra hiệu cho bản thân, một bên quát thét một bên nhét vào đạn dược. Rất nhanh phát hỏa pháo thứ hai lại là nổ vang. Nương theo tiếng pháo còn có hoan hô, binh mã bộ kỵ Triệu Gia Quân hộ vệ xung quanh pháo trận đều đang hò hét hoan hô, đều đang vung múa binh khí trong tay