- Đại quân Nữ Chân từ Quảng Ninh đi về phía đông, Cẩm Châu, Tùng Sơn, sông Đại Lăng, sông Tiểu Lăng, Hạnh Sơn, Liên Sơn, bảy toà thành Tháp Sơn đều không giữ được, Ninh Viễn nguy cấp. Sau khi tên hoạn quan đó đọc xong quân báo nguy cấp, giọng nói đã run rẩy, quân thần hội triều là một mảnh tĩnh mịch.
Vẻ mặt Tôn Thừa Tông và Vương Tại Tấn đều đã biến sắc, cho dù Đại Minh ở Liêu trấn tụ tập trọng binh, nhưng là ai cũng biết chỉ thủ được không công được, giữ được hay không đều rất khó nói, nhưng hiện giờ Nữ Chân Kiến Châu thế nào cũng không có khả năng tiến lên trước nữa.
Liêu trấn có hai trọng tâm, một là Quảng Ninh, một là Thẩm Dương và Liêu Dương. Hai chỗ này lần lượt trấn giữ hai chỗ yếu hại của Liêu trấn, hai nơi trọng tâm này đều đã bị Nữ Chân Kiến Châu đánh hạ, lẽ ra nơi quan trọng nhất bị lấy, toàn cảnh cũng gần như bị nắm trong tay, tiếp theo chắc hẳn dễ dàng tiến về phía tây, nhưng trên thực tế Nữ Chân Kiến Châu lại rất khó ép sát về phía tây rồi.
Bởi vì đại quân cử động bắt buộc phải dựa vào đường thuỷ, bên phía Quảng Ninh đã là đoạn cuối của đường thuỷ mà Liêu Trấn lợi dụng được, còn đi về phía tây hướng Cẩm Châu, Tùng Sơn, Ninh Viễn nữa thì chỉ dựa vào vận chuyển đường bộ, đại quân hành động nếu chỉ dựa vào trâu ngựa vận chuyển lương thảo đồ đạc, không có nguồn nước ổn định, thì vốn dĩ không có cách nào đảm bảo hành quân trong năm ngày, càng không cần nói đến tập trung công thành.
Nhưng hiện giờ, Nữ Chân Kiến Châu lại mặc kệ mà đánh đến, điều này làm sao có khả năng? Nếu hàng loạt trọng trấn của Liêu Tây thất thủ, thì bước tiếp theo đối phương chính là tiến sát Sơn Hải Quan, tiến tới cưỡng ép kinh sư, loại tai hoạ này còn rắc rối hơn sự uy bức của giặc Từ Châu nhiều.
Sắc mặt Tôn Thừa Tông đã đen lại, nghiêm giọng nói.- Nữ Chân Kiến Châu tai mắt nhiều, thần dẫn quân tinh nhuệ đông tiến về cứu viện, động tĩnh này nhất định bị giặc Thát biết được, bọn chúng sẽ nhân dịp mà vào, Bệ hạ, thần xin bệ hạ cử người lão luyện thành thục dẫn quân cứu viện, vì mưu kế hôm nay, bất luận thế nào cũng không để giặc Thát tiến thêm một bước về phía tây.
Còn không đợi Hoàng đế Thiên Khải lên tiếng, Vương Tại Tấn vẫn trầm mặc buồn bực nói.- Các lão ở Quảng Ninh xây dựng đồn lũy, tích trữ lương thảo, hạ quan mạo muội hỏi một câu, Cẩm Châu, Tùng Sơn mấy thành trì này vẫn còn chưa xây dựng binh trạm kho lúa sao? Lương thảo vẫn chưa vận chuyển qua đó chứ?
Vương Tại Tấn sở dĩ bị bãi quan chính là vì y ở phòng ngự quân Liêu trấn không đồng nhất ý kiến với Tôn Thừa Tông, lẽ ra lúc này không nên mở lời nhất chính là Vương Tại Tấn, ông ta vừa mở lời, rõ ràng là có hiềm nghi khiêu khích, ông ta nói thế này, mọi người đều nhìn lại, sắc mặt Tôn Thừa Tông cũng rất khó coi.
Nhưng trong tình cảnh này, cũng không nên công nhiên biện luận công kích, Tôn Thừa Tông chỉ âm trầm nét mặt nói.- Việc trữ hàng quân lương này hao tổn của cải cực lớn, làm gì có chuyện dễ dàng làm thành như thế, Cẩm Châu, Tùng sơn bên đó đều là tiền tuyến, còn chưa kịp vận chuyển lương thảo qua bên đó.
Vương Tại Tấn gật gật đầu, sau đó nghiêm nghị nói.
- Bệ hạ, thần cho rằng quân tình này có lẽ có chỗ sơ hở, từ Liêu Tây đến kinh sư truyền quân tình, mặc dù là khoái mã cấp tốc cũng cần công phu mấy ngày chục ngày, có lẽ lúc quân tình phát ra, quân giặc đã đánh hạ mấy toà bảo trại, nhưng lúc này quân giặc hẳn là đã lui binh rồi.
- Nói lời cẩn thận, loại chuyện quốc gia đại sự này, làm sao phỏng đoán vọng đoán được. Tả Quang Đấu chau mày nói một câu. Hoàng đế Thiên Khải và Nguỵ Trung Hiền nhìn lại, sắc mặt Tôn Thừa Tông càng thêm khó coi.
Vương Tại Tấn đứng dậy giải thích.- Bệ hạ, thần tuy không có tận mắt nhìn, nhưng biết lẽ thường quân lược, cường đạo tiến quân cần lương thảo, điều này tất nhiên vẫn phải dựa vào đường thuỷ. Mà Quảng Ninh đến Cẩm Châu và Ninh Viễn bên này chỉ có đường bộ đi được, lương thảo của cường đạo không chống đỡ nổi lâu như thế, mặc dù đánh hạ được thành trì nhưng bắt người cướp của không được nhiều lương thảo như thế cũng không chống đỡ quá lâu, chỉ đành lui binh. Thần chỉ là nói không cần quá mức lo lắng, phòng bị nên làm thì vẫn phải làm.
Lời này nói có lý, mọi người đều nghe hiểu rõ, nhưng người có mặt đều là người thông minh, Vương Tại Tấn nói ra đạo lý này, mọi người lại đều suy một ra ba, Dương Liên lại đứng dậy tấu.- Bệ hạ, Tôn các lão trở về kinh sư chủ trì đầu não, Kế Liêu cũng phải người lão luyện trấn thủ thống lĩnh mới được. Tên Hùng Đình Bật ở Chiếu Ngục đó vẫn rất mực ăn năn, xin bệ hạ khai ân, để y đến Liêu Trấn lập công chuộc tội được không?
Năm đó Hùng Đình Bật đại bại trong trận ở Liêu trấn, thiêu huỷ hết toàn bộ lương thảo tích trữ của qua mùa đông cho Sơn Hải quan, lúc đó đây là một trong những tội danh, hơn nữa là tội được cố ý nhấn mạnh, người có liên quan hay không liên quan đều nhìn rõ. Nhưng hiện giờ Vương Tại Tấn phân giải thế này, mọi người đi nghĩ rõ ràng ý nghĩa những việc Hùng Đình Bật làm, hoá ra là thế, không được để quân lương mà giặc Thát Nữ Chân Kiến Châu dựa vào cướp bóc được tiến lên trước, cách làm này không chỉ là không hoang đường mà còn vô cùng anh minh.
Khác với thế cục tranh giành cắn xé kịch liệt năm đó, hiện giờ mọi người đã không còn tâm tình mà đi tranh nữa, muốn giữ gìn Đại Minh thủng dột tứ phía này chỉ cần có đạo lý, mọi người cũng sẽ không muốn đi tranh giành phe phái gì, đều là biết lắng nghe rồi.
Sắc mặt Tôn Thừa Tông vẫn khó coi, phải biết ông ta đi Đốc sư Kế trấn Liêu trấn, phương châm tuân theo chính là một đường xây dựng cải tạo bảo trại, bên trong tích trữ đủ lương thảo, sau đó lại tụ tập đại quân dọc theo những binh trạm này từng bước từng bước ép đến. Mà bị Vương Tại Tấn nói thế này, ngược lại là bày ra con đường tắt cho giặc Thát Nữ chân Kiến Châu, thay bọn chúng dự phòng quân lương và quân tư, bởi vì xây dựng những bảo trại này là để phòng bị, nhưng vốn dĩ phòng không nổi tấn công của Nữ Chân, thế thì sẽ không còn bất kỳ ý nghĩa gì nữa.
Nếu đặt vào lúc trước, mặc dù là loại người suy nghĩ vì đại cục như Tôn Thừa Tông cũng phải đi tranh khí một chút, điều này chẳng khác gì chỉ thẳng vào mũi mình mà mắng, nhưng lúc này, Tôn Thừa Tông chỉ là thở dài, đồng thời đứng dậy nói.- Bệ hạ, những lời của Vương Thượng Thư có lý, Liêu Đông cũng quả thực là cần một trọng thần trấn thủ, hiện giờ không có ai thích hợp hơn Hùng Đình Bật, xin bệ hạ quyết.
Hoàng đế Thiên Khải vốn dĩ rất căng thẳng phẫn nộ thậm chí tuyệt vọng, sau khi Vương Tại Tấn giải thích đã thả lỏng không ít, vừa rồi là đang lo Tôn Thừa Tông sẽ mất mặt, không ngờ mọi người lại nhanh chóng nhất trí với nhau, hắn cười gật đầu nói.- Làm như thế đi.
Mấy tên Thái giám đứng đằng sau Hoàng đế Thiên khải đang hoặc là cúi đầu trầm tư hoặc là liếc nhìn nhau, trong lòng bọn họ đều tính toán, thầm nghĩ nếu lúc vạn tuế gia đăng cơ, đám đại thần cũng biểu hiện thế này, phỏng chừng vạn tuế gia cũng sẽ không nâng Nguỵ Trung Hiền lên, mọi người sẽ không có cuộc sống an nhàn như hiện nay được.