Cho nên mặc dù Thanh huyện mở cổng bắc cho Triệu Gia Quân, nhưng nhiệt tình và ân cần của bọn thân sĩ bách tính vẫn luôn cách một tầng, nếu không phãi đội nhân mã Triệu Gia Quân canh phòng nghiêm ngặt, chỉ sợ người đi mật báo tin tức sẽ rất nhiều.
Bên trong thành có một lão nhân gia đã hơn bảy mươi tuổi, đi đứng đã không linh hoạt nữa rồi, nghe nói quân phản tặc ngoài thành quân kỷ nghiêm minh, liền muốn tự mình đi ra ngoài nhìn xem mới mẻ một chút. Đám con cháu hiển nhiên không muốn, ông lão kia trái lại muốn hiểu rõ, đoán chừng cũng không còn mấy ngày sống tốt, thế nào cũng phải nhìn xem chuyện chưa từng thấy qua này một chút, phủ Hà Gian chính là thái bình mấy trăm năm, bộ dáng phản tặc như thế nào thực sự nghĩ không ra.
Đám con cháu không kháng nổi, liền mang một xe đẩy lôi ông lão đi một vòng quanh doanh trại ngoài thành kia. Mấy ngày nay người xem mới lạ cũng không ít, Triệu Gia Quân cũng lười để ý, thậm chí còn đang nghị luận, nói chúng lần này xuất binh, chưa đánh lớn như thế này, giống như là một đường khua chiêng gõ trống hát hí khúc tới, ông lão kia sau khi xem xong cũng cảm thấy hài lòng, cảm thấy yêu thích quang cảnh hiếm lạ, chờ đến khi về nàh mới mơ màng màng nói một câu.- Thật là rất giống binh mã Thích đại soái.
Lúc trước khi Thích Kế Quang trấn thủ Kế Trấn, cũng từng nhiều lần dẫn binh xuôi theo Vận Hà, lớp người già Thanh huyện cũng từng gặp qua, nhưng không ai xem lời lão hán này là thật, hiển nhiên cũng không có phong ba gì nổi lên.
Mặc dù tình cảnh này biến thành rất giống ra ngoài đi chơi xuân, nhưng Triệu Gia Quân lúc nào cũng căng thẳng, dù sao thì Thanh huyện cũng cách Tĩnh Hải quá gần, bây giờ đã gần kề phủ Thuận Thiên là nơi tim gan của Bắc Trực Lệ, cách thành trấn và huyện lị bên này rất gần, hơn nữa cũng đều là vùng đất địa hình bằng phẳng, từ Thanh huyện đến Tĩnh Hải cũng chỉ mất mấy canh giờ khoái mã thôi, kỵ binh đối phương muốn đánh bất ngờ thực quá dễ dàng.
Khiến cho Triệu Gia Quân không ngờ chính là, từ huyện Tĩnh Hải bên kia tới không phải là trinh kỵ thám mã quan quân, mà là thân sĩ dân chúng từ bên phía huyện Tĩnh Hải chạy nạn sang, có rất nhiều đội xe, còn lại thì là lưng cõng hành lý đi bộ, bọn họ cũng không phải đến nương tựa Triệu Gia Quân, chỉ là muốn tận hết sức mà tránh xa huyện Tĩnh Hải một chút.
Dựa vào cách nói của những bách tính huyện Tĩnh Hải chạy nạn này, thấy được huyện Tĩnh Hải trước mắt đã loạn thành một bầy rồi, bên trong bên ngoài thành đều khổ không tả nổi, biên quân Kế Trấn đi vào thành trước, chiếm được một chỗ tốt nhất bên trong thành, sau đó biên quân Tuyên Phủ cũng chạy đến, bọn họ hiển nhiên không cam lòng cư trú ở góc này, cộng thêm hai biên trấn vốn có mâu thuẫn với nhau, ở trong thành thiếu chút nữa đã vùng dậy sống mái với nhau, vẫn là chủ tướng Tổng binh Tuyên phủ Trương Kế Tiên mạnh mẽ đàn áp mới duy trì ổn định được.
Lúc này doanh Bắc Kinh cùng hai trấn Bảo Định, Chân Định Bắc Trực Lệ còn chưa tới, nhưng bên trong thành đã gần ba vạn quan quân, nhiều binh sĩ như vậy vốn dĩ không có cách nào trói buộc, lúc trời tối mấy nhà giàu còn ở trong thầnh tất cả đều bị giết hại, tiền bạc không thấy gì nữa, nữ quyến cũng bị chà đạp không ra bộ dạng gì, trong đó còn có một hộ cử nhân. Mấy hộ này vẫn là còn được cáo trạng, rất nhiều bách tính gặp họa đều không có người để ý tới, chớ đừng nói chi là bởi vì binh mã mấy lộ xuất phát cũng rất gấp gáp, lương thực dân phu đồ quân nhu cũng không đủ, trưng tập ngay tại chỗ, đây đối với huyên Tĩnh Hải lại càng là tai họa, đám thân sĩ bách tính lập tức bắt đầu chạy trốn.
Trong lòng dân tị nạn Tĩnh Hải, quan quân như lang như hổ, quân phản loạn kia lại càng là cầm thú, nhưng lúc này ngoài dọc theo Vận Hà xuôi nam, cũng không còn đường nào để đi rồi, phía đông là biển rộng, phía tây là nơi kỵ binh tới lui vô cùng thường xuyên, qua bên kia cũng bị xem thành gian tế thám tử giết luôn, tiền tài của cải bị cướp sạch, cũng chỉ đành nơm nớp lo sợ qua đây, hy vọng tránh được bên ngoài doanh trại Triệu Gia Quân.
Ngay cả quan quân tuần tra bọn họ cũng tránh không khỏi, làm sao tránh được Triệu Gia Quân bên này, người bị bắt tới đều là kề bên tuyệt vọng, thậm chí nữ nhân gia đình chạy nạn còn chủ động đi ra hiến thân, xin đại quân tha cho cả nhà. Tuy nhiên Triệu Gia Quân ứng đối chính là hết mực khuôn phép, sau khi tuần tra thì mặc kệ tự đi lại, trừ quay về chỗ cũ, còn lại đều tùy tiện, như thế cũng làm cho người ta có chút kinh ngạc, khí độ nề nếp nghiêm chỉnh như thế kia càng khiến cho người khác chấn động.
- Rốt cục ai mới là quan quân, kẻ nào mới là tặc nhân. Nghi vấn như vậy ngược lại càng này càng nhiều người nói.
Sau khi xuất hiện dân chạy nạn, thám mã trinh kỵ quan binh cũng bắt đầu xuất hiện. Về sức lực và tố chất kỵ binh, quan quân so với quân Triệu gia có phần chiếm thượng phong hơn, cho nên vừa mới bắt đầu Triệu Gia Quân vốn cũng không rải khinh kỵ của mình ra đơn độc chém giết cùng với lính trinh sát kỵ binh của quan quân, mà phái quân sĩ cưỡi ngựa của mình ra, trong phương viên đại doanh Triệu Gia Quân tiến hành càn quét, không ngừng đánh bị thương kỵ binh tinh nhuệ của quan quân, mặc dù số lượng giết địch không nhiều lắm, nhưng dù sao đối với quân địch đã tạo thành tổn hại.
Triệu Gia Quân trước mắt chỉ nhìn phương viên mười dặm xung quanh, bởi vì đại đội quan quân muốn nghênh chiến huyện Tĩnh Hải, đây đã không có gì trì hoãn đáng nói rồi.
Sáng sớm ngày hai mươi mốt tháng tư, Triệu Gia Quân dỡ bỏ doanh trại công sự, bắt đầu tiến lên hướng bắc, bên ngoài doanh bận rộn ầm ĩ vang trời, người Thanh huyện bên này hiển nhiên để ý tới, còn có các thân sĩ cường hào đang ngầm đưa tin tính toán, đợi đến khi quan quân đại thắng, khi quân gặc thất bại, Thanh huyện nhất định sẽ có nhiều ứng đối, tổ chức dân tráng đoàn luyện chặn đường lui của quân địch, một mặt vơ vét những chỗ tốt, mặc khác tùy thời đóng chặt cổng thành, nếu để cho quan quân vào thành, thì tai họa lớn vô cùng.
Bất kể nói thế nào, Thanh huyện bên này cũng không cho rằng Triệu Gia Quân sẽ thắng, mặc dù bọn họ cũng biết được quan quân chỉ là thuần túy gieo họa.
Khi Triệu Gia Quân bắt đầu hướng bắc, thám mã ở xung quanh dò hỏi tin tức cũng bắt đầu kéo khoảng cách ra xa, bắt đầu tới lui chuyển tin tức đi, các lữ đoàn Triệu Gia Quân đều đã sửa sạon xong tiếp chiến bất cứ lúc nào, tuy nhiên quan binh trước sau vẫn thủy chung không nhúc nhích.
Mặc kệ là triều đình thúc giục như thế nào, mặc kệ là người dân phán xét hai bên mạnh yếu thắng thua thế nào, Đốc sư Vương Tại Tấn cùng chủ tướng Trương Kế Tiên vẫn sắp xếp ổn thỏa nhất, dựa vào thành trì Tĩnh Hải, ở ngoài thành bày trận nghêng đón Triệu Gia Quân, đối với Triệu Gia Quân mà nói, muốn dọc theo Vận Hà bức thẳng tới kinh thành, Tĩnh Hải này làm điểm mấu chốt không phải không được, chỉ ở dưới thành này quyết chiến.
Hơn nữa Tĩnh Hải cách Thiên Tân khá gần, lương thảo bên kia cung ứng được bất cứ lúc nào, biên binh Kế Trấn và Liêu Trấn cũng hậu thuẫn, điều này cũng khiến cho tinh thần quân sĩ ổn định lại, nhưng nếu như về phía trước chút nữa, cách xa kho lương thực Thiên Tân, với hậu cần đồ quân nhu lương thực hỏng mục của quan quân, hơi chút chậm trễ sẽ làm lòng quân bất ổn, nếu chẳng mau phải đánh nhau bất ngờ với quân phản tặc, không đợi tiếp chiến cùng quân phản tặc, bản thân đã đại loạn trước rồi, vậy thì cái gì cũng không cần nhắc nữa.