Người sửa đổi làm việc đều ứng lời rồi, mấy người Tôn Thừa Tông, Dương Liên và Tả Quang Đấu trao đổi ánh mắt chốc lát, Tôn Thừa Tông đứng dậy nói.- Bệ hạ, quân phản loạn pháo oanh kinh sư, bức ép triều đình ở Thiên Tân ký hòa ước nhục nước mất chủ quyền, cắt đất bồi tiền kia. Đây chính là vô cùng nhục nhã mấy trăm năm nay chưa từng có.
Hoàng đế Thiên Khải bất đắc dĩ thở dài, Tôn Thừa Tông theo như lời những người này đều rõ ràng, nhưng mỗi lần nhắc tới đều khiến người nghe rất là không thoải mái, tuy nhiên Thiên Khải cũng biết Tôn Thừa Tông còn có câu kế tiếp.
- Bệ hạ, nước nhà nguy nan, không chấn hưng không được nữa, không chăm lo việc nước không được nữa. Tin tức các nơi truyền lại này đều nói rất rõ ràng, giặc Từ Châu kia không phải đám ô hợp gì, cũng không phải lưu dân gọi nhau tụ tập. Chúng chính là tư binh cường hào luyện ra, thu giữ thuế lương. Nhất cử nhất động rất có lề lối. Bệ hạ, giặc Từ Châu này làm được như thế, triều đình vì sao làm không được?
Sau khi hòa ước, luận điệu này vẫn là lần đầu tiên được nhắc tới, tất cả nói tới giặc Từ Châu hoặc là nói đám ô hợp, dựa vào dũng mãnh nhất thời, nhiều nhất chính là giặc Thát man di nhất đẳng. Nhưng Tôn Thừa Tông lại không nói như thế, mọi người trong lúc nhất thời đều là hứng thú, hoàng đế Thiên Khải cũng là ngồi thẳng lên một chút, sắc mặt hắn vẫn trắng bệch như cũ. Từ sau khi giặc Từ Châu đánh hạ Thiên Tân, tiến sát kinh sư, thân thể Thiên Khải vẫn không tốt chút nào.
Tôn Thừa Tông cảm khái nói.- Bệ hạ, giặc dùng cái gì mạnh, giặc dùng cái gì giàu. Chẳng qua là dùng đạo của pháp gia, không nói tới lễ nghĩa giáo hóa, chỉ đi trồng trọt, chiến tranh. Từ Châu trọng thương trọng công, cấu kết với cự khấu trên biển. Truy tra bản chất cũng chẳng qua là biến chủng của nông canh, vơ vét lương thảo của cải vì chiến tranh.
Có người không kìm nổi xen vào nói.- Đây không phải chính là đạo của bạo Tần trị quốc sao. Nhị thế mà chết, há được lâu dài!
Tham dự vào nghị triều này đều là kẻ sĩ uyên bác, nói tới đây, điều nên nghĩ tới đều nghĩ tới được, còn dẫn thuật phát huy được. Theo cục diện như vậy, cũng chỉ có Ngụy Trung Hiền kém một chút, nhưng Ty Lễ Giám bên kia tự có Thái giam giải thích với ông ta.
Tôn Thừa Tông tiếp tục nói.- Tần được xưng là bạo Tần, cũng được xưng là cường Tần, Sau khi thống nhất thiên hạ nhị thế mà vong, nhưng trước lúc đó cũng là bao phủ sáu nước, là mạnh nhất chiến quốc.
Bên kia Ngụy Trung hiền khẽ nhíu mày, với tai mắt ngầm ông ta nắm giữ, trong nghị triều sẽ nói gì đó, ông ta đại khái trong lòng nắm rõ, chỉ là cong cong lách lách nào khiến ông ta phiền lòng, có cái gì nói thẳng ra thì được rồi, cần gì phải cong cong lách lách trước tiên xé ra cái khác.
Tôn Thừa Tông nói ra ý nghĩ của mình.- Giặc làm theo phép Tần, luyện ra cường quân, nếu như làm theo phép Tần luyện được cường quân, triều đình cũng nên dùng phép Tần cường quốc cường quân, chống đỡ giặc, diệt giặc.
Bọn người tham dự triều nghị đều là gật đầu, cho tới tận lúc này, cũng không có cách nào để dùng. Mấy năm qua, mặc kệ hoạn đảng chuyên quyền hay là chúng chính doanh triều Đại Minh đều là cái dạng này, không có bởi vì ai chủ đạo chính đàn mà trở nên càng tốt hơn, dường như cũng không có bởi vì ai trở nên càng xấu hơn. Thế nhưng mọi người đều ra được kết luận, đó chính là phép trước mắt là không cách nào cường quốc, cường quân được, ít nhất phải nhanh chóng thay đổi là rất khó.
Nói tới đây, bao gồm cả hoàng đế Thiên Khải, ánh mắt của mọi người tập trung tới trên người Tả Quang Đấu và Dương Liên, hai vị này chính là lãnh tụ quyền quý hiện giờ, rất là coi trọng đại nghĩa thánh nhân gì đó, đây không dùng kinh nghĩa tháng hiền mà nói tần pháp gì kia khẳng định sẽ bởi vì rắc rối. Không nói cái khác, quan can gián Khoa đạo sợ rằng sẽ giằng dưa không ngớt, hơn nữa đạo Tần pháp và pháp gia có vấn đề ngày trước, Tần nhị thế vong, dùng Tần pháp muốn khiến cho Đại Minh chẳng khác gì nhị thế sao?
Trải qau tranh giành lời lẽ khiêu khích nhiều rồi, đối với trong triều và quan can gián sẽ nhằm vào thế nào, mọi người đều có phán xét của mình, nếu nghĩ tới phiền phức này, như vậy thái độ hai vị lãnh tụ quyền quý cũng rất mấu chốt.
Dương Liên giọng điệu chậm rãi mở miệng nói.- Việc gấp tòng quyền, quốc gia nguy nan, dùng phép Tần tổn thương dân chúng. Nhưng không tự mình cố gắng chấn hưng lại có hiểm nguy vong quốc. Hai chọn lựa nặng nhẹ này, thần tán đồng lời của Tôn các lão.
- Làm được bỏ phế cũng được. Ngay sau khi làm sáng rõ điện ngọc lại trở về phép cũ cũng không sao. Đây cũng là lời của Tả Quan Đấu.
Tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra, lãnh tụ quyền quý cũng cho rằng như vậy, như thế cũng không có gì để lo lắng rồi. Nhưng mọi người cũng rất nhanh kịp hiểu ra, xem ra Nội các bên này đã đạt thành nhất trí. Vương Tại Tấn ngồi ở ghế bên dưới tuy rằng không nói lời nào, nhưng nhìn ra được ý không có gì phản đối.
Kết quả này Ngụy Trung Hiền sớm đã biết, y cũng biết phía trước tại sao phải vòng vo, không nói cho thông cái đạo lý đại nghĩa thì không có cách nào thực thi tiếp, nếu không về mặt nghĩa lý sẽ phải tranh luận không thôi, nghĩ đến đây, trong lòng Ngụy Trung Hiền có chút bất đắc dĩ. Ông ta nghĩ tới, nếu Triệu Tiến Từ Châu muốn hành pháp gì đó, sẽ dứt khoát thi hành, về mặt nhân viên tài của đều sẽ hết sức liên thủ, mà triều đình lại lãng phí bao nhiêu mắc mứu vô dụng.
Sau khi mọi người thống nhất ý kiến, trên mặt Tôn Thừa Tông lộ ra chút ý cười, mở miệng cao giọng nói.
- Bệ hạ không cần lo lắng nguy cấp trước mắt, hộ dân Đại Minh có ức vạn, anh kiệt đâu chỉ có trăm vạn, bao nhiêu anh tài thế này đồng tâm hiệp lực, lại có khó khăn gì không giải quyết được chứ. Lần này họa giặc Từ Châu loạn thiên hạ, chí sĩ lo cho nước khắp chốn kiến ngôn hiến kế, trong đó hẳn có kẻ hiểu biết chính xác.
Đây là đến chính đề rồi, Tôn Thừa Tông tiếp tục nói.- Lang trung Kê huân Sử bộ tiền nhiệm Tôn Truyền Đình hiện giờ ở quê dưỡng bệnh, y từng nhận chức huyện lệnh Vĩnh Thành phủ Qúy Đức Hà Nam, huyện lệnh Thương Khâu phủ Qúy Đức, bên đó gần sát Từ Châu. Tôn Truyền Đình này lúc tiến kinh đi thi từng gặp Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đó, ngày đó còn coi là tri kỷ, nhưng không ngờ đối phương lại là hạng người tặc phỉ mang tâm hại người. Sau khi đến phủ Quy Đức nhậm chức, đã không lo an nguy, độc thân trà trộn vào tìm hiểu Từ Châu, nghe ngóng được rất nhiều gốc rễ của giặc Từ Châu.
Theo tự thuật của Tôn Truyền Đình, từ Hoàng đế Thiên Khải đến những người khác đều chăm chú lắng nghe, đây một mặt can hệ tới đạo lý lớn và chính sách quan trọng, một mặt lại cũng là phấn khích. Hóa ra Triệu Tiến và mấy người cốt cán bên cạnh đó đã từng đến kinh sư, còn có người từng gặp giao thiệp với bọn hắn, lại có cơ duyên xảo hợp làm hàng xóm ở Từ Châu, lại có gan đi thăm dò gốc rễ Từ Châu, những khúc chiết trong bình thoại tin đồn nổi lên cũng chẳng qua là như thế.