Nếu như bắn cùng một lượt dĩ nhiên thanh thế kinh người, nhưng pháo ba cân tây theo thứ tự nổ súng, ở xung quanh đó lại là nhân mã huyên náo, tiếng ầm ì này rất khó khiến người ra chú ý tới. Ngay lúc đạn pháo gầm thét bay tới gần, muốn tránh né đã chậm rồi, đạn pháo rơi vào trong hàng đội, bất kể bộ kỵ đều là máu thịt văng tung tóe.
Giặc Từ Châu đang nã pháo, nghe đồn nói được huyền ảo, nói hỏa pháo Từ Châu quả thật giống như sấm vang sét giật, một khi khai hỏa đều là trời sụp đất nứt. Bên trong đó cố nhiên có chỗ khoa trưởng, nhưng trên dưới quan quân ít nhiều đều biết, hỏa pháo phản tặc này lợi hại. Mắt thấy đối phương nã pháo, tiền đội thoáng chốc chính là tản ra, không màn tới trận thế gì kia, đội kỵ binh quan quân lúc này thì là lúng túng, nếu như lúc này xung phong, con số kỵ binh phản tặc chiếm được ưu thế, nhưng không xung phong liền sẽ bị đánh hoặc là tán loạn.
Trên dưới quan quân không chỉ một người đang mắng to, không phải nói khinh kỵ quân giặc liều lĩnh, không khả năng mang theo hỏa pháo sao? Tiếng pháo này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.
Chân chính khiến quan quân không ngờ tới chính là hỏa pháo không ở một chỗ, hơn nữa không phải đồng loạt bắn, một pháo rơi xuống, một pháo khác từ phương hướng khác bay tới. Kẻ mới vừa né tránh chính là quan binh tự cho rằng tới được nơi an toàn không ngờ rằng lại là một mảnh máu thịt văng tung tóe, đoàn người kinh hô kêu thảm lại là tảng ra chạy đi, kết cuộc pháo thứ ba lại là rơi xuống, cũng là không né tránh khỏi.
Mấy khẩu pháo ba cân tây cứ như vậy từng tiếng nổ vang, từng phát pháo rơi xuống. Pháo ba cân tây tóm lại là thân pháo không nặng, bọn pháo thủ một bên nã pháo, một bên điều chỉnh góc bắn và ụ súng, thậm chí cứ như vậy đẩy tới lui biến hóa chỗ, dựa theo chỉ thị của đồng bọn chỗ cao, nhằm nơi đám người đối phương dày đặc oanh đánh.
Ba lượt pháo kích qua đi, quan quân chết bị thương đã gần hai trăm, sát thương này kỳ thật quá bình thường, tuy nhiên dựa theo binh lính chỗ cao hồi báo, đội hình quan quân đã hoàn toàn rối loạn, mọi người đều là tận khả năng tản ra, tận khả năng tìm địa hình che chắn, ít nhất cũng muốn né tránh ở đằng sau nơi chốn như đống củi cỏ và nhà cửa kia.
- Thạch Đầu, đệ dẫn đội xung phong nha! Cát Hương nói với Thạch Mãn Cường một câu, Cát ngũ gia lữ Thân Vệ thích xung phong giết địch, cao thấp Triệu Gia Quân đều biết rõ ràng, Thạch Mãn Cường cũng không có tranh giành, chỉ là gật đầu nói.- Đệ phải cẩn thận!
Các liên kỵ binh bắt đầu vào chỗ đợi lệnh, tiếng pháo nổ rền vang đã dừng lại, nhưng đội hình quan quân đã hoàn toàn rối loạn. Càng mấu chốt hơn chính là khí thế và dũng khí của trên dưới quan quân đã biến mất không tung tích. Mọi người đều lo lắng đề phòng nhìn lên trời, vểnh tai nghe tiếng gió thổi cỏ lay, sợ rằng hỏa pháo lại bắn sang. Cục sắt kia rơi xuống, mặc cho ngươi dũng mãnh cường tráng như thế nào, thẳng thừng chính là xương nát gân gãy, đó chân chính nện trúng, nửa thân người đều bị đánh nát, ai dám cứng rắn chống đỡ a!
Chính lúc này, nghe thấy tiếng chân nổ vang, nhìn bụi mù cách đó không xa bốc lên trời, lại là kỵ binh nhân mã Từ Châu giết tới rồi. Tầm bắn của pháo ba cân tây vốn không xa, đôi bên cách nhau mấy trăm bước, kỵ binh xung phong đánh bất ngờ dĩ nhiên rất tiện, nhưng vào lúc này, kỵ binh quan quân tán loạn, bộ tốt tán loạn, vốn dĩ không cách nào bày trận.
Đừng nhìn quan quân không biết ứng đối hỏa pháo thế nào, nhưng đạo lý này vẫn là hiểu được. Kỵ binh đối phương kết đội đánh tới, bản thân mình không cách nào bày trận, vậy liền không đánh thắng được, lúc này khẩn cấp nhất chính là trốn, chạy trốn giữ mạng khẩn yếu hơn!
Ngàn kỵ binh đằng trước hô một tiếng cảnh báo, nhằm bốn phương tám hướng chính là tản đi, bọn họ dĩ nhiên chạy rất mau. Đằng sau nhìn thấy đằng trước trốn trước, nào còn có chiến ý gì, thẳng thừng chính là hô nhau tản đi. Hiềm rằng kẻ an bài ở tiền đội đều là tinh nhuệ cốt cán của các đội, đằng sau đều là kẻ góp cho đủ số, vốn dĩ lo lắng thấp thỏm, đến lúc này quan quân chân chính tán loạn.
Cát Hương lần này xung phong cũng không có mấy trăm trên ngàn người tụ thành một đại đội mà là tiểu đội trăm người, mấy chục người thậm chí người người chia ra tiến lên, bằng không không có đường xá đủ dung chứa, cũng bảo đảm không được tốc độ tiến lên. Cũng may nhiều đầu cùng tiến như vậy, mới đuổi theo được kẻ địch, bằng không liền chỉ đành khắp chốn bắt hụt.
Kỵ thuật võ nghệ của kỵ binh Triệu Gia Quân cũng không giỏi hơn kỵ binh quan quân, thậm chí còn hơi kém cỏi. Vì đảm bảo chiến lực, kỵ binh Triệu Gia Quân đều là trang bị hoàn mỹ. Khác với lần tấn công bất ngờ Thiên Tân, mọi người đều trang bị khôi giáp toàn bộ, trong tay là trường thương, trường đao, thậm chí còn có người cầm súng hỏa mai nòng to, nòng súng hỏa mai khoảng chừng hai thước bậc này, đường kính cỡ chừng nắm tay, cân nặng khoảng chừng mười mấy cân, có tầm bắn sát thương không quá hai mươi bước, đạn dược cũng là hạt chì thiết sa (đạn chì làm bằng sắt nhiều viên như hạt cát).
Hỏa khí như vậy thật sự không phải vì xa, mà là giống như đao kiếm, vì đón địch khoảng cách gần, chỉ là cuộc chiến bắc tiến lần này, binh khí như thế vốn dĩ không có cơ hội dùng tới, lần này lại dùng tới được, Bộ kỵ quan quân chạy quá tán loạn, nhìn thấy kỵ binh Triệu Gia Quân thành đội giết tới, càng là tán loạn, muốn giết địch, đao chém thương đâm đều phải tốn chút công sức, ở trên ngựa cầm hỏa khí này bắn sang, ngược lại là đánh ra tới đằng mông, trong vòng hai mươi bước chết bị thương một mảnh.
Cát Hương ngược lại xông tới mau, đuổi theo kịp liền chém mấy cái đầu, sau đó bị bọn kỵ binh bên cạnh ngăn lại. Bọn họ không dám bỏ mặc Cát Hương xông vào quá gần bên trong, nếu chẳng may rơi vào trận địch thật quá rắc rối rồi. Nhưng Cát Hương đánh cũng không có hứng thú gì, quân địch ngay lập tức bị giết tản ra, cuộc chiến như thế quá dễ dàng một chút, y dứt khoát là gọi dừng ngựa, trèo lên một thân cây gần kề, nhìn xung quanh một hồi mở miệng nói.- Quân địch đều đã tán loạn rồi, chúng ta quay trở về bổn đội.
Tiếng còi sắc nhọn vang lên, kỵ binh Triệu Gia Quân tấn công quan quân bắt đầu giảm chậm tốc độ xoay chuyển, tiểu đội tụ tập thành liên đội, sau đó tự trở lại phương hướng của mình, trở về bổn trận của Thạch Mãn Cường.
- Một lộ nam thành kia cách nơi này còn có ngàn bước, nếu bại binh bên này đi nói cho bọn chúng biết tin tức, pháo của chúng ta nã vang chưa chắc quản dụng. Nếu như kiềm giữ lẫn nhau như vậy, nhất định là rắc rối. Thạch Mãn Cường không có chúc mừng thắng lợi của Cát Hương, cuộc chiến như vậy thật sự dễ dàng, mà là nói thẳng vào một cánh nhân mã khác.
Cát Hương đã xoay người xuống ngựa, đang cầm bánh bột cho thú cưỡi ăn, nghe thấy cái này liền gật đầu nói.- Huynh đệ chúng ta thì sợ cứng đối cứng gì sao?