Không bao lâu, liên trưởng các liên đều đã tụ tập chỗ Cát Hương và Thạch Mãn Cường, Thạch Mãn Cường mở miệng nói.- Chúng ta lúc vừa mới tới nơi này, mọi người đều đã đi hết một lượt. Quan quân lộ phía nam dang ở trên quan đạo giữa đồi Long Cốt và sườn Trú Mã. Bọn họ binh mã gần mấy vạn, đi được cũng không nhanh, chúng ta kế tiếp lớn như thế, các liên đội đều là tản ra. Liên trưởng mỗi liên dẫn kỵ binh của mình, nhìn đại đội kỵ binh quan quân liền trốn chạy, nhìn thấy bộ tốt của quan quân liền xông giết. Lúc tụ tập lại thì sao? Đợi quân hiệu của chúng ta vang lên, các ngươi nhìn thấy được cờ hiệu của ta.
Tất cả mọi người đều lĩnh mệnh, Hứa Dũng mang theo đại đội mình trực quản, trước khi đi ngược lại quay đầu liếc mắt nhìn, y là không ngờ tới tứ gia Thạch Mãn Cường xưa nay điềm đạm chắc chắn lại dám mạo hiểm như vậy.
Lưu lại hai liên đội hộ vệ hỏa pháo, vả lại bắt đầu thu về đạn pháo, mà các liên đội khác lập tức tản ra, nếu ở trên trời cao quan sát hết thảy điều này, nhìn thấy được mấy ngàn kỵ binh cứ như vậy tản ra, chạy tới rất xa mới bắt đầu đảo thành vòng tròn, nhằm lộ quan quân phía nam giết sang.
Giống với phán đoán của Thạch Mãn Cường, khinh kỵ quan quân bên này chạy trốn đích xác đuổi tới bên kia báo tin. Đây khiến quan quân lộ phía nam tới rất là bồn chồn, ngay cả tốc độ tiến lên cũng biến thành chậm đi không ít. Tham tướng dẫn đầu vừa chửi bới thậm tệ bên kia tham công liều lĩnh, một mặt suy nghĩ có nên trở về doanh trú đóng hay không. Nhưng quân lệnh trong thành thúc giục rất gấp, nói quân giặc thế yếu, thừa cơ giết sạch chính là một đại công, nếu lui về như thế chỉ sợ sẽ bị trị tội.
Tới hiện tại, vẫn chưa có người nào cảm thấy có nguy hiểm gì, quân giặc dù hung hãn thế nào, cũng không có khả năng đánh hạ kinh thành, sớm muộn gì đều phải tản đi. Tới lúc đó, hết thảy khuôn phép đều là như cũ chính là bởi vì như thế, quan văn vẫn hiệu lệnh động được võ tướng, các đội doanh Bắc Kinh còn giữ vững được quân kỷ.
Ở thời điểm chần chừ nơi đó, lại nhìn thấy khắpchốn bụi mù bốc lên, địa thế bằng phẳng, bởi vì trang viên thôn xóm và cây cối hoa mầu che đậy tầm mắt, không cách nào nhìn thấy động tĩnh của đối phương, trong lúc đột nhiên lại nhìn thấy bụi mù bốn phương tám hướng bốc lên, nhằm chỗ của mình bao vây lại, trong lúc nhất thời quá kinh hãi thất sắc, không phải nói kỵ binh quân giặc chỉ có hơn ba ngàn người, nhưng nhìn thấy thanh thế này, ba vạn cũng là có.
Quan quân dẫn binh cũng là hiểu rõ, vào lúc này nếu như lui lại vậy tất nhiên là kết cục toàn quân tán loạn. Vì mưu kế hôm nay chỉ có gom lại tự thủ, lấy tĩnh chế động, đợi sau khi tới trước mặt lại làm tính toán, hơn nữa dựa theo khinh kỵ nhà mình rải ra hồi báo, hỏa pháo giặc Từ Châu hẳn là bất động, vậy không cần phải lo lắng bị oanh đánh!
Nhưng chủ tướng đằng trước biết cách bình tĩnh, các doanh trại bộ tốt lại không cách nào điềm tĩnh, chỉ thấy bụi đất càng ngày càng gần, vả lại chính là nhằm trận thế phe mình xông tới, bộ tốt nào chống đỡ được kỵ binh, từng người đều là kinh hoảng thất sắc, chỉ là dựa vào tiếng thét to, cưỡng bức của bọn quân tướng mới gắng gượng giữ vững được.
Thạch Mãn Cường mang một liên đội đã xuất hiện ở cánh trái quan quân, bọn họ là thằng từ trong ruộng hoa mầu vòng sang, cho nên không có cách nào chạy quá nhanh, cứ như vậy kết đội xông tới. Ngay lúc nhìn thấy hàng ngũ quan quân, mỗi người đều là tốc độ nhanh hơn, con ngựa đang ở trong ruộng hoa màu di động không nhanh, thậm chí sẽ bị bờ ruộng trượt ngã, mỗi người đều dùng mã thích đụng vào bụng ngựa, ngựa bị đau liền mặc kệ xông tới trước.
Nhìn thấy được quan quân gắng gượng làm ra thái độ điều khiển, thậm chí còn có quân tốt cầm ra hỏa khí và cung tiễn di động ra phía ngoài, Thạch Mãn Cường cài lên giáp mặt của mình, nâng ngang trường mâu trong tay. Công xưởng hỏa khí làm qua nhiều lần diễn tập, hỏa khí quan quân rất khó phá giáp, trừ phi là dùng súng hỏa mai chế tạo cẩn thận, nhưng trong tay quan quân đã không còn hỏa khí bậc này.
Thạch Mãn Cường hô quát.- Dựa sát vào, bó sát vào! Kỵ binh song hành tiến lên với y liền nhằm hướng y sát lại, giữa kỵ binh và kỵ binh cách nhau rất gần, thậm chí mã đằng đều đang va chạm với nhau, chiếu theo cách nói của những giáo đầu Triệu Gia Quân kia, lúc đội hình kỵ binh xông trận phải tận khả năng gom lại gần, thậm chí sát lại chật chội, như vậy mới giống như bức tường chặn lại ép tới, mới sẽ có hiệu quả va chạm.
Người tầm thường nghĩ tới, kỵ binh xung trận coi trọng chính là từ “xung”, phải chạy, phải chạy phát ra bản tính, cứ như vậy bất chấp chạm vào, nhưng dựa theo cách nói của những giáo đầu Triệu Gia Quân kia, nếu ép sang, trận hình chỉnh tề bước chân chậm rãi chạy như thế mạnh hơn so với xung phong thậm chí còn phải rung động, cách nói này có được xác nhận của những người Tây Dương kia, nói chỗ bọn họ cũng là cái dạng này.
Khoảng cách còn có gần hai trăm bước, chỉ nghe thấy hàng ngũ quan quân vỗ đập vang lên tiếng loạn xạ, khói thuốc súng tràn ngập, Thạch Mãn Cường theo đó muốn tránh né, lập tức nhận ra được bản thân ở ngoài tầm bắn, kỵ binh sau lưng bên cạnh y quá nửa có cử chỉ như vậy, tức thì liền cười vang. Quan quân quả nhiên bất kham, nếu như hỏa khí của chính Triệu Tự Doanh, khẳng định phải thả tới trong vòng bảy chục bước khai hỏa!
Nhìn thấy được quan quân trước mặt tay chân luống cuống nhét đạn dược vào, thông qua khói thuốc súng và bụi đất ngập ngụa, Thạch Mãn Cường có một phán đoán, hỏa dược không phải phóng nhiều chính là phóng ít, thậm chí còn nhìn ra được que cời nhét ở bên trong không có rút ra, như vậy đừng nói là đả thương địch thủ, bản thân chỉ sợ cũng phải gặp họa!
Hơn nữa binh tốt quan quân này vội vã nhét đạn vào, thật sự ra lại không nhanh bằng tốc độ có lớp có lang của Triệu Gia Quân. Bản thân Thạch Mãn Cường cũng tập luyện qua súng, dựa theo sách yếu lĩnh của Triệu Gia Quân, vào lúc này phát thứ hai đã đánh vang được rồi. Theo khoảng cách này, đã nhìn thấy được bại binh vứt hỏa khí quay đầu chạy. Huấn luyện chiến kỹ như vậy, quân kỷ lâm trận như vậy, như thế nào còn dùng để hộ vệ kinh thành, trách không được đại ca không mảy may để ở trong lòng.
Đợt thứ hai lại là nổ vang, có mấy cây hỏa khí nổ nòng, tiếng kêu thảm liên thanh khiến những binh tốt quan quân xung quanh càng là tay rung lòng sợ, nói không được nhắm chuẩn gì, chỉ là tận khả năng cầm hỏa khí trong tay cách xa bản thân mình một chút khai hỏa, bắn ra một phát coi như hết phận sự, sau đó thật mau nhét vào lại bắn nữa.
- Chớ nên cười, ép sát lại, gom gần lại! Thạch Mãn Cường hô lớn. Mặc dù giọng nói của y ở dưới lớp giáp mặt có chút buồn bực, nhìn quan quân đằng trước tay chân luống cuống xạ kích, kỵ binh Triệu Gia Quân hoàn toàn đã buông lỏng. Nhưng đây dù sao cũng là cuộc chiến sinh tử, trong tay đối phương cầm chính là đồ vật giết người, khinh địch thay mặt cho chết bị thương, Thạch Mãn Cường chỉ cố gắng trói buộc đốc thúc.