Hơn mười viên đạn pháo mang theo xung lượng cực lớn đập vào cổng thành và trên lầu cổng thành, bởi vì nơi này là cổng thành, cho nên không có đất nện thật dày dịu đi xung lượng của đạn pháo. Vào lượt pháo kích thứ ba rốt cục cũng không chịu nổi, thẳng thừng sụp xuống, cổng nam hoàn toàn bị phá hỏng. Có người bị đè chết dưới vòm cổng thành, có người bị đá vụn bắn tóe trúng người mà chết, tất cả mọi người ai nấy đều vô cùng kinh hoảng lui về phía sau.
Chủ tướng Trương Kế cuối cùng cũng kịp hiểu ra, biết được binh mã Từ Châu rốt cuộc muốn làm gì, bọn họ muốn chắn quan quân ngoài thành. Thành huyện Tĩnh Hải đích xác có bốn cổng thành, nhưng nhiều nhân mã như vậy muốn đi vòng qua nói dễ hơn làm, nhân mã ngưng trệ ở bên ngoài thủy chung sẽ bị Triệu Gia Quân tiêu diệt dễ dàng.
Nhưng đến nước này, làm được không nhiều lắm, chủ tướng Trương Kế Tiên thậm chí biết mình dù có la lên cũng chẳng có hữu dụng gì, nhưng y vẫn không kìm nổi khàn giọng hô to.- Chạy, không nên vào thành, đi Thiên Tân, không nên vào.
Đám thân vệ vây quan bên người Trương Kế tiên đã bắt đầu giết người, tất cả trở ngại chặn đường đều bị một đao chém chết, rồi từ trong đám đông loạn binh gần cổng thành lao ra, đám thân vệ một bên che chắn Trương Kế Tiên, một bên quay đầu hô to với Trương Kế Tiên xin chỉ thị hướng đi kế tiếp, nhưng Trương Kế Tiên không hề nghe thấy.
Ngay một khắc này, ở Triệu Gia Quân bên kia vang lên càng lúc càng nhiều tiếng gầm rú, mới vừa rồi là hơn mười khẩu pháo, bây giờ là mấy chục khẩu pháo, Trương Kế tiên liều mạng quật ngựa, phía trước có vài người bị đánh ngã bị vó ngựa dẫm lên chắc chắn là không sống nổi, nhưng cũng không ai để ý đến, tiếng đạn pháo rít lên phá không bay tới đã che dấu hết thảy.
Pháo kích đợt này không nhắm vào tường thành mà là nhắm vào quan quân trước tường thành, lần này không phải là mười sáu khẩu trọng pháo mà là năm mươi khẩu hỏa pháo đồng thời khai hỏa, đạn pháo tạo ra một đường máu ngay trong đám người, sau khi rớt xuống lại bắn lên tiếp tục lấy đi sinh mạng, mấy chục phát đạn pháo quét qua, hàng ngũ quan quân dày đặc mà hỗn loạn lập tức biến thành nơi trống trải, lần này mang tới càng thêm kinh hãi lớn hơn nữa.
Đây là hỏa pháo? Đây không phải hỏa pháo! Bọn quan quân vốn biết hỏa pháo là cái gì, cũng đã từng thấy pháo phóng ra, nhưng hỏa pháo vốn dĩ không nên có uy lực như vậy. Tiếng pháo như sấm vang rền gào thét không trung, liền có mấy trăm mạng người biến mất không thấy đâu, tiếng rú thảm gọi bậy, chân cụt tay đứt, máu thịt vỡ vụn. Đây rốt cuộc là gì? Chẳng lẽ đây chính là lôi pháp!
Quan quân dưới thành đều chạy tứ tán, đều đang chém giết sống mái với nhau, ai đứng trước thân mình, ai ngăn đường chạy trốn giữ mạng của mình liền lập tức một đao chém tới, bằng không chậm một bước, pháo kia lại đánh tới thì phải làm sao?
Giống như lúc trước ở Thượng gia trang, mấy chục khẩu pháo từ nặng đến nhẹ, theo thứ tự sắp thành nửa hình cung, các pháo thủ cũng đã đánh mình trần, lau pháo nhồi thuốc nhét đạn nổ súng, cảm giác hưng phấn thận là tốt, giống như phát cuồng, mặc dù bọn họ không thấy thành quả sau pháo kích, nhưng bọn họ lại biết thắng lợi trận này là nhờ bọn họ, mặc cho ngươi là lữ Thân Vệ, lữ thứ nhất hay là gì, chân chính giải quyết dứt khoát, chân chính phá thành nhổ trại chính là pháo binh chúng ta!
Sau sáu lượt pháo kích luân phiên, tường thành mặt nam thành huyện Tĩnh Hải đã đổ nát không chịu nổi, nhiều chỗ sụp xuống, nhưng thảm hải hơn chính là mặt đất dưới thành, không có người nào đứng dậy tất cả đều là quan quân đã chết bị thương. Đến lúc này, tiếng pháo vẫn đang vang lên, không ngừng bắn vào trong đám người đang chạy tán loạn, nhưng sát thương mỗi một pháo so với vừa rồi cũng đã giảm xuống rất nhiều, trận hình quan quân không dày đặc nữa rồi.
Chỉ có điều thứ Triệu Gia Quân để ý không phải sát thương, pháo kích lượt thứ sáu dừng lại, kỵ binh bắt đầu đột tiến tới dưới thành, nhưng không có sát thương quân địch, chỉ có điều tới gần rồi quay trở lại.
- Chủ tướng, hỏa pháo đầu thành cũng đã sụp rơi dưới thành!
Triệu Tiến ra lệnh.- Đoàn thứ nhất quân sĩ cưỡi ngựa cùng với các liên phân cách chặn quân địch lại, lữ thứ nhất lữ thứ hai toàn bộ đột tiến về phía trước, đoàn Túc Châu tiến vào Tĩnh Hải. Pháo đoàn, các ngươi đem hoa pháo đến đầu thành Tĩnh Hải!
Lát sau, âm thanh sắc nhọn của kèn lần lượt vang lên, vốn chẳng phải tiếng trống vang dội chấn động chiến trường, cờ hiệu đong đưa. Các lữ đoàn Triệu Gia Quân tiến về phía trước, bụi mù nổi lên, đoàn thứ nhất quân sĩ cưỡi ngựa và quân sĩ cưỡi ngựa các lữ phụ thuộc đang gào thét đi về hướng tây, hiện giờ thành huyện Tĩnh Hải đã không làm được pháo đài che đậy nấu thân, quan quân nếu vào thành cũng chỉ bị tụ lại tiêu diệt, ở ngoài thành mà nói, đó liền chỉ có hoặc chết hoặc đầu hàng mà thôi.
Lữ thứ nhất và lữ thứ hai đã bắt đầu tách ra, sau đó trận hình mỗi một lữ lại là chia ra, các đoàn đều tiến về phía trước, tám đoàn trên chiến trường biền thành hàng ngang chữ nhất xông về trước, mà phương trận của đoàn Túc Châu biến thành cánh quân chạy về hướng thành huyện Tĩnh Hải, trước mắt đã thấy tường thành mặt nam bị đánh sập thành đống cao, đã thẳng một đường leo lên thành được.
Pháo đoàn bên kia cũng bận rộn khí thế ngất trời, các pháo thủ cả người nhễ nhại mồ hồi thu hồi giá pháo, vội vàng treo lên gia súc, đội học đinh, lữ dạy bảo đang giúp đỡ, vẻ mặt bọn pháo thủ đều là hưng phấn cùng kiêu ngạo, mà các lữ đoàn lúc đi ngang qua đều lộ ra vẻ kính sợ, địa vị trên chiến trường được quyết định bởi giết địch nhiều hay ít, ai so được với sát thương của pháo đoàn chứ!
Ngưu Kim Bảo không kìm nổi nói.- Lão gia, đánh xong trận này, người bằng lòng thao luyện hỏa khí càng nhiều!
Triệu Tiến chỉ khẽ cười, từ khi Triệu Tự Doanh thành lập, bọn gia đinh chỉ coi trọng trường mâu phân thắng bại, dùng súng hỏa mai chính là ẻo lả, thậm chỉ ngay cả chủ quản các đội cũng nghĩ như vậy, nhưng Triệu Tiến vẫn tự mình chọn ra gia đinh tinh nhuệ dũng mãnh đi thao luyện súng hỏa mai mới thay đổi được việc này. Nhưng sau bao lần chiến đấu, nếu chỉ cầm trường mâu trong tay thường thường chỉ che đậy phòng ngự, sau khi kết thúc, muốn chân chính giết địch phải dựa vào hỏa khí, hơn nữa sức sát thương của hỏa khí này mạnh như vậy, quan niệm của mọi người đương nhiên sẽ thay đổi.
Lúc này hàng ngũ bộ tốt binh mã Từ Châu giống như một bức tường đá đang xông về phía trước, bọn quan quân đang chạy tán loạn vốn dĩ không dám chống chọi lại, chưa nói đến một rừng cây trường mâu không một lỗ hở, cùng với những trường mâu này còn có súng hỏa mai cung tiễn không ngừng phóng ra, đến lúc này còn mạnh miệng muốn chống đỡ cái gì, chạy giữ mạng khẩn yếu hơn, chạy thôi!
Chân chính chạy thoát khỏi chiến trường chỉ có quan quân cưỡi ngựa, thật sự ra rất nhiều kỵ binh cũng không trốn thoát, khắp nơi đều bại binh chạy loạn, khắp nơi đều là tự chém giết lẫn nhau, cưỡi ngựa cũng không chắc xông lên được. Đợi lúc đại đội Triệu Gia Quân ép sang đây cũng không sao chọn lựa được rồi, mà nhưng doanh trại ở ven rìa trận hình chạy trốn làm sao chạy trốn khỏi đội nhân mã của Triệu Gia Quân.