Chiếu theo phán đoán lệ thường, làm ra được cục diện lớn như vậy, thiết nghĩ là hạng người đa mưu túc trí, hạng người như vậy cùng cực cả đời vạch mưu kế mới có được thành quả như vậy. Nhưng những kiêu hùng nơi thôn dã này dù sao thế đơn lực mỏng, không có tài của khổng lồ của quan phủ triều đình chống đỡ, chỉ dựa vào bản thân và đồ đảng, cho dù làm thành chuyện gì cũng sẽ tâm lực tiều tụy, sẽ sớm già nua nhiễm bệnh, con cháu đồ chúng thường thường không có được tài năng và hiệu chúng của bọn họ, cục diện thế lực gầy dựng vạch mưu dựng lên cũng sẽ sụp đổ tan tành, quan phủ triều đình dựa vào kéo dài thẳng tới thắng lợi.
Nhưng Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều là ngoài hai mươi, nhìn khí độ trầm ổn liền biết bọn họ không phải là bị đẩy ra ngụy trang, bọn họ trẻ tuổi như vậy đã làm được mức như vậy, tiếp qua một vài năm nữa lại sẽ như thế nào, chỉ sợ còn phát triển không ngừng, còn Đại Minh mấy năm nay lo ngoại xâm, như mặt trời sắp lặn, người hơi chút tỉnh táo đều nhìn thấy được rõ ràng.
- Mấy ngày nay hành hạ Vương tiên sinh, thật sự là có lỗi. Sau khi nghe lời dạo đầu như thế, Vương Tại Tấn càng là rất tin vào phán đoán của mình, người trẻ như vậy còn trầm ổn được như thế vậy thì càng nhiều thêm mấy phần nắm chắc thành công.
Trong lòng nghĩ nhiều lắm, nhưng Vương Tại Tấn cũng không biết trả lời như thế nào, khom lưng quỳ gối làm không được, khách khí mấy câu cũng làm không được, nhưng bản thân lại là chủ tướng bại quân bị bắt làm tù binh, đối phương không có tra tấn khắc nghiệt, muốn làm ra một bộ dáng vẻ khí khái cũng cảm thấy khó chịu.
Triệu Tiến không có đếm xỉa tới trầm mặc của Vương Tại Tấn bên dưới, chỉ là đi thẳng vào chuyện chính nói.- Vương tiên sinh, quân ta thắng quá nhanh, tin tức mặc dù truyền tới kinh thành, chỉ sợ từ trên xuống dưới cũng chưa chắc chịu tin, lại xé ra kéo dài thêm, còn không biết chậm trễ bao lâu nữa, nhưng nếu Vương tiên sinh đi kinh thành bên kia báo tin, kinh thành bên kia liền sẽ lập tức tin tưởng.
Vương Tại Tấn ngồi ở nơi đó lắc đầu cười khổ, thân là Đốc sư đại quân, nếu như ông ta tới báo cho biết đại quân thảm bại, đích xác không ai hoài nghi được.
Triệu Tiến thản nhiên nhẹ nhàng giảng giải.- Ta sẽ dặn dò xe ngựa đưa Vương tiên sinh về kinh. Xin Vương tiên sinh truyền đưa tin tức cho triều đình. Đại quân từ Thiên Tân xuất phát tới kinh thành nhiều nhất mất bốn ngày. Hiện giờ Tuyên Phủ, Kế Trấn, doanh Bắc Kinh cùng với các lộ binh mã Bắc Trực Lệ đều đã bị quân ta đánh tan. Doanh Bắc Kinh đã không còn đầy đủ sức mạnh phòng ngự, muốn dựa vào thành trì che chở cũng không có khả năng. Gần trăm khẩu hỏa pháo này của ta cũng phá được lỗ hỏng. Thoải mái trên mặt Vương Tại Tấn cũng có chút tiêu tan, ông ta biết rằng theo như lời đối phương không có một chút giả dối.
Triệu Tiến cười hỏi.- Vương tiên sinh, hiện giờ ta đánh hạ Thiên Tân, lương thực tồn trữ ngoài thành cũng đều tất cả của ta. Từ cửa sông Thanh Giang tới Tế Ninh, Tế Ninh tới Lâm Thanh, Lâm Thanh đến Thiên Tân, đoạn tào vận, Vận Hà đều là thông suốt không có gì ngăn cản. Có lương thực tồn trữ, đường lương cũng đều trong khống chế của ta. Triệu Gia Quân ta tiến thoái không lo. Cũng chính là nói, Triệu Gia Quân ta muốn ở nơi nào nán lại bao lâu đều được. Vương tiên sinh, ông nói có đúng hay không?
Vẻ mặt của Vương Tại Tấn dần dần nghiêm túc, lời này của Triệu Tiến giảng giải rất rõ ràng, tiến thoái của Triệu Gia Quân nắm giữ ở trên tay mình, bất cứ lúc nào cũng công phá được kinh thành, nhưng nếu như đối phương thực muốn làm như vậy, thiết nghĩ sẽ không nói cho mọi người biết điều này.
Triệu Tiến nói ra mục đích của mình.- Kinh thành bị công phá, thiết nghĩ thiên hạ không yên. Mông Cổ và Nữ Chân nhìn chằm chằm như hổ đói đó nhất định sẽ thừa cơ tiến sát. Tây nam kia cũng muốn đại loạn lần nữa. Đến lúc đó chỉ sợ trong thiện hạ phải loạn còn không chỉ mấy chỗ này, hỗn loạn rung chuyển bậc này, các ngươi không muốn nhìn thấy, ta cũng không muốn nhìn thấy, nhưng ta hưng sư động chúng xuất quân tới đây, không có đạo lý cứ như vậy trở về. Muốn khiến cho ta lui về, vậy phái người sang đàm phán đi!
Nghe đến đó, Vương Tại Tấn lại nhịn không được cười lạnh mấy tiếng, trên mặt có thần sắc bỏ ngoài sinh tử và suy tính bên ngoài lộ lên, Vương Tại Tấn ngó Triệu Tiến nói.- Triệu đầu lĩnh nói đường hoàng như vậy, dường như vì đại nghĩa thiên hạ, thật sự ra là thực lực không đủ, còn không có cách nào thâu tóm thiên hạ, còn muốn gầy dựng tích tụ, đợi tới thực lực đủ rồi, sẽ hưng binh tái khởi, mưu đồ đại sự!
Trong phòng sắc mặt của Cát Hương đã lạnh, Triệu Tiến cũng là mỉm cười, lắc đầu nói.- Vương tiên sinh nói không sai, Vương tiên sinh nhìn ra được, nói vậy trong thiên hạ rất nhiều người đều nhìn ra được. Trước mắt đích xác không phải thời cơ tốt thâu tóm thiên hạ, ta còn không đủ sức người, sức của. Nếu như lúc này đoạt lấy thiên hạ, sẽ dẫn tới binh tai lan truyền. Đến lúc đó sẽ dẫn tới oán hận của người thiên hạ, lại sau nữa sẽ phải chốn chốn lao vào lửa. Vậy thì tội lỗi quá thay.
Vương Tại Tân không nghĩ tới Triệu Tiến thẳng thừng thừa nhận như vậy, kinh ngạc chốc lát mới lời lẽ sâu xa nói.- Triệu đầu lĩnh, ngươi là thiếu niên anh tài, nhất thời đi lầm đường, bây giờ trở về theo thiện vẫn còn kịp. Hiện giờ triều đình đang là lúc dùng người, nếu như người bằng lòng quy thuận, phong hầu phong tướng, thậm chí cắt đất phong vương cũng không phải không được.
Triệu Tiến không kìm nổi cười ra tiếng, xua tay nói.- Vương tiên sinh không cần khuyên, hiện giờ ta không có cách thâu tóm thiên hạ, nhưng đủ để diệt nước giết vua, tru diệt Chu Minh này, sau đó thong thả thu dọn loạn cục là được. Ta không muốn dẫn oán hận của người thiên hạ lên mình cũng không phải là sợ người trong thiên hạ oán hận. Chẳng qua là dùng nhiều thì giờ hơn thôi. Triệu mỗ còn trẻ, lãng phí được.
Tất cả tinh khí thần của Vương Tại Tấn giống như đề đang trong lúc đỉnh thịnh vừa rồi tiêu hao hết, lúc này thần sắc đau khổ cả mặt, suy sụp thở dài hỏi.- Một khi đã như vậy, Triệu đầu lĩnh cần gì phải nghị hòa với triều đình. Cho dù nghị hòa thành rồi, đền tiền cắt đất, nhưng cũng chẳng qua là kéo dài mấy năm, đợi Triệu đầu lĩnh ngài gầy dựng tốt rồi, còn không phải dẫn binh đánh sang, kết cục đó còn không phải giống như vậy.
Triệu Tiến cười nói.- Ta trước giờ đã từng nói qua với Triệu đại nhân và Thôi công công. Sống lâu mấy năm vẫn là tốt hơn. Trong mấy năm này có lẽ tìm được cách phấn khởi, hoặc là đại thế thay đổi, cuối cùng cũng phải cần một chút trông cậy vào mới tốt. Nếu như không muốn sống, Triệu mỗ cũng không cưỡng cầu, Triệu Gia Quân liền ở nơi này, đợi triều đình quyết một trận tử chiến!
Ăn ngay nói thật bậc này khiến Vương Tại Tấn không nhịn được cười gượng mấy lần, sau khi trầm mặc chốc lát mới thở dài thật sâu, gật đầu nói.- Tuy là độc dược thủng ruột, lúc này cũng phải nuốt xuống, không còn lựa chọn nào khác. Triệu đầu lĩnh nói thử điều kiện đi!
Triệu Tiến gật đầu, cầm lấy một phong thư ở bên cạnh đưa cho Vương Tại Tấn, mở miệng nói.
- Phép tắc tỉ mỉ đều viết ở trong thư rồi. Triệu Gia Quân phải có toàn tỉnh Sơn Đông, phủ Quy Đức Hà Nam, các châu phủ Nam Trực Lệ. Trong địa phận những nơi này không được có một binh một tốt trú đóng, ven rìa địa phận những nơi này trong vòng năm mươi dặm không được trú đóng quân binh, không được thu lấy thuế má, nhưng được phép cắt cử quan viên, chỉ có điều không được can thiệp chính vụ. Hoàng lăng Phượng Dương tính là ngoại lệ, tào vận Từ Châu và triều đình cùng chung hưởng, nếu như quan phủ triều đình không tự mình cứng cổ khiêu khích, Từ Châu sẽ giữ tào vận thông suốt, tuyệt không ngăn trở cắt đứt. Tào lương cửa sông Thanh Giang tụ tập, thuế muối Dương Châu, Hải Châu trưng tập, Từ Châu sẽ không can thiệp, cũng sẽ không tăng giảm.