Tiếng tù và chỉ vang lên một lần như thế, sau khi mọi người bình tĩnh lại trong lòng đều bất mãn, thầm nghĩ có muốn dùng uy thế phủ đầu, cũng không cần phải dọa người như vậy, trò đùa này hơi quá trớn rồi.
Nhưng sau khi âm thanh sắc bén này vang lên, thì nhìn thấy phương đội ở phía sau cùng có cờ hiệu tung bay, tiết tấu trống biến hóa, tất cả binh sỹ dựng thẳng trường mâu đều nghiêng về phía trước, bước chân rộng hơn, giống như đang nghênh địch trên chiến trường, anh dũng tiến công.
Sau khi làm ra cử động như vậy, đội ngũ vốn uy nghiêm đáng sợ đột nhiên tỏa ra sát khí. Những thân hào vừa rồi khẩn trương lập tức cảm thấy vô cùng sợ hãi. Bọn họ từng chứng kiến binh mã như thế, nhờ huấn luyện mà dũng mãnh, nhờ thắng lợi mà tự tin. Cái uy nghiêm sừng sững tôi luyện từ sắt và lửa này, thân hào Sơn Đông chưa từng thấy bao giờ. Ngoại trừ có mấy người cá biệt ra, rất nhiều người sắc mặt đã trắng bệch, rất nhiều người đã theo đó run rẩy.
Mọi người nín thở tập trung nhìn từng đội đi ngang qua trước mặt. Mỗi một phương trận bộ binh đều là liên đội súng hỏa mai đi trước, liên đội trường mâu đi sau. Đến lúc này, đã không còn ai có ý kiến gì về sắp xếp như thế này nữa. Bởi vì trên chiến trường, quả thật đều do những liên đội súng hỏa mai này gây sát thương cho địch nhiều nhất. Hiện tại mọi người đều đã hiểu sắp xếp của Triệu Tiến, chẳng trách phải chọn binh sỹ ưu tú nhất để cầm súng hỏa mai.
- Trên đời không nên có loại binh mã như thế, trên đời không nên có loại binh mã như thế.
Có người không kìm nổi thì thào. Những thứ họ chứng kiến tận mắt vượt quá những gì họ từng thấy trước đây, thậm chí vượt qua cả nhận thức của bọn họ. Bọn họ biết binh mã Từ Châu mạnh mẽ, nhưng trước khi chưa nhìn thấy, trong lòng đã có phỏng đoán. Chỉ là tiêu doanh Tuần phủ, cũng như thân quân Tổng binh vậy thôi, hoặc là mạnh hơn một chút, ai mà ngờ đạt đến mức độ như vậy.
Đây không phải là cường tráng võ dũng, cũng không phải là trông hung ác, mà là một loại rung động cả thân thể. Phương trận hơn ngàn người đi qua, giống như một ngọn núi đang di động. Nhìn thì cảm thấy hơi nhỏ bé, nhưng trong lòng thì cảm thấy run sợ. Người hiểu chút binh pháp thậm chí không đoán ra được đội ngũ như thế này làm sao huấn luyện ra được.
- Chẳng lẽ có quỷ thần tương trợ.
Có người lẩm bẩm một câu. Đạt đến địa vị như bọn họ, cho dù là lễ kính thần phật thì đầu óc cũng rất là bình tĩnh, bằng không sớm đã mất hết gia sản, hoặc là bị người ta thâu tóm. Nhưng cho dù là hạng người như vậy cũng không kìm lòng nổi mà nói ra một câu như thế, bởi vì bọn họ không biết giải thích làm sao.
Có rất nhiều người không nhìn vào binh sỹ. Mọi xử lý việc gia tộc, làm ăn buôn bán kiếm lời, rất có hiểu biết đối với hàng hóa. Bọn họ bị đoàn quân như núi kia làm rung động, nhưng chỉ là xem có cái hiểu cái không. Nhưng nhìn thấy binh sỹ từng đội của Triệu Gia Quân đi ngang trước mặt, những thứ mặc trên người, cầm trên tay, đều là sắt tốt, điều này mới thật sự khiến bọn họ trợn mắt há hốc mồm.
Nhìn binh sỹ Triệu Gia Quân, mũ trụ, miếng lót vai, giáp ngực, giáp hạ thân, thậm chí đến trên bàn chân cũng nhìn thấy sắt, chớ đừng nói là binh khí, trường mâu. Súng hỏa mai kia trông thô to hơn súng kíp, cần có sắt nguyên liệu, còn phải tốn tiền thuê nhân công chế tác. Tính theo tiêu phí của nhà mình, bọn họ không tin nổi. Số tiền tiêu phí này, số nhân công này, con số thật sự quá mức dọa người, không cần nói gì khác, những người giàu có trong thiên hạ Đại Minh này, chưa chắc trang bị nổi.
- Lão Chu, nhà ông ăn nên làm ra từ Vận Hà không ít, cũng thường đi Từ Châu, nơi đó giàu có vậy sao? Ông xem áo giáp binh khí, phải tốn bao nhiêu bạc, chẳng lẽ vơ vét sạch sẽ của bá tánh, bằng không thì là thuế muối gì gì đó?
Có người nhỏ giọng hỏi một người quen.
- Quả thật không có vơ vét sạch sẽ gì cả. Lúc Sơn Đông chúng ta gặp đại họa, Từ Châu bọn họ vẫn rất tốt. Ông ở phủ Thanh Châu tin tức không thông. Triệu Tiến này phát tài là nhờ tài năng, trong tay có mấy chuyện làm ăn đều giống như núi vàng, tiền tài đều không đếm xuể!
- Các ông thật là không có con mắt tinh tường, lúc này mà còn nhìn vào áo giáp binh khí. Các ông xem những binh sỹ kia, nào có ai gầy gò, đều là thanh niên cường tráng, vừa nhìn đã biết là ăn uống no đủ. Hơn vạn người như thế này hằng ngày phải rót lương thực như nước chảy. Từ Châu đã nuôi dưỡng được lâu như thế, quả là khó lường!
Rung động ban đầu thoáng qua, mọi người hơi thả lỏng, bắt đầu xì xào bàn tán. Bọn họ hiểu rõ hơn bá tánh bình thường rất nhiều, nhưng nhìn thấy Triệu Gia Quân lại càng hồ đồ hơn. Nhiều người như vậy, trang bị hoàn mỹ như vậy, Từ Châu này rốt cược có bao nhiêu thủ đoạn để phát tài mới cung ứng nổi. Từ Châu một là không nhận được lợi ích từ tào vận, hai là không có mỏ vàng mỏ bạc, đất đai cũng không được phì nhiêu, nạn lũ lụt Hoàng Hà lại càng tai họa, sao làm đến mức này được.
Bọn họ bối rối, người trên đầu thành cũng đang bối rối, tiếng xôn xao bàn tán càng lúc càng lớn. Đoàn kỵ binh và đại đội liên đội kỵ binh của Triệu Gia Quân cùng duyệt binh với nhau. Đến lúc kỵ binh đi qua tiếng bàn tán của mọi người càng lớn, người buôn bán trâu ngựa liền nói mấy câu.
- Thấy chưa, đây mới thật sự là đáng giá. Một con ngựa cả trăm lượng thậm chí ngàn lượng bạc. Đây đều là ngựa tốt. Chậc chậc, chỉ sợ ngựa tốt trên thảo nguyên cũng không nhiều như vậy.
Nghe nói thế, có người khẽ nói.
- Chẳng lẽ là Thát tử chống lưng cho hắn?
- Nói hươu nói vượn, Thát tử làm gì có bản lĩnh này. Sơn Tây, Thiểm Tây, Bắc Trực Lệ sớm đã không còn là của Đại Minh nữa, mà là của Từ Châu xa xôi diệu vợi kia.
Có người hiểu chuyện nói với vẻ khinh khỉnh, mọi người đều gật đầu.
Sau khi mã đội đi qua, chính là pháo đội đi qua. Nhìn thấy từng khẩu hỏa pháo được trâu ngựa kéo đi trước mặt, đám thân hào có chút thả lỏng đang ba hoa liền im lặng. Từng khẩu pháo bắt đầu đi ngang, còn có người đơm đặt rằng.
- Trước giờ chưa từng thấy hỏa pháo nào dễ kéo đi như vậy, chẳng lẽ là vì muốn khiến chúng ta kinh sợ, nên cố ý lấy gỗ điêu khắc nên.
Tuy nhiên lời nói này lập tức bị vết bánh xe đang nghiến xuống mặt đất phản bác. Mặt đất trước đó đã được lót cát đá, còn dùng đá to rải lên, nhưng vẫn tạo ra những vết bánh xe. Lúc pháo chín cân, pháo mười hai cân, pháo mười sáu cân và pháo mười tám cân đi qua, trường diện lại bắt đầu yên tĩnh. Mọi người nhìn những tạo vật bằng kim loại thô to nặng nề này, á khẩu không nói gì được. Lúc trọng pháo được kéo qua, đã không còn quan tâm đến trận hình nữa. Một khẩu hỏa pháo mười sáu cân, có lẽ phải dùng đến mười mấy con trâu ngựa, còn phải dùng sức người đẩy phụ, thậm chí còn có người lấy tấm gỗ đệm dưới bánh xe của khẩu pháo. Một khẩu hỏa pháo cần dùng nhiều trâu ngựa, nhiều nhân lực như vậy đội hình của một khẩu pháo là độc lập.
Thân hào Sơn Đông từng nhìn thấy hỏa pháo, nhưng chưa từng nhìn thấy hỏa pháo như vậy. Người thật sự có kiến thức còn nhìn ra hỏa pháo lớn nhất của Từ Châu không to bằng hỏa pháo lớn nhất của triều đình, nhưng y cũng thoáng cảm giác được rằng, hỏa pháo Từ Châu này hoàn mỹ hơn, uy lực to lớn hơn nhiều. Điều mấu chốt nhất là, dù là người hiểu chuyện hay không, đều chưa từng nhìn thấy nhiều hỏa pháo như vậy đồng thời xuất hiện, cho dù là quan quân triều đình cũng chưa từng thấy.
Nhìn bộ tốt kỵ binh trước mặt, thấy tinh nhuệ dũng mãnh, trong lòng lại không cảm thấy gì. Thầm nghĩ, đội ngũ thế này có lẽ lấy một chọi mười, nhưng đến hai mươi, ba mươi thậm chí nhiều hơn có lẽ không chống đỡ nổi. Dù sao triều đình cũng chiếm đất vạn dặm, nhân khẩu ức vạn, về mặt lý thuyết vẫn điều động được, nhưng sau khi những khẩu hỏa pháo này xuất hiện, mọi người liền cảm thấy triều đình Đại Minh không cách nào thắng được.
Mặc dù không có ai lên tiếng kinh hô cảm thán, nhưng suy nghĩ của mọi người hầu như đều giống nhau. Binh mã Từ Châu giống như xuất hiện từ hư không. Lực lượng dũng mãnh tinh nhuệ như thế này, không dùng lẽ thường để đo lường được. Cho dù là những nhân vật hiểu rõ binh pháp bộ dáng của tinh binh cường quân trong suy nghĩ của họ, cũng không giống chút nào so với đội binh mã trước mặt.
- Một quả pháo bắn ra ắt là dời núi lấp biển. Nhà ta có người đi Thiên Tân làm ăn buôn bán, đi ngang qua Tĩnh Hải, ở ngay cổng thành, một mặt tường thành đã bị phá hủy. Hỏi bá tánh địa phương thì nói là một quả pháo bắn ra giống như sét đánh giữa ban ngày, đất rung núi chuyển.
Có người không kìm nổi khoe khoang kiên văn của mình. Mọi người tập trung tinh thần quan sát, đồng thời chăm chú lắng nghe bên này.
Tuy nhiên sau khi nói mấy câu, lại nói tiếp.
- Binh mã Từ Châu quả thật không động đến một cây kim sợi tóc. Trên đường đi men theo Vận Hà, chưa từng cướp đoạt dân chúng, cũng chưa từng giết mạng người nào, còn phái binh duy trì trật tự, ước thúc đám khốn kiếp thừa nước đục thả câu, đây quả là nhân nghĩa.
- Ta cũng từng nghe người Từ Châu nói, rằng nơi đó làm việc theo khuôn phép, không có tiền hiếu kính thường lệ. Chúng ta ở địa phương đó, cũng thường xuyên chia lời với nha môn, nhưng Từ Châu lại không cần.
Có người lên tiếng phụ họa, mọi người đều gật đầu. Tuy nhiên người này lại chuyển sang chuyện khác, hạ thấp giọng nói.
- Nhưng các ông có sợ không? Con đường đi của Triệu Tiến, của Từ Châu, các ông có từng nghe qua chưa? Mọi người đều là người đọc sách, tiền triều từng có chưa? Ta nghĩ không thông, ta sợ lắm!
Nói đến đây, xung quanh gã bỗng trở nên yên tĩnh. Mọi người đều thoáng có chút suy nghĩ. Quả thật nếu giống như một long đầu trong giang hồ lục lâm, mọi người biết qua lại thế nào, không khác mấy so với sai dịch quan lại trong quan phủ, mọi người cũng biết tới lui thế nào, hoặc là thân hào địa phương, mọi người đương nhiên cũng biết đối đãi thế nào, nhưng Từ Châu thì không. Dù là tàn nhẫn, tham lam, hay là hà khắc Triệu Gia Quân Từ Châu đều không có, nhưng mọi người vẫn cảm thấy bất an, thậm chí từ tận đáy lòng có chút sợ hãi.
Từ lúc Triệu Tiến khởi binh, thì có người cứ tìm kiếm một tấm gương tương tự trong lịch sử, nhưng trước giờ vẫn chưa tìm được. Người ta sợ nhất đề phòng nhất những gì mà mình chưa biết. Triệu Tiến Từ Châu đối với họ mà nói chính là thứ mà họ chưa biết, cho nên mỗi người đều sợ hãi và bất an, không biết Triệu Gia Quân Từ Châu muốn gì, không biết mình sắp đối mặt với cái gì.
Sau khi đội hỏa pháo đi qua, các lữ các đoàn của Triệu Gia Quân đều đứng nghiêm trước đài cao duyệt binh. Đội Thân Vệ bắt đầu chạy từ đài duyệt binh đến các doanh, cách mỗi một đoạn lại có một người đứng lại, việc này mọi người xem không hiểu. Đây là muốn truyền lời với mọi người. Dù sao nơi này lớn như vậy, giọng nói của Triệu Tiến có lớn đến đâu, thì rất nhiều người vốn dĩ cũng không nghe thấy.
Mọi người vốn cho rằng duyệt binh đã chấm dứt, sau đó sẽ nghe Triệu Tiến nói mấy câu, hoặc là lập tức giải tán, không ngờ lại còn có tiếng trống vang lên có tiết tấu. Mọi người nhìn về hướng có tiếng trống, nhưng lại không nhìn thấy cờ xí. Những người ở ngoài rìa nhìn thấy có mấy trăm người xếp hàng rất thưa đang đi về phía này, dường như là mặc áo trắng. Đang làm cái gì vậy?