Vương Tự Dương cũng đã làm ra thái độ như thế rồi, mọi người cũng phải đáp trả lại tình nghĩa này, chẳng hạn Vương Tự Dương muốn bố trí con cháu Từ Châu đi đến chỗ các thương buôn giúp việc, mọi người cuối cùng cũng phải nể mặt đi tiếp nhận, cũng có người trong lòng đề phòng không chịu đi bố trí, kế tiếp là lấy không được rượu, bởi vậy, ai cũng không biết phải làm sao, cũng may những con cháu trẻ tuổi Từ Châu đều thành thật chịu khó, cũng không phải là đến đây để hỏi thăm tin tức lung tung, rất là cần cù và thật thà đi làm công việc, thuê người như thế cũng không bị lỗ.
Bán lẻ thì bán lẻ, nhưng có một số buôn bán là phải tự mình Vương Tự Dương chạy tới, như mua ngựa ở trên thảo nguyên, khẩn yếu hơn là mua người, hán tử thì từ mười một tuổi đến ba mươi tuổi biết cưỡi ngựa thiện xạ, bên Vương Tự Dương đều cần hết, càng phải đích thân tự mình đi lựa chọn, mọi người biết được bên Từ Châu đang cần người, đối với chuyện này cũng đều cố gắng hết sức đi giúp đỡ, các lão đại biên trấn đứng ở sau lưng mọi người hiển nhiên đều đi giúp đỡ.
Hành hạ như thế tiếp xuống, không quá lâu, trên thương lộ từ Đại Đồng đi đến thành Quy Hóa và Hà Sáo, đông đến tây đi, tất cả mọi người đều mang theo rượu trắng rồi, thương đội mang theo rượu trắng càng nhiều hơn, chạy đến các nơi khác cũng nhiều hơn, thảo nguyên rộng lớn như thế, không biết còn có bao nhiêu nơi chưa neếm qua danh tửu Hán Tỉnh này, với tính cách của người Mông Cổ, đó là uống một ngụm là thích ngay, tiếng tăm của rượu trắng Từ Châu và sức hấp dẫn của nó, ở trên thảo nguyên càng truyền càng rộng.
Trong những thương đội này, thương đội Tôn gia bên Đại Châu Sơn Tây tương đối đặc biệt hơn một chút, mọi người đều là làm ăn buôn bán đến phát tài trở nên giàu có, sau đó tốn chút tiền đi mua một chức quan để làm nở mặt nở mày tổ tông. Thương đội Tôn gia này thì ngược đời bỏ lại quan chức khá tốt nơi kinh thành không chịu đi làm, lại chạy đến bên quan ải phía bắc làm chuyện buôn bán. Tôn gia này bốn đời trúng cử, đời này lại có tên trên bảng vàng đậu tiến sĩ, đã sớm là nhà giàu có rồi, ngồi một chỗ làm giàu còn chưa đủ, rõ ràng còn muốn đi ra ngoài làm chuyện buôn bán, thật sự là không biết đủ sao. Tôn Truyền Đình Tôn gia này tất cả mọi người nói là nhân tài trăm năm khó gặp, bây giờ nhìn kỹ lại là một tên phá gia vô tích sự.
Tôn Truyền Đình này khi làm chuyện buôn bán cũng khá kỳ quặc, hàng hóa của nhà y là một chuyện, sau đó y còn tụ tập các thương đội quen biết bên Đại Châu và lân cận Thái Nguyên, do nhà y hộ vệ lấy, đoàn người cũng đi đến biên cương. Nói tới trên thảo nguyên khắp nơi đều là vàng bạc đá quý, chỉ cần ngươi mang theo hàng hóa đi ra ngoài, sau đó trở về thật tốt, kiếm được tiền cũng không khó lắm. Khó nhất là tiết trời trên thảo nguyên hay thay đổi, còn có mã tặc và người giả dạng mã tặc đi làm bậy. Nếu chẳng may gặp phải xui xẻo, chớ nói không phát tài được, ngay cả cái mạng còn phải bỏ lại bên đó. Tôn Truyền Đình đoán chừng là nghĩ tới điều này cho nên mới làm như vậy.
Nhưng làm loại buôn bán như vậy phải bỏ vào bao nhiêu tiền vốn, một chuyến đi còn kiếm được bao nhiêu đây, đây không phải chính là may áo cưới cho người khác sao? Nhưng Tôn gia tài hùng thế lớn, lại là gia đình đệ nhất đẳng tại nơi này, ở bên Thái Nguyên và Đại Đồng lại là bề trên đấy, y muốn làm như vậy, người khác ngăn cản được sao. Tính ra đoàn người này đi ra ngoài đã hơn một tháng rồi, hẳn là đang trên đường trở về. Có được cuộc sống giàu sang không chịu đi hưởng thụ, tự nhiên lại chạy ra bên ngoài đi hớp gió sương, rốt cuộc là đang nghĩ gì đây. Lòng dạ của người đọc sách thật sự khiến cho người ta không hiểu nổi.
Thương đội Tôn gia như mọi người dự đoán, đang hướng về biên giới Đại Đồng, bọn họ đi tới một nơi dồi dào đồng cỏ và nguồn nước bên dòng sông mặn phía bắc, khi trở về nơi này lại đem hàng hóa một lần nữa bán ra hết, lần này thu hoạch thật sự không ít.
Thương đội lớn nhỏ tính luôn Tôn gia tổng cộng sáu đội, đội ít nhất chỉ có bảy chiếc xe ngựa, mười năm con lạc đà, đội lớn nhất là Nhãn Bắc Hành ngoài thành Thái Nguyên. Ba mươi sáu chiếc xe ngựa, một trăm năm chục con lạc đà, người hộ vệ cộng lại là hai trăm người. Tôn gia lần này khởi xướng mọi người hùm vốn đi đến biên cương ngược lại có xe ngựa và gia súc không nhiều lắm, mười lăm chiếc xe ngựa, bốn mươi con lạc đà.
Điều khiến mọi người cảm thấy kinh ngạc chính là, hàng hóa của thương đội Tôn gia không nhiều lắm, nhưng người đi theo khoảng chừng hơn bảy trăm, đều là hán tử tinh tráng, trong đó còn có hơn một trăm người cưỡi ngựa, đây là đang làm kiểu buôn bán gì vậy, trên đường đi người ăn ngựa nhai toàn bộ hao tốn hết không biết bao nhiêu rồi, hơn bảy trăm người này cũng đều mang theo binh khí, càng lộ ra vẻ kỳ lạ.
Nếu không phải lịch sử coi trọng chữ tín của Nhạn Bắc Hành đã hơn trăm năm, Tôn gia ở đây lại rất có tiếng tăm đặc biệt tốt, bản thân Tôn Truyền Đình cũng theo đoàn người đi ra ngoài, tất cả mọi người sẽ lo lắng đây có phải là một cái bẫy không, có phải là khi đi đến biên cương đem đoàn người giết sạch hết không. Xe ngựa hàng hoá đều là một món tài sản lớn, nhưng đích tôn và thứ nam Tôn gia đều đi đến các thương hiệu làm khách rồi, con tin đã tự mình thả qua rồi, còn có gì cần phải đi lo lắng nữa chứ. Nhưng cũng khiến cho mọi người cảm thấy có điều kỳ lạ khác nữa, đó chỉ là làm chuyện buôn bán thôi, có cần phải làm đến thanh thế lớn như vậy không, làm đến chu toàn như vậy chứ.
Một đường đi tới, những khi qua đêm dừng chân, đều phải nghe theo bố trí của Tôn gia, mặc kệ trong lòng ngươi nghĩ như thế nào, đến lúc này, không muốn nghe cũng phải nghe theo. Trong tay đối phương có tới bảy trăm tên chém giết cũng không phải là chuyện giỡn đâu, cũng may những người này Tôn gia làm việc rất có lề lối, dựng trại đóng quân, thủ vệ hạ trại, tiến lên hộ tống, đều khá cẩn thận, thật ra cũng khiến cho mọi người không cần phải đi lo lắng quá nhiều.
Buôn bán làm được rất như ý, Lâm Đan Hãn của Sát Cáp Nhĩ ở thành Quy Hóa còn chưa có ngồi được vững vàng, một bên phải đi lấy lòng bọn quý nhân phía dưới, một bên phải trấn an dân du mục và người Hán, sau đó còn phải bán đi các loại đặc sản của thành Quy Hóa để đổi về các đồ vật đang cần dùng đến, cho nên đối với thương buôn Đại Minh không hà khắc như trước. Lúc cần dùng tới là nuôi ở đó, lúc không cần thì như giết heo vậy, cứ tiếp như vậy, lợi ích rất nhiều, phía tây và phía bắc thảo nguyên, ngay cả kẻ địch bên phía đông, các hãn trướng và bộ lạc đều hội tụ đến đây, các bộ lạc nhỏ thì trực tiếp qua bên đây chăn nuôi, các bộ lạc có thế lực lớn thì phái thương đội của mình đến đây, khiến cho bên này vô cùng phồn vinh.
Bộ lạc nhiều, dân du mục nhiều, thương đội cũng nhiều luôn, hàng hóa đương nhiên dễ dàng ra tay, đều bán được với giá cả thích hợp, sau đó lại mua vào hàng hóa thích hợp vừa ý, chỉ cần trở về được, là phát tài được rồi. Ngoại trừ Nhạn Bắc Hành ra, các đội khác ngược lại đều nhìn chăm chú vào hàng hóa của Tôn gia, phát hiện xe ngựa và lạc đà mà bọn họ mang theo đều là vật dụng cung cấp cho người đi theo, tới lúc mua bán, chỉ có hai xe là chứa hàng hóa, tuy nói hàng hóa này đều là dược liệu được phối sẵn, những thứ này tuy rằng là loại hàng hóa tốt nhất bán được với cái giá khá cao trên thảo nguyên, nhưng dù sao chỉ có hai xe thôi, lợi nhuận có cao tới đâu, cũng không đủ chi tiêu cho chuyến đi này.