- Nhỏ giọng chút, đúng thì thế nào, lão nhân gia người ta cũng đã thay qua quần áo rồi, có lẽ là muốn làm chuyện cơ mật gì đó, chúng ta cũng đừng bại lộ, bên này có không ít thám tử của Triệu tặc đó.
- Hiểu rồi, Lư đại nhân này tuổi không lớn lắm, cũng chính là phúc tinh của phủ Đại Danh chúng ta, cái gì quan quân mới lập kia làm xằng làm bậy, không phải là được y nắm lại chém vài tên mới ngoan ngoãn sao.
Lư Tượng Thăng đứng ở trước đám người không có nghe được những người phía sau nói chuyện, anh ta cũng không để ý tới còn có dân chúng phủ Đại Danh ở nơi đây, Lư Tượng Thăng có chút lơ là chờ đợi, chờ đợi đại đội Triệu Gia Quân đến đây, y đối với tình cảnh của mình cũng không có đi lo lắng gì cả, trước khi đến Sơn Đông, Lư Tượng Thăng đã hỏi thăm rõ ràng, bên này sẽ không đối phó với người làm quan ngang qua địa phận, hàng năm quan lại giàu có xuôi nam lên bắc nhiều như vậy, đều là từ Vận Hà Sơn Đông và Nam Trực Lệ rời khỏi, cũng không thấy bọn giặc Từ Châu có động tĩnh gì.
Lư Tượng Thăng cũng tự biết bản thân ăn mặc thành người luyện võ so với văn sĩ giả dạng bình thường hơn nhiều, tuy nhiên cách ăn mặc kiểu văn sĩ cũng tiện hơn, tối thiểu thư kinh điển chương thốt ra khỏi miệng được, bằng chứng tú tài và cử nhân cũng được mang ở trên người, nếu có người tới tra hỏi, Lư Tượng Thăng đương nhiên sẽ không ngốc tớitự nhận mình là Tri phủ phủ Đại Danh, chỉ nói mình là sĩ nhân từ phía nam đến du học, có thân phận văn sĩ ở đây, tóm lại sẽ tiện chút.
Đối với Lư Tượng Thăng mà nói đây là chỗ buồn cười thứ hai, y là người phủ Thường Châu Nam Trực Lệ, biết nói một giọng quan thoại Giang Nam mềm dịu, nhưng nếu như không mở miệng, xem bộ dạng y cao lớn khôi ngô, mặc cho ai cũng sẽ tưởng là võ sĩ đến từ đất Bắc, mà sẽ không cảm thấy là văn sĩ Giang Nam, mặc dù võ thuật Lư Tượng Thăng chính xác xuất chúng, ngay tại trên đất của mình có tiếng tăm rất lớn.
Hai mươi bốn tuổi làm Tri phủ phủ Đại Danh Bắc Trực Lệ, quan to chính tứ phẩm một phương, thế nào cũng được cho là thuận buồm xuôi gió rồi, hơn nữa y xuất thân phủ Thường Châu Nam Trực Lệ, xem ra chính là tài năng tuấn kiệt Đông Lâm, được bên trên giúp đỡ sắp xếp mới có tiền đồ tốt như vậy, cùng một tính chất như Hồng Thừa Trù kia vào kinh thành kia, đều là hạt giống phe phái trước khi biến pháp thăng tiến được an bài vào.
Nhưng nghĩ lại thì cũng không phải là như vậy, ở trong hệ thống Đại Minh hiện nay, phủ Đại Danh này là một trong nơi chốn kém nhất, cùng giống với châu huyện gần kề biên tái, phủ Đại Danh nối tiếp Từ Châu, hơn nữa còn bị thế lực Triệu Gia Quân Từ Châu hai mặt vây quanh, không biết khi nào sẽ bị binh lửa lan đến, chỉ có con đường tuẫn thành này thôi. Lư Tượng Thăng quả nhiên là văn võ song toàn, y hai mươi mấy tuổi đậu tiến sĩ, hơn nữa xuất thân trong phương viên Đông Lâm, vốn sẽ được an bài ở Lục bộ làm vài năm sau đó lại thả ra ngoài. Nhưng khi làm quan ở kinh thành chính tính tình rất thẳng thắn, nói chuyện đắc tội người, hơn nữa đắc tội đến rất sâu, bị đày thẳng đến phủ Đại Danh để làm Tri phủ, nhìn giống như đề bạt, thật sự ra chính là đi chịu chết rồi.
Ngụy Trung Hiền tổ chức và thành lập trấn Đại Danh, sau đó thiết lập tuần phủ Đại Danh, nhưng trong quá trình tiêu diệt Từ Châu bị thảm bại, tuần phủ Đại Danh cũng bị đối thủ công kích rơi đài. Trấn Đại Danh xem như Ngụy Trung Hiền loạn chính cũng không có người để ý tới, kết quả lòng người bàng hoàng, quan quân trấn Đại Danh lui về tối ngày làm xằng làm bậy, hơn nữa Triệu Gia Quân Từ Châu cưỡng bức áp lực, các châu huyện phủ Đại Danh đều là không lòng dạ nào làm việc, chỉ còn chờ Triệu Gia Quân đánh tới để mọi người bớt việc, sau đó Triệu Gia Quân trong lúc nhất thời còn lười đến đây. Kết quả trên đất càng hỗn loạn thêm, thậm chí còn có tình trạng ở bên đường giết người cướp của. Thân sĩ trên đất đã đưa tin với Từ Châu, binh mã Từ Châu không tới, tối thiểu phải sắp xếp Vân Sơn Hành hoặc điền trang gì gì đó đến đây, nếu không trong đoạn tháng ngày này cuộc sống cũng không biết làm sao tiếp tục đi tiếp nữa.
Nói tới cũng khá trùng hợp, khi Từ Châu phái người tới đây, Lư Tượng Thăng cũng đến đây nhận chức rồi, mới đến bên này chính là nhanh gọn, dứt khoát, quyết đoán xử trí loạn binh, y dùng ngân lượng bên trong kho phủ chiêu mộ dân tráng, sau đó liên thủ với đám thân sĩ còn đang chần chừ, tự mình dẫn đội chấp pháp tuần tra, không chỉ trừng trị loạn binh, còn đi thu dọn quan lại các nơi hàm hồ làm việc qua loa, trong vòng mấy tháng, trật tự trong phủ Đại Danh tốt hơn, từ trên xuống dưới thật sự thực lòng chịu phục.
Lúc trước những người phái Lư Tượng Thăng đến phủ Đại Danh đó quả thực không yên lòng, đều cảm thấy tính tình Lư Tượng Thăng nóng nảy cương liệt như vậy, ở bên cạnh nán lại không bao lâu sẽ phát sinh xung đột với bọn giặc Từ Châu, đến lúc đó tất nhiên chết không có chỗ chôn. Khi Lư Tượng Thăng chỉnh đốn trật tự phủ Đại Danh xong xuôi, thương điếm và nông trang Từ Châu bắt đầu tiến vào chiếm giữ. Khiến những người nơi kinh sư đó không ngờ tới chính là, Lư Tượng Thăng đối với việc này cũng chẳng bận tâm, điều này làm cho thân sĩ dân chúng khắp chốn nhẹ nhàng thở ra, cũng làm cho phủ Đại Danh và Từ Châu bình an vô sự.
Như vậy buông tay làm việc, lại như vậy lấy được lòng người, Lư Tượng Thăng làm việc cũng không quá để ý pháp độ quy củ, nói chẳng hạn như quan thần giữ đất đai không được tự ý rời khỏi nơi trấn thủ, một khi vượt biên tiếp theo sẽ bị buộc tội thôi chức. Nhưng Lư Tượng Thăng vì quan sát Triệu Gia Quân, không ngờ mặc thường phục từ phủ Đại Danh tới đây, dù sao đi theo đều là thân tín người nhà, từ trên xuống dưới bên phủ Đại Danh lại che lấp giùm, đối với bên ngoài chỉ nói là đi bên Hoàng Hà và Khai Châu thôi.
Lư Tượng Thăng đọc thuộc lòng binh thư, lại tập luyện võ nghệ, y rất là hiểu rõ chiến sự quân pháp, so với bọn quan văn võ tướng trong triều này, Lư Tượng Thăng thật sự rất kính nể Triệu Gia Quân Từ Châu, mặc dù y không có riêng biệt đi đến Từ Châu, hoặc là đi quan sát quân trại của Triệu Gia Quân tại các nơi khác? Nhưng khi mới thấy được bề mặt này, hiểu biết được vảy cá móng vuốt thôi đã khiến anh ta cực kỳ rúng động, người khác đều cho là vô căn cứ, nhưng y lại biết đây là sự thật, đơn giản chính là binh mã như thế nào đánh ra được.
Chính bởi vì như thế, khi ở phủ Đại Danh, Lư Tượng Thăng đối với thế lực Từ Châu chỉ làm như không nhìn, nếu đối phương muốn qua loa cùng tồn tại như thế, như vậy mình cũng đi theo qua loa cùng tồn tại, ở trong lúc này, cần thì giờ nhiều nhất chính là Đại Minh, mà không phải Từ Châu.
Hiện tại có một cơ hội tốt như vậy tới gần quan sát, người bên ngoài chỉ xem cái náo nhiệt xem cái hiếm lạ, mà người nếu quen thuộc binh pháp quân sự thì nhìn thấy rất nhiều thứ. Lư Tượng Thăng dĩ nhiên muốn chạy tới đây, trong lòng của y có cái suy nghĩ gì đó rất lớn, Lư Tượng Thăng cũng không muốn cứ như vậy tiếp tục cùng Từ Châu tồn tại tiếp, thiên hạ này là thiên hạ của đại Minh, thiên hạ này vẫn còn đại nghĩa chính thống ở đấy.