Những người cầm súng kíp lên xe, lại còn có người cầm phác đao nhảy lên theo, đứng đằng sau hộ vệ cầm súng kíp. Đây là muốn làm gì, chỉ nhìn thấy đám hộ vệ dựa vào nhau rất sát, trên xe ngựa đứng thành một hàng, dưới xe còn có người cầm súng kíp sẵn sàng, điều này khiến Cao giáo đầu hoàn toàn nhìn mà cảm thấy hồ đồ.
Lúc này chỉ nghe thấy vang lên vài tiếng chiêng “đang đang”, chính là hộ vệ trên đài cao đang gõ. Tiếng chiêng vừa vang lên, chướng ngại che trước người những hộ vệ cầm súng kíp toàn bộ bị đẩy ra. Những người này cầm súng đứng lên, những người cầm đao đứng phía sau cũng giơ đao lên.
Lại một tiếng chiêng vang lên, súng kíp lần lượt khai hỏa, chỉ nghe thấy động tĩnh như tiếng pháo nổ, khói thuốc súng tràn ngập. Cao giáo đầu mơ hồ nhìn thấy một thanh phác đao chém xuống, chẳng lẽ có kẻ muốn giết người trong nhà mình sao? Nhưng Cao giáo đầu lại biết loạt súng vừa nổ không tồi, bên ngoài ngựa hí vang đau đớn, có người đang kêu thảm thiết, có người tức giận mắng chửi, kinh hô.
Đúng lúc này, những súng kíp ở dưới xe được đưa lên, lại là một loạt súng vang lên, bên ngoài lại là một mảnh gào khóc thảm thiết. Lúc này, đám hộ vệ cầm súng kíp xoay người xuống xe, mà những người cầm phác đao tiến lên, một lần nữa đem những chướng ngại vật dựng thẳng lên, hộ vệ cầm trường mâu cũng bắt đầu lên xe. Các hộ vệ của thương đội biết bắn cung cũng bị cưỡng ép lên xe.
Những hộ vệ cầm súng kíp vừa xuống đều hết sức bồn chồn, không ngừng nhồi đạn, có người không ngừng thét lên ra lệnh.- Tâm không loạn, tay phải chắc, nhồi thuốc súng không nhiều không ít nhưng phải chắc, đừng quên nhổ que cời ra.
- Bên phải có địch, hơn hai trăm tên đang xuống ngựa xông vào. Nghe thấy người trên đài cao thét lớn, Cao giáo đầu túa mồ hôi tay, lúc này ngươi còn nói cái gì mà trái với phải, còn phân rõ trái phải có mấy người.
Chỉ nghe thấy có người hét to “đội thứ hai, đội thứ ba đi theo ta”, đám hộ vệ đang nấp ở các nơi lập tức phân ra một đột, cầm binh khí cùng một gã đầu mục chạy tới. Trận địa xe ngựa quây tròn này không nhỏ, cả ngàn hộ vệ không có cách nào để ý đến mọi mặt được, khi bọn họ chạy tới bên kia đã có mã tặc gỡ chướng ngại vật xuống, bò lên trên xe. Cao giáo đầu khẽ cắn môi, nghĩ thầm rằng vẫn để cho kẻ địch lọt vào rồi.
- Xếp thành hàng đâm. Chỉ nghe được tiếng hô quát hò hét, đám mã tặc kia ai nấy đều là hung thần ác sát, quơ quơ binh khí, đao búa trong tay, lúc trèo lên rất khó mang theo cung tiễn. Đám mã tặc trên mặt đắc ý, việc xông vào hoàn toàn thuận lợi, chưa từng nghĩ tới những hộ vệ trong vòng tròn lại giơ trường mâu đâm tới.
Ngươi nói hành thương của ngươi đi áp tải, cầm phác đao xem như là binh khí dài rồi, như thế nào còn mang theo trường mâu, đây chẳng phải là phá vỡ khuôn phép sao? Nhưng đoản đao đối với trường mâu đúng là chịu thiệt thòi quá lớn, huống chi, đám hộ vệ này thực sự là xếp thành hàng lối, giống như một bức tường đi lên, tìm không thấy khe hở. Người bên mình bên này bị thương, ngã xuống xe đều bị đâm chết, cũng không đứng vững trên xe ngựa được, ngoại trừ lùi về phía sau chạy trốn thì vốn dĩ không còn cách nào khác. Vừa mới lui xuống, cung tiễn thủ của bên kia lại đuổi lên, những chuyện đánh rắn dập đầu này, chiếm tiện nghi này ai mà không muốn làm. Hơn hai trăm người xong tới, để lại một đống thi thể nhưng rồi cũng lại phải chạy ra ngoài.
Có người buồn bực hét to.- Các huynh đệ, biết chỗ tốt của đội ngũ thường ngày chưa. Ngươi xếp vào hàng ngũ rồi, chung quanh đều là huynh đệ của mình, trong lòng không hoảng hốt, tất là giết địch không bại.
Cao giáo đầu chỉ cảm thấy nóng ruột, nghĩ thầm rằng ngươi rốt cuộc là đánh giặc hay giảng võ. Trong cục diện sinh tử này mà còn nói nhảm, còn không mau sẵn sàng động thủ. Tuy nhiên, bên ngoài đã yên tĩnh trở lại, thậm chí còn nghe thấy được tiếng vó ngựa rời đi xa, nghe thấy được người trên xe ngựa có chút hưng phấn điểm số.- Bên này ít cũng bỏ lại một trăm mấy chục tên, ta bên này cũng có ít nhất một trăm.
Bắt đầu nghe ra hồ đồ, sau đó mới kịp hiểu. Đây là báo cáo số lượng giết địch. Cao giáo đầu lúc này buông lỏng, cho dù đến đây một ngàn hai trăm mã tặc, đợt thứ nhất đã chết hơn hai trăm, một trận này coi như đã thắng. Những tên dám xông lên lúc đầu nhất định là những tên hung mãnh nhất, những kẻ này bị đánh chết, những kẻ phía sau chưa chắc đã dám xông lên, huống chi vừa rồi lại là có kẻ nói tiếng Mông Cổ, có kẻ nói tiếng Hán, khẳng định không phải là một bang, những kẻ hiểu chuyện, thấy chết nhiều người như vậy sao dám tiếp tục đánh nữa.
Trách không được chưởng quỹ bên mình lại bình tĩnh như vậy, hóa ra là có nắm chắc. Quay đầu nhìn sang, lại phát hiện Chu chưởng quỹ cũng là vẻ mặt kích động, phát giác người bên cạnh nhìn qua, ở nơi đó luôn miệng nói.- Thiếu gia Tôn gia có tiền đồ, thiếu gia Tôn gia có tiền đồ.
Bên ngoài ngày càng an tĩnh, tiếng vó ngựa ầm ầm đi xa. Cao giáo đầu biết đây là kẻ địch muốn rút lui. Vào lúc này thật có niềm vui bất ngờ tìm thấy đường sống trong cái chết. Trong trận cũng có tiếng hoan hô vang lên, nhưng làm cho người ta không nghĩ tới chính là những hộ vệ của Tôn gia kia bắt đầu sắp thành hàng thành đội, hô hét những tiểu nhị mở bốn cỗ xe trước mặt ra. Hộ vệ Tôn gia không ngờ cứ như vậy ra ngoài, chẳng lẽ điên rồi sao?
Tiếng hoan hô trong trận địa đột nhiên dừng lại. Cao giáo đầu còn thấy Tôn Truyền Đình cầm một cây trường kích, đứng ở hàng thứ nhất trong đội ngũ, trước mặt chỉ có mấy hàng súng kíp hộ vệ, đây rốt cuộc là muốn làm gì. Đường đường là tiến sỹ, đã làm đại lão gia ở kinh thành, sao lại không muốn sống tốt qua ngày. Xem ra đây thật sự là điên rồi.
Vừa vặn chỗ mà Cao giáo đầu và Chu chưởng quỹ đứng chính là hướng về lỗ hổng, nhìn thấy được mã tặc bên ngoài đã rút lui, nhưng lúc này đã dừng lại ở phía xa xa. Cao giáo đầu vừa mắng chửi thậm tệ, vừa cùng Chu chưởng quỹ bò lên trên đống hàng hóa. Quang cảnh này vô tình khiến người ta không mấy bồn chồn nhưng lại vô cùng tò mò.
Nhìn thấy được mã tặc ở phía xa đang hô hét xông lên lần nữa, hướng thẳng đến bên này lao đến, càng ngày càng gần. Cao giáo đầu đột nhiên cảm thấy sợ hãi, nghĩ thầm rằng có nên nhân cơ hội này tìm một con ngựa chạy trốn hay không, nhưng nhìn quanh thì biết rằng không có cơ hội, chỉ đành cắn răng ở trên đống hàng hóa, âm thầm sẵn sàng liều mạng. Đến nước này cũng không để người ngoài coi thường một hán tử đã từng giết hổ báo.
Mã tặc đã đến gần, Cao giáo đầu rõ ràng nhìn thấy trường mâu của đội ngũ chỉnh tề kia đang rung động, đây là chiến pháp gì? Cao giáo đầu lập tức hiểu ra, đây là vì sợ hãi mà cầm không vững, như vậy còn xông ra ngoài làm gì, thật sự là muốn liều mạng mà.
Nhưng thật ra đám hộ vệ cầm súng kíp của Tôn gia lại hết sức bình thản, không giống như quan quân thất tao bát loạn. Chính là bất động như vậy khiến ngay cả Cao giáo đầu cũng theo đó mà nóng ruột, nghĩ thầm rằng ngươi mau nổ súng đi, có tiếng nổ thì ít nhiều cũng làm cho lòng người an ổn một chút, cũng hù dọa được bọn mã tặc rơi xuống ngựa.