- Cự mã! Lữ trưởng đoàn trưởng ra mệnh lệnh, không có mấy người nghe rõ. Âm thanh tay trống, người thổi kèn, cao vút truyền đi, cờ hiệu đong đưa, mỗi người đều thấy được rõ ràng.
Nếu như chim ưng vẫn đang bay lượn trên không trung chắc chắn sẽ thấy một đám phương trận trường mâu như đóa hoa nở rộ, chỉ có điều thứ được phát động không phải là đóa hoa mà là trường mâu lóe ra ánh sáng lạnh lẽo.
Binh lính hàng thứ nhất khom bước về trước, một tay cầm mâu, mũi thương xéo xuống trước, phần đuôi trường mâu đâm vào trong đất. Mấy hàng trường mâu phía sau xếp thành tầng tầng lớp lớp, như biến phương trận thành con nhím. Bọn lính súng hỏa mai ngay tại giữa trong khe hở phương trận và phương trận nhét đạn dược, hàng đầu khe hở đã bị quân sĩ cầm trường kích và bọn cung thủ phong tỏa.
- Sau này, toàn bộ kẻ dùng trường mâu phải dùng súng hỏa mai rồi! Trần Thăng cầm trường kích trong tay thì thầm một câu, y cũng được bọn quân sĩ tay cầm trường mâu hộ vệ. Lúc này Trần Thăng không chú ý đến địch nhân phía trước, y tận khả năng nhìn quét cử động của các đoàn xung quanh, bất cứ lúc nào đưa ra cử động. Trần Thăng đồng dạng càng bận tâm lữ thứ hai đứng vững được hay không, mấy năm nay lữ thứ nhất đánh trận ác liệt không ít, nhưng lữ thứ hai thì không.
Trong hàng ngũ lữ thứ hai, gia đinh từ đoàn trưởng đến liên trưởng ai nấy đều đang quát to.
- Đứng lại, trường mâu bất động, phương trận như núi!
- Cho bọn chúng xem thử lữ thứ hai!
- Cho bọn họ thấy khí phách nam nhi Thanh Từ!
- Đến đây đi! Tới đây đi!
Có người đang khuyến khích, có người đốc xúc, có người cuồng hô loạn hô, một mặt phát tiết khẩn trương một mặt phát tiết hưng phấn của chính mình, lữ thứ hai đã nín nhịn quá lâu. Ở khu bắc Hoài An, cả ngày huấn luyện tuần tra, nhưng không thấy người tiếp chiến, nghe được lữ thứ nhất công thành nhổ trại, nghe được lữ thứ ba công cướp như gió, nghe được đoàn Thân Vệ không có gì kiên cố không phá nổi, nhưng chỉ có lữ thứ hai là không có biểu hiện gì. Hiện tại chính là lúc thể hiện.
Cuồng hô loạn hô không chỉ có binh lính của Triệu Gia Quân, kỵ binh quan quân cũng đang hô to, quân phản loạn trước mắt có phải là đã điên rồi không? Quân phản loạn trước mắt bị trúng yêu pháp sao? Trong lúc đội kỵ binh chém giết tới thế kia như thế nào lại còn không lui, như thế nào lại không chạy tán loạn. Có quan quân đã bắn tên về phía trước, lưng ngựa xóc nảy hiển nhiên không chính xác nhưng trước mặt lại nhiều người như vậy, muốn không trúng tên cũng khó. Trên người phản tặc có mũ sắt áo giáp, cung tiễn bắn lại cúi đầu là tốt rồi, hơn nữa còn huơ trường mâu, hơn một ngàn trường mâu rung động, cung tiễn bị đánh bay thẳng đi.
Có lẽ trước mắt chỉ là biểu hiệu giả dối, chỉ cần một lúc nữa quân phản loạn sẽ không cầm cự nổi. Nhưng rốt cuộc cũng không hề gì, kỵ binh đã xông lên, phương trận của binh mã Từ Châu thủy chung vẫn bất động. Ngựa nện tới, trường mâu đâm vào thân ngựa, cán mâu gãy khúc, kỵ binh trên ngựa bị trường mâu đâm trúng kêu thảm, có cán mâu của binh lính Từ Châu bị bẻ gãy nhưng phương trận vẫn bất động như trước.
Kỵ binh quan quân phía sau cũng thúc chuyển ngựa, bắt đầu lách qua phương trận, ngay sau khi va chạm ban đầu qua đi, binh sĩ súng hỏa mai của Triệu Gia Quân tự do khai hỏa, trong thành trì do trường mâu tạo thành không cần lo lắng kẻ thù tấn công tới gần, thong dong nhét đạn dược, thong dong nổ súng bên ngoài thì không ngừng đi ngang qua. Cứ như vậy, để kỵ binh quan quân cho người bên cạnh, chỉ cần nổ súng, chỉ cần bắn tên, không có khả năng không trúng!
Kỵ binh quan quân không ngừng kêu thảm ngã khỏi ngựa, đối với bọn họ mà nói phiền toái hơn chính là phương trận của Triệu Gia Quân không phải hoàn toàn là hình chữ nhật, hai cánh còn có hai bộ phận xông ra, đoàn thứ nhất lữ Thân Vệ và đoàn Túc Châu, đây mới thực sự là tai họa, kỵ binh thật vất vả vượt qua chính diện đại phương trận lại bị hai cánh tiểu phương trận ngăn lai, tuy nói còn lách qua được nhưng tốc độ vẫn giảm xuống.
Bọn kỵ binh chậm lại, chen lấn chửi rủa lẫn nhau. Mà trong phương trận của Triệu Gia Quân không chỉ có súng hỏa mai và cung tiễn sát thương, thậm chí còn có quân sĩ lớn gan cầm trường kích trong tay bổ ra, thẳng thừng chém chết bổ chém rớt kỵ binh quan quân từ trên ngựa xuống!
Quá trình này không kéo dài bao lâu, linh hoạt của kỵ binh dù sao cũng cao hơn bộ tốt, kỵ binh quan quân rốt cuộc cũng tránh thoát trận xay máu thịt này của Triệu Gia Quân. Bốn phía đều có người chạy tán loạn, có người quay trở về đội, còn có vài kỵ binh chỉ đành đầu hàng. Mà đến lúc này, quan quân của quân phía tây cũng không xông lại, sau khi nhìn thấy tán loạn bên này, bọn họ đã giảm tốc độ.
Đám Thân Vệ hoặc cưỡi ngựa hoặc đi bộ không ngưng truyền lại tình hình chiến đấu mới nhất cho Triệu Tiến, làm cho bọn họ có chút kinh ngạc chính là, trên mặt Triệu Tiến thủy chung không hề hưng phấn và vui sướng gì, vẫn bình tĩnh như thường.
Kỵ binh quan quân ngay chính diện xông tới sau khi tản ra, Triệu Tiến chỉ lắc đầu, lầm bẩm lầu bầu nói.- Thực chiến rèn luyện cũng chỉ đến nước này.
Sau khi nói xong một câu này, Triệu Tiến lại giương cao giọng hạ lệnh nói.- Đoàn thứ nhất quân sĩ cưỡi ngựa cùng các liên đội quân sĩ cưỡi ngựa cản lại kẻ thù phía tây, khinh pháo ba cân tây trở xuống của đoàn pháo phối hợp tác chiến cánh trái, trọng pháo còn lại oanh kích cổng thành Tĩnh Hải chính diện. Lữ thứ nhất, lữ thứ hai, lữ Thân Vệ và đoàn Túc Châu sẵn sàng xuất kích, giết địch làm đầu, không được chậm trễ chần chừ.
Mệnh lệnh được Thân Vệ cưỡi ngựa nhanh chóng truyền đi, hai lữ hàng đầu bắt đầu tránh ra hai bên, mà pháo đoàn sớm đợi mệnh đã lâu bắt đầu xua đuổi gia súc về phía trước, lôi kéo hỏa pháo. Một khẩu trọng pháo di chuyển về phía trước, trâu ngựa đã toát mồ hổi, pháo thủ và lữ học đinh đều hô lớn khẩu hiệu đẩy pháo.
Chiếu theo sách yếu lĩnh của Triệu Gia Quân, lúc trên chiến trường, chỗ đặt trận địa pháo ở đoạn phía trước cánh trái đại quân, nhưng cục diện chiến trường lúc này chính là tận mọi khả năng đẩy pháo về phía trước, để tận hết sức tiện lợi xạ kích.
Nếu như chiến đấu cùng quan quân lúc trước, sau khi chặn tấn công của kỵ binh quan quân còn phải đề phòng bộ tốt của đối phương áp bách, nhưng bây giờ vốn dĩ không cần lo lắng nhiều như vậy. Sau khi kỵ binh quan quân bị đánh tan, đại cục liền hoàn toàn định rồi, về phần đại đội bộ tốt của đối phương áp bách, Triệu Gia Quân vốn dĩ không để vào mắt. Các liên đội súng hỏa mai đang xếp thành hàng sẵn sàng ở hai bên pháo trận, một tổ ong do mười cây súng tổ thành cũng bị kéo lên. Nếu bộ tốt quan quân dám đi lên, so với kỵ binh chết bị thương còn thảm hơn.
Phán đoán của Triệu Tiến không hề sai, sau khi làm kỵ binh quan quân tán loạn, đã thấy bổn trận của quan quân lập tức trở nên hỗn loạn. Cách gần ngàn bước nhìn sang, chỉ thấy được cờ hiệu di động đong đưa, hẳn là đang thu nạp binh mã áp chế hỗn loạn.
Đây chính là lúc bắt đầu nã pháo phá hủy pháo đội của quan quân, chính là bởi vì pháo kích mới khiến cho khoảng cách giữa hai bên hơn ngàn bước, lúc này cử động của Triệu Gia Quân đối phương không có cách nào ứng đối đúng lúc, ban đầu nhất quan quân vốn không chiếm cứ tiên cơ, mặc dù thấy như thanh thế của Triệu Gia Quân áp đảo, nhưng chỉ là thoạt nhìn mà thôi…