Hơn nữa khi Tôn gia bán xong những thứ đó, còn đi mua ngựa, lại chiêu mộ hơn trăm mục dân Mông Cổ đồng ý bán mạng, tính qua tính lại, cũng không còn bao nhiêu lợi nhuận, chuyến này hao phí cũng lớn, hai quản sự thương đội già cả chút còn đi tìm gặp chưởng quầy Nhạn Bắc Hành để thảo luận, nói là lần này trở về, mọi người quyên góp chút tiền bạc, làm sao cũng không nên khiến cho Tôn gia lần này phải hao tốn đi quá nhiều, dù sao người ta cũng đã hộ vệ hỗ trợ, nên trên đoạn đường này mọi người mới có được rất nhiều chỗ tốt.
Chưởng quầy Nhạn Bắc Hành kia chỉ là cười cười, kêu mọi người không cần phải lo lắng về điều này, một khi đã nói như vậy, mọi người chỉ đành buồn rầu trở về, trong lòng nghĩ thầm rằng Nhạn Bắc Hành này có được như ngày hôm nay, Tôn gia bốn đời thật sự đã giúp đỡ không ít, sao lại lạnh lùng như vậy, rõ ràng là lòng người khó dò.
Bên này rời khỏi hồ nước mặn khoảng hơn trăm dặm, đứng ở trên lưng ngựa quay đầu nhìn xung quanh, trong tầm mắt chỉ nhìn thấy được đồng cỏ xanh um, những thứ khác cái gì cũng nhìn không thấy, chỉ có trên thương đạo mà thương đội đi qua có tí hơi người thôi. Tôn Truyền Đình cưỡi ngựa lao nhanh ở giữa đội ngũ, mà ở toàn bộ chung quanh đội ngũ, hộ vệ cưỡi ngựa của Tôn gia thì chạy băng băng đi tới đi lui, không ngừng hướng Tôn Truyền Đình bẩm báo mấy thứ gì đó.
- Lão Tôn gia dòng dõi thư hương, sao tới đời này lại sinh ra một vũ phu vậy.
- Ngươi đây là đang nói bậy nói bạ, tổ tiên ba đời trước của y đều là cử nhân, nhưng y đã đậu tiến sĩ có tên trên bảng vàng đó, cái này cao hơn rất nhiều, sao lại là vũ phu được.
- Bị ngươi nói tới đúng thật là, nhưng ngươi xem cái dáng dấp của y, đâu có chỗ nào giống như lão gia đọc sách.
Tôn Truyền Đình phủ lấy một thân tỏa tử giáp, cách ăn mặc với hộ vệ cưỡi ngựa không có khác xa mấy, treo trên yên ngựa là một cây trường kích sáu thước kiểu dáng giống với bên Từ Châu, cộng thêm một thân hình cao lớn, vẻ mặt nghiêm nghị, đi nhìn thế nào cũng là dáng dấp của võ tướng. Y cưỡi ngựa đi lại trong đội ngũ, không ngừng thét to hạ lệnh, hiện tại các hộ vệ và bọn tiểu nhị thương đội đều biết rằng là Tôn lão gia đang làm chủ, cũng đều chịu phục nghe theo. Đêm đến khi hạ trại kết trại, Tôn lão gia cũng xắn tay áo cùng đi làm việc bận bịu với mọi người, có ai thấy qua một đại lão gia như vậy chưa?
Dân du mục Mông Cổ được chiêu mộ tới cũng có mang theo ngựa tuy nhiên ở trong thương đội đều chỉ đi bộ, thường thường đi giúp đỡ đẩy xe ngựa, hoặc ở phía trước đào đất lót đường, không ngừng bận rộn.
- Tôn lão gia, điều này có chút không đúng, xem ban ngày chúng ta đi hai canh giờ, nhưng hai canh giờ này chỉ có người phía trước mặt tới, phía sau không có người đuổi theo, sợ là bị chặn đường rồi. Giáo đầu hộ vệ của Nhạn Bắc Hành đã tìm tới.
Tôn Truyền Đình gật gật đầu, mở miệng nói.- Chúng ta đã bị theo dõi, sau khi chúng ta khởi hành một canh giờ, bọn chúng ở phía sau đã theo tới đây, hiện tại xem ra đang đi đường vòng, chuẩn bị chặn trước chặn sau.
Lời này nói ra bình tĩnh, nhưng giáo đầu hộ vệ của Nhạn Bắc Hành lại chấn động. Bị theo dõi sao? Y lập tức liền kịp hiểu. Hơn trăm xe ngựa, nhiều lạc đà như vậy, hơn nữa suốt đường giao dịch đều rất phô trương, náo nhiệt, nhất định là kiếm được không ít tiền, tất nhiên sẽ bị theo dõi, hơn nữa những người trong thương đội của Tôn gia rất ít khi xuất hiện trên chợ, đều là lúc xuất phát mới tới tập trung, tiền bạc hàng hóa nhiều như vậy, bên ngoài giống như là một thương đội không có hộ vệ, chẳng phải là miếng thịt béo trong mắt người khác sao? Chỉ sợ không chỉ bị mã tặc theo dõi mà ngay cả những bộ lạc ở gần biển cũng đã sớm sửa soạn động thủ.
- Làm sao bây giờ? Giáo đầu hộ vệ kia cũng là người từng trải qua chém giết, nhưng khi tưởng tượng ra cục diện tiếp theo thì trong giọng nói cũng phát run. Cả ngàn mã tặc Mông Cổ bức tới đây, thương đội vài trăm hộ vệ cũng không phải là đối thủ. Trên ngựa dưới ngựa ai nấy đều lần lượt tách ra.
Tôn Truyền Đình nhìn qua giáo đầu hộ vệ kia, ánh mắt rét lạnh, sau đó trầm giọng nói.- Còn làm thế nào nữa? Đến thì đánh thôi. Tôn Hổ, ngươi cùng với Cao giáo đầu trở về, đến lúc đó kiểm soát cục diện, đừng tự loạn trận cước.
Hán tử gọi là Tôn Hổ kia vâng dạ, tới bên cạnh Cao giáo đầu. Cao giáo đầu của Nhạn Bắc Hành lập tức không dám lên tiếng. Mười mấy đầu mục bên cạnh Tôn lão gia này ai cũng là kẻ giết người không ghê tay, khí thế biểu hiện ra rất giống với quân đội, võ nghệ cũng thuộc loại nhất đẳng.
Tôn Hổ kia đến trước mặt lớn tiếng nói.- Cao giáo đầu, chúng ta đi thôi!
Cao giáo đầu muốn mở miệng nói vài câu, nhưng phát hiện Tôn Hổ trừng mắt. Y cũng là hạng người giang hồ, đối với ánh mắt như vậy dĩ nhiên không xa lạ gì, chính là một câu không đúng sẽ lập tức giết người. Cao giáo đầu không kìm được rùng mình một cái, nhìn về phía Tôn Truyền Đình, lại bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của y.
Cao giáo đầu trở về đội ngũ của mình, muốn tìm người dẫn đội nói mấy câu, giương mắt nhìn sang lại phát hiện đối phương cười đầy thâm ý, lập tức mọi thứ đều minh bạch.
Đầu mục hộ vệ bên cạnh Tôn Truyền Đình mỗi người đi theo một thương đội, sau khi đi cũng không nhiều lời mà một mực yên tĩnh. Ngoại trừ đội này của Nhạn Bắc Hành, những người khác cũng không cảm thấy có gì không đúng.
Cứ như vậy đi về phía trước hai nén nhang, đột nhiên, hộ vệ và tiểu nhị có kinh nghiệm phong phú trong thương đội sắc mặt chợt biến, một người lập tức nhảy từ xe ngựa xuống, nằm sấp trên mặt đất lắng nghe, sau khi làm xong động tác này sắc mặt đại biến, đứng dậy thét to.- Có một đại đội nhân mã đang tới, tình hình không ổn.
- Trước sau đều có, đây nhất định là mã tặc. Người có kinh nghiệm phong phú càng nghe ra được nhiều điều, cũng phán đoán càng chuẩn xác, có phải kỵ binh của quý nhân hay không, có phải dân du mục của các bộ lạc nhỏ hay không đều không khẩn yếu nữa, đã làm ra được động thái như vậy thì nhất định chính là mã tặc.
Công việc làm ăn thuận buồm xuôi gió, vốn tưởng rằng trở về được Sơn Tây phát tài, ai ngờ vẫn gặp đám lớn mã tặc, còn ở vào nơi trước sau không có chỗ dựa, mọi người sắc mặt đều biến đổi, chẳng bao lâu sau liền có người buồn bực nói.- Chỉ sợ là hơn một ngàn người cưỡi ngựa.
Người nói lời này thường qua lại giữa thành Quy Hóa và Đại Đồng, đối với những việc thế này có kinh nghiệm phong phú, phán đoán của y đúng đến tám, chín phần rồi. Nghe thấy điều này, hi vọng cuối cùng của mọi người đều tan biến, rất nhiều chưởng quầy, tiểu nhị, thậm chí cả đám hộ vệ đều mặt xám như tro, càng có nhiều người theo đó nhìn về phía Tôn Truyền Đình, cả chặn đường đều là Tôn lão làm chủ, hiện tại cũng nên để y quyết định.
Tôn Truyền Đình cũng không hàm hồ, y ngay tức thì kêu đội ngũ dừng lại, động tác lưu loát trèo lên một cố xe ngựa, hét lớn.- Chư vị không cần bối rối, chúng ta hiện tại chỉ nên bình tĩnh ứng phó, loạn chính là chết. Hết thẩy hiện tại đều nghe hiệu lệnh của Tôn mỗ, nếu không Tôn mỗ cũng sẽ không khách khí. Ngươi một mạng không bằng chúng ta hơn ngàn cái mạng, hàng hóa mấy vạn lượng bạc, các anh em, chuẩn bị kết trận.