Thế lực mới khởi giống như Từ Châu khẳng định gốc rễ sẽ không sâu, đối với nhân vật bực này sẽ cầu hiền như khát nước, trên đường bị đưa tới, không ít người đều ảo tưởng tình cảnh sau khi gặp mắt. Triệu Tiến kia hoặc cưỡng bức hoặc khẩn cầu giúp sức, mọi người phải ra dáng, đợi đến lúc hỏa hầu đắn đo rồi mới đáp ứng, đợi tới lúc tân triều thế chân vạc, mọi người dù thế nào cũng sẽ có tiền đồ phú quý. Lưu Cơ, Tống Liêm năm đó tuy là thư sinh lụi bại, thậm chí có người còn nghĩ tới Triệu Tiến chiêu hàng không thành, sau đó sẽ đại khai sát giới, đến lúc đó nhà mình sẽ hiên ngang lẫm liệt đến thế nào, còn muốn ngâm thơ làm phú, lưu danh sử xanh.
Lại không ai nghĩ thủ lĩnh Từ Châu còn chẳng gặp, thậm chí còn không giết thả ngay bọn họ đi, không mảy may lo lắng những kẻ bụng đầy thao lược như bọn họ sẽ chấn chỉnh binh mã lần nữa giấy tới, đây vốn dĩ cũng không phải khinh thị miệt thị, mà là dứt khoát không gặp, chẳng lẽ chúng ta không đáng một đồng, rốt cuộc là ai chỉ huy binh mã Từ Châu này?
Trong khi bọn phụ tá vẻ mặt suy sụp thất vọng, Vương Tại Tấn vẫn thản nhiên như trước, chỉ là tấm lưng càng lúc càng còng xuống, ngay cả ánh mắt sắc bén cũng trở nên ảm đạm, bước chân thậm chí còn trở nên có chút lảo đảo, cả người giống như nhanh chóng già đi. Ông ta lảo đảo bước hai bước liền được người bên cạnh vội vàng đỡ lấy, lúc này mới chú ý ông ta không ổn.
- Lão đại nhân, nếu quân phản loạn càn rỡ, chúng ta vừa hay nhân cơ hội ra khỏi thành chấn chỉnh binh mã lần nữa, đến lúc đó còn có cơ hội!
Mặc kệ có tin hay không lời nói này phụ tá kia đều có phần thấp giọng.
Vương Tại Tấn được đỡ dậy, nghe lời này, trên mặt lại lộ ra cười khổ, nói.- Nào còn có cơ hội gì, ngươi có biết vì sao họ thả chúng ta đi không, bọn họ vốn dĩ không để quan quân vào mắt. Bọn ta tụ tập binh mã tái chiến, bọn họ vẫn tốc thắng đại thắng như trước, làm gì để ở trong lòng, hơn nữa, quan quân phía ngoài làm thế nào còn tụ tập lại được, đã hoàn toàn bị phá hủy rồi!
Vị phụ tá đang khuyên hắn kia nghe thấy vậy cũng cười khổ, thế nhưng vừa nhìn bên cạnh, lại hạ giọng nói.- Lão đại nhân, người xem binh mã Từ Châu này không giống quân phản loạn, quân kỷ nghiêm khắc, không mảy may tơ hào, còn có lề lối hơn so với quan quân chúng ta, tổng số quân còn nhiều hơn giặc Thát và loạn tặc. Bây giờ chúng không so đo cùng chúng ra, không có đạo lý về sau sẽ như vậy, không bằng chúng ta đi trước một bước, xem thử bọn chúng làm như thế nào là được. Không cầu phú quý hiển đạt, an hưởng quãng đời còn lại…
Vương Tại Tấn ngẩn người, lần này trầm mặc không lên tiếng, vị phụ tá kia nhẹ nhàng thở ra. Vương Tại Tiến là tiễn sĩ năm thứ hai mươi hai Vạn Lịch, hơn ba mươi năm quan trường chìm nổi, luôn trung thành và tận tâm với Đại Minh, cục diện lúc này rất dễ khiến ông ta nản lòng thoái chí, tự sát hi sinh vì nước.
Nếu bị giặc Thát đánh bại bắt làm tù binh, vậy tự tuẫn vì nước còn oanh liệt hơn. Nhưng vận mệnh hiện tại không đáng như vậy, Đại Minh kia rối tinh rối mù, xoay chuyển tình cảnh mới cũng không phải chuyện xấu, tuy nhiên lời này ông ta sẽ không nói ra rồi.
Lại nói đến nhà vị cử nhân kia, vốn đã vô cùng nhiệt tình, một nhà vị cử nhân rất có ý cùng chung hoạn nạn thái độ đã trở nên vô cùng lãnh đạm, nhưng Triệu Gia Quân đã tới đây đánh tiếng, cũng chỉ đành tiếp nhận cho vào, ngược lại bọn phụ tá đã lén thông khí, buổi tối phải để cho Vương Tại Tấn ngủ đi, tránh cho ông ta luẩn quẩn trong lòng mà tự sát, một đêm này cứ như vậy qua đi.
***********
Từ huyện Tĩnh Hải bắc Thượng Thiên Tân, quan đạo tổng cộng hơn tám mươi dặm, bởi vì đang ở nơi đất bằng, lại bên cạnh Vận Hà, cho nên đường xá được san bằng rộng rãi, thuận lợi cho đại quân cử động.
Sau khi đại đội quan quân ở thành huyện Tĩnh Hải tan tác, bộ phận quan quân không vào thành chẳng lẽ đều hướng tới Thiên Tân kia? Rút lui, vào lúc này, chỉ có Thiên Thân là gần thành trì nhất, ở nơi đó cũng có được trợ giúp từ các lộ, chỉ có chỗ này mới có khả năng đi. Đại đội quan quân chen chúc trên quan đạo, còn có người đi cướp lấy vài con thuyền trên sông.
Rút lui rồi trốn vào doanh trại trước vào lúc này liền chiếm ưu thế hơn, biên chế còn đấy, chiến lực không hư hại, ai dám chậm trễ bọn họ lập tức tiến lên giết chết. Những đào binh, tàn binh chật vật mà tới kia dĩ nhiên không phải là đối thủ, cũng chỉ đành nén giận đi theo sau đại đội, chỉ có kỵ binh quan quân là không sợ, bọn họ có ưu thế của trời cho, chạy thẳng ở phía trước.
Tuy nhiên kỵ binh quan quân cũng không chỉ đi đoạn đường này, kỵ binh phía tây đi xuyên qua giữa vũng Đắc Thắng và vũng Tam Giác, chạy đến huyện Bảo Định và Bá Châu của phủ Thuận Thiên, nhưng nơi đó có một phần rõ ràng đi về phía nam, đi sang đó thì phải xem số mệnh rồi.
Sức mạnh kỵ binh Triệu Gia Quân cuối cùng mới đầu nhập chiến trường, điều này khiến quan quân chạy tán loạn hiểu lầm, nghĩ rằng Triệu Gia Quân không có nhiều kỵ binh, sau đó muốn thu dọn quét sạch chiến trường, vốn dĩ không bận tâm binh mã trốn chết này.
Thời điểm Cát Hương dẫn hơn hai ngàn kỵ binh Triệu Gia Quân xuất hiện, các bộ quan quân mới biết được mình đúng là đáng chê cười. Quan quân chạy tán loạn còn hơn hai ngàn kỵ binh này vài lần, thậm chí mười mấy lần, nhưng vốn dĩ không tập trung lại được, từ trước đến sau kéo thành trường xà trận rời rạc, chỉ có kết cục bị đáng tan.
Giống như dao nóng cắt mỡ bò, Cát Hương suất lĩnh đội quân mã của Triệu Gia Quân xông qua, quan quân liền tách ra hai bên quan đạo chạy tán loạn.
Trường đao trong tay Cát Hương múa may vài cái, chỉ có hai lần chém trúng người, vào lúc khác, trong phương viên xung quanh y đều là là một khoảng trống, kẻ thù đã sớm trốn mất rất xa, có quan quân gan lớn đứng ở hai bên giương cung lắp tên, đối với khiêu khích như vậy kỵ binh Triệu Gia Quân tuyệt không buông tha, thường xuyên có một đội từ trong đại đội thoát đi, nhằm thẳng vào quan quân to gan lớn mật ở ven đường kia.
Vài lần như vậy, quan quân cũng biết Triệu Gia Quân có chừng mực, bọn họ thầm nghĩ chạy về phía trước, cũng không truy kích giết địch nữa. Bây giờ trên dưới quan quân đều không có bất kì dũng khí và chiến ý nữa, nếu nhân mã Từ Châu bằng lòng buông tha, bọn họ cũng sẽ không khiêu chiến. Cũng có người nhận ra được nhân mã Từ Châu muốn cướp lấy Thiên Tân, như vậy mọi người đến Thiên Tân cũng không có ý nghĩa gì rồi.
Các doanh quan quân chạy tán loạn trên quan đạo, quân tướng trói buộc không được bộ hạ, mà ngay cả bọn họ cũng không muốn trói buộc, đều mang theo thân binh thân vệ chạy loạn. Mặc kệ ai cũng biết được, thôn trại, làng trấn ven đường phải gặp họa rồi. Những nơi chốn bởi vì tào vận mà giàu có này liền sắp bị bại tướng tàn binh cướp sạch rồi. Mặc kệ những bại tướng tàn binh này sau cùng sẽ bị thu dọn hay không, bọn họ đều muốn ở những chỗ này tùy ý làm bậy một phen, sau khi ở đây, phủ Hà Gian và phủ Thiên Tân Bắc Trực Lệ sắp phải tổn thương nguyên khí rồi.