Đối với cử động bại hoại như vậy, trong triều đình ngoại trừ không có cách nào khác cũng không có ứng đối gì khác, theo cục diện hiện giờ, nếu như bức ép khẩn thiết, khiến những quân tướng biên quân này bất ngờ làm phản, vậy thật sự là kết cục của thiên hạ Đại Minh sụp đổ, bọn triều thần và Thái giám trước hiểu rõ đạo lý này, hoàng đế Thiên Khải sau khi được nhắc nhở cũng là hiểu được, hiện giờ trong cậy được chỉ có viện binh của Tôn Thừa Tông.
Ngụy Trung Hiền vội vàng trả lời nói.- Hồi đáp vạn tuế gia, Tôn các lão bên kia còn chưa có tin tức gì, nô tì đã dặn dò rồi, một khi có tin tức, trước đưa thẳng lại đây không được chậm trễ.
Hoàng đế Thiên Khải rầu rĩ gật đầu, hắn nhìn quét mọi người trong phòng, bất kể là một phía hoạn đảng bị quyền quý công kích gian tà họa nước, hoặc là mấy vị tự giữ thanh liêm, được xưng là lương đống của nước nhà, lúc này đều là cả mặt ưu sầu, không ai nhìn có cách. Ngoài thành mới năm ngàn tặc binh, binh mã trên sổ sách trong thành gần mười vạn, hộ dân gần trăm vạn, nhưng lại bị bức tới hoàn cảnh như vậy. Hoàng đế Thiên Khải không rõ vì sao như thế, chỉ biết là nghĩ tới việc này, chính là huyết khí cuồn cuộn, đầu giống như muốn nổ tung.
Kế nữa bàn bạc cũng không ra kết quả gì, Dương Liên và Tả Quang Đấu bằng lòng đốc sư xuất chiến, nhưng lại không lấy ra được cách gì, chỉ nói cấm quân, doanh Bắc Kinh gần mười vạn, không mạo hiểm khinh động, mọi người anh dũng tiến lên, thà chết không lùi. Nhưng chiếu theo lời của Vương Tại Tấn, quan quân nơi Thiên Tân cũng đồng dạng không có liều lĩnh, là trong chiến trận đường đường bị đối phương đánh tan, nếu nói kinh thành này gần mười vạn binh mã, đúng thật là không bằng sáu bảy vạn đại quân các lộ tụ tập kia, bên đó cũng sụp đổ rồi, bên này lại có nắm chắc gì, không phải nói ngươi không sợ chết, ngươi có lòng tuẫn thân vì nước liền đẩy đủ, đến lúc đó bại vẫn là bại.
Mà theo như lời những kẻ khác, chính là triệu tập binh mã cần vương, biên luyện lính mới. Đây đều là lời lẽ tầm thường, hơn nữa trong mấy lần tiêu diệt trước đây đã tỏ rõ thất bại. Lại nói biên luyện lính mới này, hoàn toàn là nước xa không cứu được khát gần, vốn dĩ không dính tới đại cuộc, sở dĩ được nhắc ra, chỉ là sợ không lời nào để nói mà thôi.
Có lẽ là xảo hợp, có lẽ là từ Kế Trấn bên đó tới kinh sư bên này rất gần, khoái mã tới lui không cần chậm trễ quá lâu, bên đó hỏi xong cũng chỉ là công sức một nén nhang, liền có tiểu hoạn quan chạy nhanh đưa tin gấp tới Văn Uyên Các bên này, nghe nói là tin tức của Tôn Các Lão, mọi người đều là hết sức quan hoài, đây gần như là một ngọn cỏ cứu mạng duy nhât rồi. Ngụy Trung Hiền không để ý thân phận địa vị của mình, nhanh chân tới trước cửa cầm thư sang, dọa tiểu hoạn quan ngoài cửa kia quỳ luôn xuống đất.
- Bạn bạn! Ngươi hãy đọc thử xem! Hoàng đế Thiên Khải không có nhận thư, chỉ là hưng phấn bảo Ngụy Trung Hiền đọc, mặc cho ai cũng nhìn ra được, Thiên Khải xem cái này trở thành cứu tinh rồi.
Ngụy Trung Hiền sau khi mở thư ra, hưng phấn nói.- … Vạn tuế gia, Tôn các lão dẫn tinh kỵ Kế Trấn hơn năm ngàn, ngày đêm kiêm trình chạy về. Tinh nhuệ biên trấn Liêu Trấn và Kế Trấn gần bốn vạn cũng đang chạy tới. Mỗi người trong phòng đều có thần sắc phấn chấn, hoàng đế Thiên Khải cũng không suy sụp nữa.
Ai không biết thiết kỵ Liêu Trấn này vô song, tuy rằng đánh không lại Nữ Chân Kiến Châu kia, nhưng đã là tinh nhuệ nhất đẳng của Đại Minh rồi, năm đó vào triều bình Oa, bắc thượng thảo phạt thảo nguyên chống lại Mông Cổ đều là chiến công hiển hách. Lần này các lộ binh mã đều chạm qua với quân phản loạn Từ Châu, chỉ có Liêu Trấn này còn chưa xuất động, có lẽ thiết kỵ Quan Ninh này vừa động, tức khắc liền bẻ gãy nghiền nát quân giặc.
Kẻ không hiểu chiến sự cũng biết tính toán, hơn năm ngàn tinh kỵ này, cộng thêm Tôn các lão gầy dựng nơi biên cương nhiều năm, thông hiểu binh pháp, thuộc hạ tướng tài không thiếu, hạng người như vậy về tới kinh thành, đó chính là giống như Định Hải thần châm, tất cả mọi người đều có định ở trong lòng. Huống chi cục diện triều chính kinh sư hiện giờ, quyền quý Đông Lâm kéo dài hơi tàn, hoạn đảng không dám gánh vác, chẳng khác gì là không người chủ trì, khắp chốn rối tung. Tôn các lão vừa về tới, ông ta đảm đương Thủ phụ, dựa vào lai lịch và uy vọng thầy vua của ông ta, cộng thêm Ngụy Trung Hiền này rõ ràng nhượng bộ, nhất định lần nữa chấn chỉnh cục diện được rồi.
Đang lúc phấn chấn, lại nhìn thấy Ngụy Trung Hiền đọc thư biến đổi sắc mặt, không ngờ không đọc tiếp, mà là đưa tin tới chỗ hoàng đế Thiên Khải, mọi người vừa mới buông lỏng lại là nhấc lên, chỉ thấy vẻ mặt hưng phấn của thiên tử trẻ tuổi trong nháy mắt biến mất, thân thể đều trở nên còng xuống không ít, cuối cùng chỉ là giọng khàn khàn nói.
- Bạn bạn, đọc tiếp cho mọi người là được rồi.
- Bệ hạ, lúc này khẩn cấp nhất chính là đẩy lui bọn giặc. Cho dù điều kiện chúng lớn tựa trời cứ việc ưng thuận. Giặc nếu không đi, đại thế nguy ngập, giặc nếu đi còn có cơ hội thu dọn.
Mấy ngàn kỵ binh Tôn Thừa Tông suất lĩnh đã tiến vào phủ Thuận Thiên, nhưng dừng ở Kế Châu bên kia không dám tiến lên, bởi vì binh mã Triệu Gia Quân đang ở giữa huyện Bảo Trì và huyện Hương Hà mười mấy dặm phía nam bọn họ. Một lộ binh mã của Tôn Thừa Tông này nếu như động, rất có khả năng sẽ bị cắt đứt đường lui, kỵ binh và đại đội bộ tốt đằng sau bị cắt đứt ở giữa. Thế cục trước mắt này, Tôn Thừa Tông dẫn binh mã vốn dĩ không dám loạn động, vừa động liền có khả năng bị Triệu Gia Quân công kích bên cánh.
Nếu như kỵ binh bất chấp từ phía tây vào kinh sư, lương thảo vân vân ngược lại cũng không có vấn đề, nhưng nếu như ở ngoài kinh thành bị binh mã Từ Châu cản lại, sau đó tiền hậu giáp kích, rất có khả năng là toàn quân bị diệt. Bản đội binh mã Từ Châu đóng dinh siết chặt viện quân phương hướng Kế Trấn và Liêu Trấn, biên quân Kế Liêu trừ lui về nơi dừng chân, tiến lên mạo hiểm cực lớn.
Mà vào lúc này, triều đình đã chịu không nổi đại bại một lần nữa, Tôn Thừa Tông dĩ nhiên biết điểm này, cho nên ông ta phái khoái mã vào kinh thành đưa tin, sợ sẽ bởi vì tiến độ của bản thân chậm trễ phán đoán của quân thần.
Binh mã Từ Châu đã cắt đứt nam bắc, binh mã Tuyên, Đại phía tây kinh thành hoặc là bị đánh tan hoặc là án binh bất động, còn biên quân Kế Liêu phía đông thì không dám vọng động, lúc này đang bị binh mã Từ Châu đóng đinh ở vùng Kế Châu. Phong thư Tôn Thừa Tông này đánh mất một tia may mắn và ảo tưởng cuối cùng trong lòng quân thần.
Trong Văn Uyên Các, thiên tử, đại thần, Thái giám và bọn quý tộc ngơ ngác nhìn nhau, trên mặt mỗi người đều có nản lòng thoái chí hoặc thật hoặc giả, mỗi người đều đang nhìn ngó người khác, hy vọng lời nghị hòa này do người khác nói ra. Tới lúc này, đã không còn lựa chọn nào khác nữa, nhưng ai nhắc ra nghị hòa này, ngày sau chỉ sợ sẽ bị truy cứu, nếu như còn có ngày sau để nói.