Hoàng đế Thiên Khải trầm mặc nói.- Trẫm đã sai khoái mã triệu gấp Tôn sư phụ vào kinh. Tôn sư phụ thân ở Nội các, lo liệu quân vụ, chính hợp bờ vực nguy nan bậc này. Thầy chính hợp Thủ phụ này.
Bên này còn chưa dứt lời, bên kia Triệu Nam Tinh vẫn là ngắm nhìn xung quanh, sải ra một bước quỳ thật mạnh xuống, vô cùng khẩn thiết nói.- Bệ hạ, Diệp các lão trung thành với việc nước, lần này cũng không có gì sai lầm. Nếu trục xuất như vậy chỉ sợ nguội lạnh trung thành của kẻ sĩ thiên hạ a!
Ông ta bên này bước ra khỏi hàng, càng nhiều người hơn nữa bước ra khỏi hàng quỳ xuống, mặc dù không có tất cả đồng thanh, nhưng chúng thần bước ra khỏi hàng ý tứ biểu đạt cũng là giống nhau, đó chính là Diệp Hướng Cao không nên bị bãi miễn, ông ta rất hợp chức Các lão này, bọn người vừa mới rồi còn lặng yên không lên tiếng đều đồng loại kể lể công lao sự nghiệp dày dặn của Diệp Hướng Cao. Tuy nhiên mấy năm nay thật sự không có gì để ra tay, mọi người lại nói tiếp không tránh khỏi có chút khí độ không đủ.
Vào lúc này, các thần tử mới vừa rồi vẫn luôn trầm mặc cũng bắt đầu gia nhập biện luận, theo như lời bọn họ thì là Diệp Hướng Cao và Triệu Nam Tinh trong đại bại lần này khơi lên được hữu dụng gì, bọn quan viên chủ chiến trước kia không chỉ phải từ quan, còn phải truy cứu chịu tội.
Hoàng đế Thiên Khải lông mày nhăn lại, Thiên Khải vì sao có phản kích kịch liệt như vậy. Tôn Thừa Tông không phải xuất thân Giang Nam, hơn nữa không để vào trong mắt các phe phái xuất thân Giang Nam, nếu để cho ông ta ngồi lên cái ghế Thủ phụ, cộng thêm thân phận thầy của vua, thậm chí còn có ủng hộ và nhún nhường của Ngụy Trung Hiền trong cung, Đông Lâm cùng với đồng minh tất nhiên sẽ bị tẩy trừ, bọn họ đối với đi ở của Diệp Hướng Cao không thèm để ý, lại tuyệt đối không được để cho Tôn Thừa Tông trở lại kinh sư.
Ngụy Trung Hiền nhìn thấy hoàng đế Thiên Khải hơi thở có chút gấp gáp, vội vàng lại gần thấp giọng nói.- Vạn tuế gia thật ngàn vạn lần đừng chọc giận bản thân. Cứ mặc bọn họ khoa trương, thế cục như nay cho dù hạ chỉ đình nghị, Lục khoa bên kia cũng sẽ không bác bỏ. Nếu như lại có hạng nhãi nhép không biết tốt xấu, lão nô nhất định cho chúng đẹp mặt.
Tiểu tiết trao đổi này khiến không ít người nhìn thấy, mọi người lúc đại nghĩa lẫm liệt còn đồng loạt phán đoán, Ngụy đại thái gián rốt cuộc nói cái gì với thiên tử. Nhưng lời lẽ tranh luận trong lúc bất tri bất giác lại biến thành là hòa hay là chiến. Diệp Hướng Cao suy sụp quỳ trên đất, mà Triệu Nam Tinh và bọn người tương quan thì là mãnh liệt chủ chiến. Mấy tên xuất thân Binh bộ vay mượn khắp nơi nói ra con số hai mươi vạn, người khác càng là lấy đầu dập đất, nói cái gì nếu như không chiến, rất có lỗi với liệt tổ liệt tông Đại Minh, rất có lỗi với giang sơn xã tắc.
Cũng có người lấy góc độ biết việc binh tỏ bày, lúc này tụ tập binh mã, tặc chúng tất lui, thậm chí tiêu diệt được quân phản loạn, nếu như nghị hòa, đó chính là trúng ngay gian kế của giặc Từ Châu, có lẽ trong triều này đang có gian tà cấu kết với tặc chúng, mới sẽ nói ra nghị hòa gì kia.
Hơn nữa còn có người nhắc tới sự tình của triều Tống, nhị Tống kia nghị hòa với Liêu, nghị hòa cùng Kim, nghị hòa cùng Mông Nguyên, đến cuối cùng đều là kết cục gì. Khuôn phép không nghị hòa không cắt đất của tổ tông đó là danh ngôn chí lý, hiện giờ phản loạn tới gần kinh thành, tương tự quân Kim năm đó bức gần tới Khai Phong, vạn lần không được sơ sót sơ xuất, đúc thành sai lầm lớn.
Bên này dõng dạc, bên đó lại cũng nghiêm túc, nói Tĩnh Hải đại bại, Thiên Tân bị phá, quân giặc tới gần kinh kỳ, thiên hạ dĩ nhiên chấn động. Các ngươi nói chiến, nếu thắng mọi sự đều tốt, nếu đánh bại làm sao bây giờ. Các ngươi có từng suy xét qua an nguy của thiên tử, chỉ là lời lẽ xằng bậy được mất vì bản thân, đó còn giảng trung nghĩa gì. Hiện giờ quân giặc chiếm lấy Thiên Tân, nam bắc đã cắt đứt, trọng địa kinh sư, hoàng gia và triều đình ngay cả đường sống xê dịch cũng đều không còn. Các ngươi nói chiến, là không màn tới nhà trời, cũng không màn tới triều đình này hay sao?
- Lòng dạ như các ngươi, chẳng những là luyến tiếc quyền chức không rời, sợ Tôn các lão trở về phá hư vinh hoa phú quý của các ngươi. Tư tâm nắm quyền bậc này, có từng nghĩ tới giang sơn xã tắc Đại Minh bậc này, có từng thay quân thượng suy xét qua hay không? Cãi vã tới sau cùng, mọi người xé thẳng mặt mũi, cũng không màn tới tru tâm hay không rồi.
Thốt ra lời này, Diệp Hướng Cao đã là cười gượng đứng dậy, tự mình đứng ở chỗ vừa mới rồi, trước mắt tuy rằng không ngừng nhắc tới tên của ông ta, nhưng hiện giờ những việc đó đã không có một chút can hệ với ông ta. Tình cảnh trong phòng giương cung bạt kiếm, ngươi một câu ta một câu càng là vô cùng huyên náo, còn hoàng đế Thiên Khải sắc mặt càng lúc càng âm trầm báo trước dấu hiệu bão táp sắp xảy ra. Thủ phụ Diệp Hướng Cao đột nhiên phát hiện ra bản thân rất thoái mái, gánh nặng không ngừng nhỏ giọt kia đã từ trên đầu vai mình dỡ xuống, dù thế nào đi nữa, đều không có can hệ quá lớn với mình.
Bên kia nói tới quyền chức như ngựa nhớ chuồng, nói tới sợ Tôn Thừa Tông hồi kinh, Triệu Nam Tinh bên này cũng là thay đổi sắc mặt. Tranh giành quyền bính thân phận quan to như ông ta là khởi đầu định hướng, vốn dĩ sẽ không dự vào, nhưng lúc này cần là hạng người có thân phận xuống đài nói nặng lời, bằng không liền không có cách nào thu dọn, tới như nay hoàng đế Thiên Khải còn chưa có lên tiếng mà Ngụy Trung Hiền vẫn luôn cúi đầu.
Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh quay đầu lại nhìn thử Dương Liên và Tả Quang Đấu của Đô sát viện, hai người này đều là bản tính nóng nảy cứng cỏi, ở trong tranh giành triều chính vẫn luôn không có đứng sau người khác, vả lại lời nói ra không có kiêng kỵ gì, theo cục diện như vậy thích hợp nhất.
Càng khó có được chính là, Dương Liên và Tả Quang Đấu này làm người thanh chính, gia cảnh bần hàn, lúc can gián tranh luận không có chỗ khuyết điểm, nhược điểm nào để nắm đằng cán, là lợi khí tranh biện của Đông Lâm và các phe phái khác. Nhưng Triệu Nam Tinh không ngờ tới chính là, hai người này lại không bước ra khỏi hàng, gặp phải ánh mắt của ông ta ngược lại là trịnh trọng lắc đầu.
Triệu Nam Tinh biết bọn họ nghĩ cái gì, chẳng qua là mấu chốt này, cầu hòa khiến cho giặc Từ Châu lui binh mới là khẩn cấp nhất, còn không phải làm tranh giành vô vị gì kia trong triều đường, hai vị này lại là lo lắng cho giang sơn xa tắc, lại là ở nơi đó lấy đại cục làm trọng.
Lại bộ Thượng thư Triệu Nam Tinh trong lòng thầm mắng.- Thật sự là không biết nặng nhẹ!
Kẻ đọc sách bậc này đầu óc hỏng rồi, quyền thế nơi tay mới vì dân vì nước được, nếu như quyền vị này đã không còn, vậy còn nói gì khác nữa.
Triệu Nam Tinh trong lòng chửi mắng thậm tệ, trên mặt lại là một bộ mặt nghiêm nghị, ở nơi đó ho khan mấy tiếng, ông ta thân là chủ của mấy phái trong triều, tỏ thái độ này lập tức khiến cho toàn trường an tĩnh trở lại, mà ngay cả phe phái đối lập đều không ra tiếng, chờ đợi Triệu Nam Tinh nói chuyện, ánh mắt của thiên tử và Ngụy Trung Hiền cũng ném sang.